Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Ba, 20 tháng 12, 2011

Cho tuổi 20.

Ngày cuối cùng của tuổi 19, tôi năm ườn trên giường chờ anh già Noel tới. Và đúng là anh ấy đã tới, kèm theo một cây đàn. Ở đây trà ngập cô đơn, tôi mua tặng mình một cây đàn, mừng tuổi 20 đang đến gần...
Tôi nghĩ mình đã bước sang tuổi 20.
Mẹ hỏi tôi sao tự nhiên nhìn mặt già dặn và trưởng thành quá chừng, có phải suy nghĩ gì nhiều lắm không? Tôi cứ dạ dạ vâng vâng chả biết giả thích thế nào. Dư âm của những tháng ngày cô đơn làm tôi như thế àh?
Minh nhắn tin. Năm nào cũng thế, Minh luôn luôn là người nhắn tin gọi điện cho tôi đầu tiên, làm tôi cười một tràn dài, rồi chúc tôi ngủ ngon. Năm ngoái, sinh nhật ngồi khóc. Năm trước sinh nhật cũng nằm khóc, trước nữa cũng thế... 3 năm liền như thế. Đó là lí do vì sao tôi không trông đợi sinh nhật năm nay của mình, vì tôi biết chắc chắn mình cũng sẽ khóc...
Năm ngoái ngồi chờ tin nhắn điện thoại của những người quan trọng, thế là chẳng ai trong số họ cho tôi một lời chúc.
Ban nãy, Chickie gọi điện...
Cảm giác facebook mình được bình yên thật là hay. Không ồn ào, không vồ vập. Không gì cả. Ngày chỉ như mọi ngày thôi. Ai nhớ thì ắt hẳn sẽ tự xuất hiện ở đâu đó trong ngày hôm nay thôi, tôi chỉ biết mình sẽ cố gắng cười, sẽ cố gắng vui tươi. Ôi tuổi 20 tròn trĩnh...

Tôi ước mình còn là trẻ nít. Nhưng ước ao một điều không thể đến là chuyện ngu xuẩn.
Nên tôi chỉ ước sao trong tuổi 20 của tôi, tôi sẽ được trở về nhà, được cười những nụ cười non trẻ, được sống khỏe mạnh, được yêu đời, được vui tươi chứ đừng là một cánh chim non lạc đàn giữa bầu trời rộng lớn, chao đảo và bấp bênh.

Con người ta sinh ra để lớn để trưởng thành, để đi xa, để vươn cao, và để trở về...

Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2011

Into the wild.

Chris bước vào cuộc sống hoang dã, đổi tên thành Alex. Superstramp.
Cứ đi mãi đi mãi. Lưu lại hết nơi này đến nơi khác. Ron khóc khi chia tay Alex.
Và cứ mỗi đêm, khi Alex đọc sách, anh khóc vì chính bản thân mình...
Em gái của Alex mỗi ngày đều chờ đợi một cuộc điện thoại, hoặc một bức thư từ người anh trai thất lạc. Nhưng sự chờ đợi chỉ làm cho cô ấy thêm hụt hẫng. Tuy nhiên, cô vẫn giữ một lòng tin rằng: Tất cả những gì anh trai cô làm đều đúng.
Anh cứ đi hết nơi này đến nơi khác, anh yêu một người con gái 16 tuổi, nhưng chẳng làm được gì với cô ấy, chỉ vì cô bé còn quá non trẻ.
Bố của anh đau đớn quỵ ngã giữa đường, nhìn lên trời, mẹ anh hằng đêm gặp ác mộng, thấy anh kêu gọi trong đau đớn.
Tất cả mọi thứ vần xoay, anh nằm chết trong chiếc xe cũ kĩ của mình, ngước nhìn bầu trời, rơi giọt nước mắt cuối cùng, và điều duy nhất đọng lại trong đầu anh lúc đó là một câu hỏi mà anh chưa kịp trả lời:
"What if I was coming back and smile, will they see what I'm seeing?" Đó là một gia đình đổ vỡ, mâu thuẫn... Nhưng trong thâm tâm của Alex, chưa bao giờ anh quên được nới ấy.
Những dòng cuối cùng Alex viết lại đó là:
"I had a happy life. Thanks God for that. Bless them all." Và kí tên bằng tên thật của mình, bởi vì trong những ngày cuối của cuộc đời anh, anh nhận ra rằng: "Have to call it by the right name", và anh chỉ có duy nhất một cái tên được ba mẹ trao cho, dù anh không thích nó, dù anh ghét bỏ nó vì nó làm anh nhớ đến những mâu thuẫn với ba mẹ, nó vẫn là của anh, nó vẫn là con người anh...
Tôi chợt khóc khi thấy Ron chào Alex, càng khóc khi thấy những điều anh tưởng tượng trước khi chết: Được ôm cả gia đình và nhìn lên một bầu trời thật xanh.
Rồi ai, dù đi đâu, làm gì, như thế nào, thì họ vẫn nhìn về một nơi nào đó được gọi tên là gia đình, là nơi luôn có người chờ họ trở về.
Tôi tự hỏi liệu có một ngày nào đó, mình cũng sẽ đi một chuyến thật dài như thế không? Tất cả mọi thứ đều có một nguyên do nhất định. Đối với Chris, nguyên do ấy là mâu thuẫn giữa anh và cha mẹ anh. Còn đối với tôi, tôi không có nguyên do để đi mãi miết như thế.
Như... tôi có một lí do để trở về...