Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Hai, 24 tháng 1, 2011

I'll see you again.





Always you will be part of me
And I will forever feel your strength
When I need it most

You're gone now, gone but not forgotten
I can’t say this to your face
But I know you hear

I’ll see you again
You never really left
I feel you walk beside me
I know I’ll see you again

When I’m lost, when I’m missing you like crazy
I tell myself I’m so blessed
To have had you in my life, my life

I'll se you again. :)
When I had the time to tell you
Never thought I’d live to see the day
When the words I should have said
Would come to haunt me
In my darkest hour I tell myself
I’ll see you again

The chance.


A week ago, I received the package from Japan, and I was notified that I had got the 65% tuition reduction scholarship of Asia Pacific University in Japan. on the following day, I talked with mom and dad seriously, we decided that I would leave VN for the new life.
This was written after that, that's all my feelings.

Lúc này đây, tôi viết những dòng này trong vội vã, để kịp ngủ một tẹo trước khi phóng xe qua nhà Minh để đi dạo đâu đó.
Tôi biết mình sẽ khóc, tôi biết mình sẽ khóc. Tôi muốn đi ngay lúc này để ôm Minh khóc. Nhưng mà thôi vậy, vì lỡ hẹn 3h chiều, và giờ này phải để Minh ngủ một tí.
Tôi biết lựa chọn của mình sẽ đưa tôi đến những khoảng đường rất gập ghềnh và chông chênh. Biết làm sao được. Tôi đã từng nói: Khi ước mơ cứ mãi là ước mơ thì nó sẽ chẳng thành gì cả. Nhưng khi ước mơ được đẩy thành khát vọng thì khát vọng sẽ thành hiện thực. Tôi lỡ đẩy những mơ ước của mình thành khát vọng. Nhưng khi nó trở thành hiện thực thì lòng tôi cứ đau đáu những điều trắc trở.
Đối với những người khác, có lẽ điều tôi đang có này sẽ làm họ vui sướng, hạnh phúc, và có thể là hãnh diện. Còn tôi, tôi muốn chôn vùi nó đừng để ai biết cả. Tôi thấy xấu hổ với ba mẹ mình, tôi thấy mình không xứng đáng để được thương yêu như thế này. Chẳng dễ dàng gì phải không? Không ai được phép chọn lựa gia đình để được sinh ra. Và chính tôi nếu có được một cơ hội được chọn lựa như thế, thì tôi vẫn sẽ chọn ba và mẹ và chị hai là gia đình tôi.
Nhưng tiền là một khía cạnh khác cũng là một khía cạnh nào đó của gia đình. Lần đầu tiên tôi mới thấy được thế lực của tiền bạc là mạnh đến thế nào.

Tôi ước mình có thể ở đây, ngay đây thôi, nằm xuống, ngủ một giấc thật dài. Lúc tỉnh dậy sẽ là ngày hôm qua. Tôi sẽ rút lại những quyết định của mình. Có lẽ sẽ ngoan ngoãn và an phận với những gì mà cuộc đời đưa đến.
Hôm qua, đánh xe đi một đoạn đường thật dài, cứ miên mang suy nghĩ không dừng lại được. Tôi không muốn về nhà. Tôi không muốn đối mặt với những sự mệt mỏi và áp lực. Tôi không muốn mình lại nói những điều đó với ba mẹ mình. Hôm qua tôi khóc.
Nhưng gì cần nói thì trước sau cũng phải nói. Bữa trưa và những điều mệt mỏi làm cả tôi, cả ba, và cả mẹ có vẻ không vui. Rồi tôi khóc. Khi khóc là lúc người ta thành thật với bản thân họ nhất, rất thành thật. Và khi khóc cũng là lúc tôi bất lực với bản thân mình nhất.
Tôi lúc này, muốn rũ bỏ tất cả. Trang nói rằng đó là điều tệ hại nhất mà tôi có thể làm nhưng sẽ không ai muốn chấp nhận. Tôi hèn nhát, tôi muốn trốn tránh tất cả. Nhưng Trang bảo rằng bỏ đi cho rảnh nợ thì thôi, khỏi sống nữa. Bạn ấy bảo sẽ giết tôi ngay khi có thể nếu tôi còn tiếp tục những điều như thế này.
TÔI PHẢI SỐNG, ĐỂ TRẢ NỢ CHO NHỮNG ƯỚC MƠ.
19/1/2010
Ty Tồ.
...


But that seemed not my chance. I missed it. After thinking in the serious and strict manner, after crying a lot, I decided to stay in VN and I will try my best to get something better. I believe that I can.
Do you believe me? :)

Floating Lives.



This was written after I had watched "Floating lives" _ a wonderful Vietnamese film - which gave me many weird feelings.
Sài Gòn hôm nay náng ráo rồi lại mưa rào. Quãng đường về nhà mưa giăng kín, lạnh toát, rất dài và cũng đủ để suy nghĩ nhiều thứ.
Tôi biết lúc này không phải là lúc để mình gõ lọc cọc và viết linh tinh. Nhưng cứ suy nghĩ lòng vòng về những điều đang xảy ra quanh mình tôi lại không thể ngăn bản thân khỏi việc viết lách để giải toả bớt những trăn trở.
Có phải tim đông thành đá rồi không? Hôm qua, bạn tôi lại ngồi trách móc đại loại như mình là người không có tim hay tim hoá đá hoen gỉ sét cả rồi. Không khóc, mọi thứ trở nên nhàn nhạt...
Cánh Đồng Bất Tận để lại cho tôi nhiều suy nghĩ hơn những gì tôi đã tưởng tượng. Những hành trình không bao giờ dừng lại, những bước chân không bao giờ mệt mỏi. Người ta nói tôi rằng Cánh Đồng Bất Tận làm khán giả hụt hẫng, họ nói họ không hiểu, họ bảo film chẳng diễn tả hết được truyện. Nhưng đối với tôi, đó là một bộ film Việt Nam vẹn tròn. Nó làm người xem phải nghĩ, nó làm tôi phải trăn trở về chính bản thân mình và cuộc sống đang hiện hữu. Tôi không khóc! Nhưng không khóc chẳng phải là không có cảm xúc gì mà có lẽ vì quá nhiều nên chẳng biết bắt đầu từ đâu để rơi nước mắt.
Tôi nhớ nhất vẫn là Sương _ cô điếm cong cớn nhưng yêu thương rất thật.
Khi Sương bị hành hạ, và đau đớn về cả thể xác lẫn tinh thần, cô chỉ thốt lên được những tiếng yếu mềm duy nhất: “mẹ ơi... cứu con...” Rồi thiếp đi, nửa tỉnh nửa mê, vẫn thì thào gọi mẹ ơi... Khi tỉnh dậy, cô bảo: “Tất cả mọi người trên đời đều gọi mẹ của mình khi đau đớn khốn cùng.” Tôi cảm thấy tim mình đập mạnh ngay vào lúc đó. Con người ta đến khi cần thì mới bấu víu, mới gọi tên, mới trân trọng lẫn nhau. Lúc khó khăn mới biết ai bên mình ai xa mình...
Và tôi cũng bắt đầu chuỗi suy nghĩ của mình ngay từ lúc ấy. Tôi thương Sương, vì cái thân cái phận, vì cái số cái duyên. Cô xuất hiện và ra đi trong tủi nhục. Âu cũng là ông trời đã định, có nợ thì mới đi cùng nhau đến cuối con đường. Ít nhất thì trong cuộc đời cô cũng đã có những giây phút yêu thương rất thật, và làm tròn vai của một người vợ và một người mẹ cho dù chỉ là thay thế. Với người như Sương, như thế cũng đủ để mãn nguyện và mỉm cười.
Điền và Nương là 2 đứa trẻ lớn lên không có tình thương của mẹ, chịu sự hắt hủi của cha. Nước mắt ràng rụa, sống trôi nổi từ ngày này sang ngày khác trong nỗi nhớ mẹ tha thiết... Nhớ nhưng không được nói, thương nhưng chẳng biết cách diễn tả thế nào. Ở đâu và lúc nào thì con người lại không được quyền yêu thương? Phải chăng cuộc sống nghiệt ngã quá.
Mỗi lần nhớ đến Điền, tôi lại nghĩ đến phần “Con” trong 2 chữ “Con người”. Cuộc sống bao giờ cũng chứa đựng những thực tế đến trần trụi. Cậu ôm chân Nương và bắt đầu thở dốc... Non dại và tò mò về những va chạm thể xác, lớn lên ắt sẽ hiểu.
Nương lại là đứa con gái giống mẹ. Giống mẹ có phải là cái tội không mà sao phải chịu nhiều cay đắng đến thế? Bất hạnh quá cho đứa con gái thèm khát có mẹ để chia sẻ và tâm sự. Và đến cuối cùng, trong cái tủi nhục cô mới hiểu được mẹ mình ngày xưa chẳng sung sướng gì. Đứa bé không cha sẽ tên là Thương, sẽ được đến trường, sẽ được đi học, sẽ lớn lên trong tình thương và bảo bọc của mẹ, sẽ được tươi tỉnh và vui vẻ sống đến hết đời. Vì được mẹ dạy: “Là trẻ con, đôi khi nên biết tha thứ lỗi lầm của người lớn!”
Tôi cũng thương cả ông Út Võ,lòng tin bị đánh mất khi trao đi yêu thương và nhận lại sự giả dối. Nhưng sâu thẳm trong ông vẫn là tình thương vô bờ bến của người cha dành cho con của mình. Nương khóc, ông khóc... “Phải chi 7 năm qua tía cũng được như thế này?”
...................................
Nỗi lòng cha mẹ chỉ đến khi làm cha làm mẹ mới có thể hiểu thấu. Và chỉ có những người đã trải qua mất mát mới hiểu được mất mát là thế nào. Tôi chưa làm mẹ, tôi cũng chưa từng trải qua những mất mát về tinh thần, phải chăng vì thế nên tôi đang không hiểu và dần đánh mất rất nhiều điều? Chợt nhận ra mình ích kỉ và vô tâm quá chừng chừng!
Gia đình là điều quý giá nhất. Đến lúc này, tôi cảm thấy mình hạnh phúc vì có một nơi rất an toàn và ấm áp để dừng chân, một nơi để nghĩ và nhớ về. Đó cũng là nơi tôi nhận được những yêu thương chân thật, là nơi tôi luôn được chào đón. Nếu tôi có ra đi thì tôi vẫn biết ở đó luôn có người đợi tôi trở về.
....................................
Nếu bạn đang ở xa gia đình mình, hãy thường xuyên gọi về nhé. Đừng ngại diễn tả cảm xúc và đừng để mình bị mất đi quyền yêu thương và được yêu thương nhé. Hạnh phúc sẽ được nhân đôi khi bạn biết cách chia sẻ yêu thương của mình.
...................................
Everyone calls “MOM...” when (s)he needs...
Tôi chẳng còn là trẻ con nữa rồi, nhưng có lẽ tôi vẫn cần phải học một điều:
“Là trẻ con đôi khi nên biết tha thứ lỗi lầm của người lớn!”
Và gia đình tôi sẽ hạnh phúc, tôi tin như thế!
Ty Tồ
2/11/2010
Đang học cách tha thứ.

Another me.


This was written a year ago, when I started a newly found love.
Cuộc sống này...
Lật lại những trang nhật kí quá cũ kĩ của một ngày xa xưa nào đó, tôi nhận ra sau 6 tháng, mọi thứ đã thay đổi rất nhiều. Nhìn những tấm hình của khoảnh khắc, lòng lại mềm ra, thẫn thờ. Đó là quá khứ rất kì diệu. Sau ngần ấy ngày tháng, dĩ nhiên ai cũng sẽ thay đổi rất rất nhiều rồi. Tích cực có, mà tiêu cực cũng có. Tôi biết tích cực và tiêu cực luôn song song với nhau, và tầm quan trọng của chúng cũng ngang nhau cả thôi...
Những ngày giáp Tết, tôi lặng lẽ ở Sài Gòn, cứ tưởng sẽ chết ngạt ở nơi nào đó chẳng hay giữa lòng đô thị. Đúng là cái thành phố kiêu kì, chỗ thì mưa, chỗ thì nắng ráo. Cứ như kiểu biết yêu rồi lại đâm ra dỗi hờn cơ. Mà những bất thường làm cho người ta có suy nghĩ kì lạ. Như kiểu vài bữa nay, tôi thèm mùi mặn nồng của biển. Tôi thèm đứng trước biển, đưa tay thật rộng, hít thật nhiều hơi muối, thèm đứng đâu đó, đưa chân di di trên cát mềm ẩm ướt, thèm với tay lấy con ốc nhỏ nhỏ bỏ bịch “làm kỉ niệm”, thèm cái cảm giác rát rít trên da...
Thế mà mấy hôm nay, khi đã ở Biên Hoà thân thương, đôi khi tôi cảm thấy lòng mình để đâu đó ở Sài Gòn...

Gửi tôi.
Tôi đã trưởng thành rất nhiều sau những ngày tháng “tự” ở thành phố rộng lớn.
Trong cả 1 năm dài, tôi làm được cũng nhiều, mà thất bại thì cũng không ít. Thử thách đến, và tôi biết mình phải vượt qua, tôi không có quyền bỏ cuộc. Tôi phải bước , cuộc sống có rất nhiều ngã rẽ. Đến được đích nhanh hay chậm tuỳ thuộc vào sự lựa chọn những ngã rẽ.
Tôi khóc sau rất nhiều điều đã xảy ra. Vẫn là một đứa con gái mít ướt mà thôi.
Và tôi cười. Cười thật hay không thì cũng chẳng biết, chỉ biết là có cười.
“Việt Thịnh ít cười quá, toàn cười gượng.”
Ừh, chắc thế!
Tôi tập quên đi nhiều thứ. Khi quên nghĩa là đã nhớ thêm một lần. Có những điều đã quên thực sự, trong đó có những người bạn cũ, họ trở nên quá nhạt nhoà...
Tôi bị rơi...
Tôi chai đi theo khói bụi Sài Gòn. Một mình đến lớp, đến với những góc bàn cuối cùng. Tự nghĩ, tự làm, và tự chịu. Lười yêu và khép mình trong cái góc nhỏ của bản thân. Màu tóc đen cũng chuyển dần thành màu cháy vì nắng Sài Gòn...
Tôi đang học cách nhìn thẳng vào người đối diện khi nói chuyện.
Tôi đang học cách không để mọi thứ ảm ảnh mình nữa.
Tôi đang học cách tô thêm màu vào ánh mắt, để nhìn mọi thứ lạc quan hơn.
Tôi đang học cách nhớ.
Tôi đang học cách tâm sự.
Tôi đang học cách yêu...
Tôi đang sống!


Ty Tồ.
So many things to remember.

Everlasting love.


Những ngày này, chỉ có “Nỗi nhớ”“Trăn trở” là những gì bao quanh tôi. Những đêm rất dài. Giọt nước mắt ngắn dài...
....
Tôi nhớ Hà Nội. Những ngày đại lễ thế này, mọi thứ xung quanh tôi đều nói về Hà Nội, hướng về Hà Nội.
Tôi nhớ lại những gương mặt thân thương... Nem chua rán này, phố cổ này, những đêm không ngủ với những câu chuyện giông dài, những chặng đường xa nhưng lại thành vô cùng ngắn ngủi. Hà Nội không đa sắc như Sài Gòn. Trong tâm trí tôi, nơi đất khách ấy có sắc màu của sự cũ kỹ, của những mãng tường bạc rêu phong hay màu nâu sờn của những gánh hàng ăn đa dạng bên vệ đường hay trong những con hẻm nhỏ... Hà Nội nhuốm màu năm tháng.
Hà Nội hiền. Hà Nội tình lắm.
Nhưng Hà Nội cũng xa lạ, Hà Nội cũng khó hiểu, và khép mình lắm.
Nhưng, khi đã thương đã mến thì sẽ cứ thương mến hoài dù có trăm ngàn khuyết điểm.
----------------------------
Không phải ai cũng có thể hiểu cho những quyết định của người khác. Chính vì thế,tôi chọn cách im lặng để tự đối mặt với những khó khăn của mình.
-----------------------------
Tự nhiên thấy nhớ lại hồi tháng 3 năm 2009... có vẻ ngọt ngọt.
Dạo gần đây, tôi bị hội chứng hụt hẫng vì tình bạn. Cảm giác lúc ấy rất bức bối và khó thở. Vốn là người ích kỉ, hay để ý đến tiểu tiết, tôi nhận ra người như tôi có lẽ tốt nhất sống ở đời thì nên một mình. Tôi biết mình sợ cảm giác bị bỏ rơi đến thế nào.
-----------------------------
Thì ra là tôi đang yêu, cảm giác mơ hồ đấy. :)
Yêu không nhất thiết phải đến từ cả hai bên, không cần phải thành đôi thành cặp, mà đơn giản yêu chỉ là yêu thôi.
Nhưng... không nói đâu.
Àh... và bắt đầu tin vào tình yêu.
Open up your eyes, then you realise here I stand with my everlasting love.
-------------------------------
Need love to last forever...


Ty Tồ.
This entry was written on 10/10/2010.
Need someone with me now.

The winter.



Lâu lắm rồi tôi chẳng có cảm giác như lúc này. Cười toe...
Gió từ phía cửa sổ lùa vào giường ngủ, lạnh nhưng lại rất ấm.
Sắp 19 mùa đông rồi đấy.
Lá rơi lá ơi. Đứng từ ban công nhìn xuống, những mái nhà loang lỗ thấm mưa phùn, tóc bện rít lại, đưa tay chạm vào những cơn mưa.
Cuối tuần phải là gia đình và bếp núc.
Quay trở lại với căn phòng bừa bộn, mọi thứ vẫn không thay đổi nhiều sau ngần ấy năm. Chỉ có con người là thay đổi với những suy nghĩ rối bời bời.
Ai bảo miền Nam không có mua đông? Lúc này chẳng phải Đông thì là gì? Nhưng hiếm lắm, đâu chăng được vài ba ngày rồi lại quay về với nắng vàng. Mùa Đông thì rút mình vào chăn ngủ trễ một tẹo, đọc sách nghe nhạc rồi hít hà hương cafe... cứ như một con mèo lười biếng. Mùa Đông là mùa để suy nghĩ, vì lần nào đó cũng là lúc mình sắp già đi 1 tuổi. Mùa Đông lúc nào cũng kèm với những mớ len hỗn độn xoay tròn trong tâm trí. Mùa Đông ơi mùa Đông...
Cơ mà mùa Đông của mình lúc nào cũng ấm. Tay ấm, tim ấp, ngôi nhà ấm với gia đình và những yêu thương.
“Có can đảm không con?”
“Có tự tin không con?”

Mình cảm giác đó như một thứ áp lực. Đôi khi cái mệt mỏi ấy mình không bao giờ được phép nói ra. Giấc mơ đêm qua lại chỉ 2 màu trắng đen.
...
Thấy đôi khi mình hơi trẻ con và ích kỉ. Ích kỉ đến mức không muốn tha lỗi cho bất kì ai làm tổn thương hay làm mình mệt mỏi. Lại hay giận hờn, lại khó tha thứ. Tệ nhỉ?
...
Người ta bảo kỉ niệm là những thứ không thể lấy lại được, chỉ có thể nhớ và cảm nhận. Đã lâu rồi mình không còn cảm giác muốn nhớ lại nữa. Chỉ là đôi khi chúng nó chợt lướt qua rồi biến mất khiến mình ngẩn ngơ vài phút mà thôi. Kỉ niệm cũng ích kỉ y hệt mình. Chỉ thích được người khác nhớ về.
...
Mùa Đông rồi kìa. Mình nghĩ về người đó. :P Mình đã bảo rồi mình trẻ con mà. Mình cực kì trẻ con.
Người đó nắm tay mình chặt lắm này.
• Người đó ôm mình thật ấm này. Mùa Đông mà.
• Người đó hôn mình rất nồng này.
• Người đó rất hài hước và hay kể chuyện cho mình nghe này.
• Người đó có máy chụp hình thật đẹp, để giúp mình giữ lại kỉ niệm này.
• Người đó rất lãng mạn nữa.
• Người đó dĩ nhiên rất yêu mình.
• Và mình cũng yêu người đó rất nhiều.


Đấy mùa Đông làm mình thế này. Bắt đền mùa Đông... Bắt đền mưa phùn rơi.

Ty Tồ.
Những mảnh vụn của thời gian.