Càng lúc tôi càng thấy là con gái phức tạp biết bao nhiêu.
Đã có lúc bạn bảo với tôi: Con trai cũng phức tạp. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì là con gái vẫn phức tạp hơn. Con gái phải nghĩ rất nhiều thứ. Trước khi ra đường thì nghĩ xem sẽ mặc cái gì, khi đi học sẽ nghĩ xem nếu gặp người đặc biệt thì sẽ nói gì. Hoặc có khi chỉ nghĩ đến việc make up thế nào để xinh xắn, vì có một phần tỉ phần trăm là mình sẽ gặp người ấy ở nơi nào đó trên đường đi, hoặc đơn giản nhất là ngồi xoắn tít mù vì: Mình không biết make up!
Ngày xưa tôi đã từng ganh tị với bọn con trai, sao chúng nó được là con trai làm gì? Sao chúng nó không sợ bị béo, tại sao chúng không phải nghĩ về chuyện mặc gì, đi đâu, làm gì. Tại sao chúng nó khỏe hơn. Tại sao và tại sao.
Bây giờ tôi không ganh tị nữa rồi, vì tôi cảm thấy là con gái có nhiều thứ thú vị quá.
Viktor email lại cho tôi... Đấy, là con gái thì vui ở chỗ đầu thì nói là không muốn trả lời email này nữa, nhưng lòng thì vẫn chờ đợi nó đến, vẫn chờ đợi được biết xem Viktor là ai, học lớp nào.
Hay là lúc có một bạn người Phần kéo tôi lại hỏi gì đó, nhưng tôi lại không hiểu gì cả. Về vẫn còn ngẩn ngơ, không biết bạn ấy hỏi cái gì. Và một điều nữa là tôi chưa bao giờ gặp lại bạn ấy.
Hôm qua, con gái lại lúng túng khi mẹ hỏi về chuyện bạn trai. Chỉ biết nói đại một câu gì đó, đại loại như là: "Con trai bên này đàn bà lắm mẹ ơi." Không biết nói thế có đúng hay không, nhưng tự nhiên trong đầu lại nghĩ đến thế thôi, vì thực sự, tôi cảm thấy đám con trai trở nên rất ích kỉ, suy nghĩ rất bất thường. Thế thôi.
Hay tại vì trong lòng đã bận nghĩ về một tên Viktor không biết mặt nào đó, còn quả tim thì cứ trông ngóng tin nhắn từ một người đặc biệt?
Con gái nhất là lúc cái đầu và trái tim không hoạt động cùng lúc với nhau.
Hôm nọ, tôi lại nằm mơ, mơ thấy anh. Tôi rất ghét những giấc mơ có anh, vì thường thì đó là những kỉ niệm rất rất đẹp, làm tôi phải thao thức nhiều lắm. Tôi không thích mơ thấy anh đâu...
Tôi chờ tin nhắn của Chickie, tôi chờ email của Chickie. Email gần đây nhất của bạn ấy chỉ vọn vẹn một dòng: "Chờ email của mình." Nhưng tôi thì thừa biết rằng bạn ấy sẽ quên mất email ấy rồi, bạn ấy sẽ không gửi đâu, tôi chắc chắn đấy. Bây giờ thì tôi rất thoải mái với blog này của tôi, mọi thứ rất dễ chịu, Chickie không biết gì về nó cả, không nhiều người biết về nó, không nhiều người ghé thăm nó, không nhiều người dòm ngó nó nữa. Rất thoải mái.
Ở đây, điều làm tôi ấm lòng nhất là những ngày nhận được email của Minh, những ngày nhận được tin nhắn của Minh. Có lúc Minh hỏi tôi: Khi nào chúng mình sẽ lớn.
Có khi Minh cũng có những điều lăn tăn hệt như tôi, về tình cảm, về ti tỉ chuyện cỏn con. Là con gái với nhau cả ấy mà...
Mùa hè cỏ xanh. :)
Thứ Tư, 26 tháng 10, 2011
Thứ Tư, 19 tháng 10, 2011
Những mùa nắng mưa.
Lahti mùa này nắng mưa thất thường,mùa để người ta giận dỗi nhau rồi lại quay về với nhau.
Tôi nằm dài trên nền nhà lạnh toát, ngoài trời mưa to, Sài Gòn gọi tôi, bảo mưa ở Sài Gòn cũng to lắm. Thì đó, ở cùng một bầu trời, nghĩ thế thôi cũng thấy đỡ xa hơn nhiều lắm.
Chiều nay vừa làm một việc rồ dại trong lúc trời mưa to nằm ở nhà không thèm đi làm. Làm xong thì thấy mình thật tội lỗi.
Gần 1 tuần không gọi cho mẹ. Chắc là mẹ cũng đang trông. Nhưng chỉ tại mỗi lần gọi điện về thì chỉ muốn về nhà thôi, chứ không muốn ở đây nữa. Mẹ ơi!
Mình muốn nói về chuyện người khác thương yêu nhau. Nhưng ở đây, tôi lại thấy họ kém lãng mạn đi nhiều. Chẳng hiểu tại sao. Không như kiểu của chị Trong Veo, một tình yêu tươm tất đến lạ thường. Cũng chẳng như kiểu của Linh và Huy, cãi nhau nhiều nhưng thương nhau cũng rất nhiều.
Và cũng chẳng có ai như tôi ngày xưa, chóng vánh đến nỗi khi nhìn lại mình thấy mình bơ vơ và lạc lõng quá.
Ở cái xứ này, buồn thì cũng buồn đến lạnh sống lưng, và trời mưa nữa thì buồn đến nỗi trong phòng chỉ thấy toàn cô đơn đặc quánh...
Tôi nằm dài trên nền nhà lạnh toát, ngoài trời mưa to, Sài Gòn gọi tôi, bảo mưa ở Sài Gòn cũng to lắm. Thì đó, ở cùng một bầu trời, nghĩ thế thôi cũng thấy đỡ xa hơn nhiều lắm.
Chiều nay vừa làm một việc rồ dại trong lúc trời mưa to nằm ở nhà không thèm đi làm. Làm xong thì thấy mình thật tội lỗi.
Gần 1 tuần không gọi cho mẹ. Chắc là mẹ cũng đang trông. Nhưng chỉ tại mỗi lần gọi điện về thì chỉ muốn về nhà thôi, chứ không muốn ở đây nữa. Mẹ ơi!
Mình muốn nói về chuyện người khác thương yêu nhau. Nhưng ở đây, tôi lại thấy họ kém lãng mạn đi nhiều. Chẳng hiểu tại sao. Không như kiểu của chị Trong Veo, một tình yêu tươm tất đến lạ thường. Cũng chẳng như kiểu của Linh và Huy, cãi nhau nhiều nhưng thương nhau cũng rất nhiều.
Và cũng chẳng có ai như tôi ngày xưa, chóng vánh đến nỗi khi nhìn lại mình thấy mình bơ vơ và lạc lõng quá.
Ở cái xứ này, buồn thì cũng buồn đến lạnh sống lưng, và trời mưa nữa thì buồn đến nỗi trong phòng chỉ thấy toàn cô đơn đặc quánh...
Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2011
Những lần đầu tiên.
Tôi luôn sợ những lần đầu tiên.
Ngày đầu tiên đi học, tôi khóc vì sợ không ai chơi với mình.
Ngày đầu tiên đi làm, tôi hoang mang vì không biết mình sẽ làm đúng hay không.
Lần đầu tiên bị điểm thấp, tôi không dám về nhà vì sợ mẹ la.
Lần đầu tiên khi tôi yêu một người, tôi đã tự dằn vặt mình mãi một quãng thời gian rất dài, cho đến khi có một người khác đến với tôi. Rất mong manh.
Lần đầu tiên hôn, một nụ hôn vụng dại.
Những ngày đầu tiên và những lần đầu tiên, thường rất tệ, nhưng không thể quên được.
Và vì nó rất tệ, nên tôi không muốn bắt đầu lại những điều thật mới, không muốn đổi một đường mới, không muốn thân với bạn mới, cũng như không muốn trở thành người yêu đầu tiên của ai cả.
Tôi ghét cảm giác này lắm. Cảm giác khi mà tôi nhớ một người nào đó, rồi tôi muốn chạy đến với người ta, rồi ôm người ta, rồi chỉ có thế thôi mà làm cũng không xong nữa. Tôi ghét cảm giác này lắm.
Mẹ thường động viên bằng câu nói: "Cái gì cũng bắt đầu từ từ, không thể một sớm một chiều mà giỏi được đâu."
Đó, những ngày đầu tiên, những lần đầu tiên, và những điều đầu tiên.
Từ đó, tôi phải chiến đấu đến cùng...
Ngày đầu tiên đi học, tôi khóc vì sợ không ai chơi với mình.
Ngày đầu tiên đi làm, tôi hoang mang vì không biết mình sẽ làm đúng hay không.
Lần đầu tiên bị điểm thấp, tôi không dám về nhà vì sợ mẹ la.
Lần đầu tiên khi tôi yêu một người, tôi đã tự dằn vặt mình mãi một quãng thời gian rất dài, cho đến khi có một người khác đến với tôi. Rất mong manh.
Lần đầu tiên hôn, một nụ hôn vụng dại.
Những ngày đầu tiên và những lần đầu tiên, thường rất tệ, nhưng không thể quên được.
Và vì nó rất tệ, nên tôi không muốn bắt đầu lại những điều thật mới, không muốn đổi một đường mới, không muốn thân với bạn mới, cũng như không muốn trở thành người yêu đầu tiên của ai cả.
Tôi ghét cảm giác này lắm. Cảm giác khi mà tôi nhớ một người nào đó, rồi tôi muốn chạy đến với người ta, rồi ôm người ta, rồi chỉ có thế thôi mà làm cũng không xong nữa. Tôi ghét cảm giác này lắm.
Mẹ thường động viên bằng câu nói: "Cái gì cũng bắt đầu từ từ, không thể một sớm một chiều mà giỏi được đâu."
Đó, những ngày đầu tiên, những lần đầu tiên, và những điều đầu tiên.
Từ đó, tôi phải chiến đấu đến cùng...
Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2011
Hope everything will be okay.
Bất an.
Cảm giác này tôi không biết diễn tả như thế nào. Nhưng tôi bất an.
Cứ có cảm giác gì đó không lành đang diễn ra với tôi và gia đình tôi... Gọi về cho mẹ, thì mẹ có vẻ đang giấu điều gì đó. Còn chị tôi tâm trạng không ổn tí nào. Tôi ước gì tôi có thể trở về.
Nhưng có lẽ sẽ ổn cả thôi, mọi chuyện sẽ ổn cả thôi...
Cảm giác này tôi không biết diễn tả như thế nào. Nhưng tôi bất an.
Cứ có cảm giác gì đó không lành đang diễn ra với tôi và gia đình tôi... Gọi về cho mẹ, thì mẹ có vẻ đang giấu điều gì đó. Còn chị tôi tâm trạng không ổn tí nào. Tôi ước gì tôi có thể trở về.
Nhưng có lẽ sẽ ổn cả thôi, mọi chuyện sẽ ổn cả thôi...
Thứ Tư, 12 tháng 10, 2011
Có những điều chưa nói đã quên.
Có những điều chưa nói đã quên. Quên ngay sau khi vừa nghĩ ra. Những điều ấy nên quên hơn là nên nhớ.
"Does Fin treat you well?"
Viktor trả lời: "No, they don't"
Người ta thường trả lời rất nhiều thứ bằng những câu phủ định tiêu cực. Tôi cảm giác ở trong con người bạn ấy là sự cô đơn.
Hôm nay, trời trở lạnh. Tôi trở bệnh. ho hen và mệt mỏi. Tôi quyết định nghỉ làm. Nghỉ làm vì quá mệt. Mặc dù trời ửng nắng nhưng lòng tôi thì không ửng hồng được.
Tôi hay kể người nghe những câu chuyện dài dòng, mục đích chỉ để kéo người ta ở lâu với tôi hơn một chút, ở gần tôi hơn một chút, và hiểu tôi hơn một chút.
Tôi lại đi một mình. Đi khắp nơi khắp đường.
Khói cứ bay phù phù ra khỏi miệng. Như vậy là biết trời lạnh lắm rồi.
"Does Fin treat you well?"
Viktor trả lời: "No, they don't"
Người ta thường trả lời rất nhiều thứ bằng những câu phủ định tiêu cực. Tôi cảm giác ở trong con người bạn ấy là sự cô đơn.
Hôm nay, trời trở lạnh. Tôi trở bệnh. ho hen và mệt mỏi. Tôi quyết định nghỉ làm. Nghỉ làm vì quá mệt. Mặc dù trời ửng nắng nhưng lòng tôi thì không ửng hồng được.
Tôi hay kể người nghe những câu chuyện dài dòng, mục đích chỉ để kéo người ta ở lâu với tôi hơn một chút, ở gần tôi hơn một chút, và hiểu tôi hơn một chút.
Tôi lại đi một mình. Đi khắp nơi khắp đường.
Khói cứ bay phù phù ra khỏi miệng. Như vậy là biết trời lạnh lắm rồi.
Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2011
Dành cho "Anh" của em.
Anh!
Một anh nào đó mà em chưa từng được biết, hoặc đã biết nhưng chưa bao giờ nghĩ anh sẽ trở thành "Anh" của em. :) Chữ Anh được đặt trong ngoặc kép rất trìu mến đáng yêu, và đầy tình cảm của đứa con gái đang yêu một người con trai.
Em nghĩ anh cũng đang chờ em ở đâu đó, em không biết chính xác là ở đâu, nhưng em biết chúng mình sẽ nhìn thấy nhau. Nếu em biết anh ở đâu thì em sẽ chạy đến thật nhanh rồi. Nhưng duyên chắc là chưa tới phải không anh?
Lúc này đầu óc em không nghĩ ngợi được gì nhiều nữa. Mùa Đông đang đến, và em biết mình cần một tình yêu.
Em nghĩ đến những ngày có anh, rồi em sẽ làm ti tỉ thứ.
Em sẽ thức đến khuya để xem đá bóng cùng anh.
Em sẽ cùng anh ngắm bình minh ở biển.
Sẽ cùng anh đi khắp nơi.
Sẽ hôn anh và ôm anh bất cứ khi nào có thể.
Sẽ làm rất nhiều cái bánh hoàn hảo chỉ cho riêng anh của em thôi.
Sẽ hát cho anh nghe, dù em hát tệ thế nào.
Sẽ nghĩ về anh trước khi ngủ, và ngay khi thức dậy.
Sẽ nói về gia đình và lũ trẻ con đáng yêu.
Sẽ sẽ và sẽ...
Em biết mình lí tưởng hóa tình yêu. Em cũng biết rất khó để em bắt đầu tin vào tình yêu. Nhưng từ đâu đó trong em vẫn nói rằng: Rồi anh sẽ xuất hiện, và làm em tin _ tin thật nhiều.
Anh biết vì sao em sợ yêu không? Vì em sợ đau. Em sợ tổn thương, như trước đây em đã từng tổn thương hoặc đã từng làm người khác tổn thương. Em sợ khóc như trước đây em đã từng khóc. Đó là lí do vì sao em đã cố gắng tỏ ra mạnh mẽ trong một thời gian rất rất dài...
Nhưng nếu có anh, em sẽ không cần tỏ ra mạnh mẽ nữa đúng không? :) Em vẫn tin anh sẽ tới. Em vẫn tin anh sẽ là người yêu tốt nhất của em. Vẫn tin anh sẽ cùng em đi một đoạn đường dài.
Vẫn tin là anh yêu em, và em cũng yêu anh...
Một anh nào đó mà em chưa từng được biết, hoặc đã biết nhưng chưa bao giờ nghĩ anh sẽ trở thành "Anh" của em. :) Chữ Anh được đặt trong ngoặc kép rất trìu mến đáng yêu, và đầy tình cảm của đứa con gái đang yêu một người con trai.
Em nghĩ anh cũng đang chờ em ở đâu đó, em không biết chính xác là ở đâu, nhưng em biết chúng mình sẽ nhìn thấy nhau. Nếu em biết anh ở đâu thì em sẽ chạy đến thật nhanh rồi. Nhưng duyên chắc là chưa tới phải không anh?
Lúc này đầu óc em không nghĩ ngợi được gì nhiều nữa. Mùa Đông đang đến, và em biết mình cần một tình yêu.
Em nghĩ đến những ngày có anh, rồi em sẽ làm ti tỉ thứ.
Em sẽ thức đến khuya để xem đá bóng cùng anh.
Em sẽ cùng anh ngắm bình minh ở biển.
Sẽ cùng anh đi khắp nơi.
Sẽ hôn anh và ôm anh bất cứ khi nào có thể.
Sẽ làm rất nhiều cái bánh hoàn hảo chỉ cho riêng anh của em thôi.
Sẽ hát cho anh nghe, dù em hát tệ thế nào.
Sẽ nghĩ về anh trước khi ngủ, và ngay khi thức dậy.
Sẽ nói về gia đình và lũ trẻ con đáng yêu.
Sẽ sẽ và sẽ...
Em biết mình lí tưởng hóa tình yêu. Em cũng biết rất khó để em bắt đầu tin vào tình yêu. Nhưng từ đâu đó trong em vẫn nói rằng: Rồi anh sẽ xuất hiện, và làm em tin _ tin thật nhiều.
Anh biết vì sao em sợ yêu không? Vì em sợ đau. Em sợ tổn thương, như trước đây em đã từng tổn thương hoặc đã từng làm người khác tổn thương. Em sợ khóc như trước đây em đã từng khóc. Đó là lí do vì sao em đã cố gắng tỏ ra mạnh mẽ trong một thời gian rất rất dài...
Nhưng nếu có anh, em sẽ không cần tỏ ra mạnh mẽ nữa đúng không? :) Em vẫn tin anh sẽ tới. Em vẫn tin anh sẽ là người yêu tốt nhất của em. Vẫn tin anh sẽ cùng em đi một đoạn đường dài.
Vẫn tin là anh yêu em, và em cũng yêu anh...
Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011
Bị khùng!
Bị khùng rồi.
Bị khùng khi nghĩ quá nhiều về bạn Viktor. Trời ơi, bạn ấy là ai là ai là ai? Tại sao biết số điện thoại của mình, biết cả tên của mình. Trong khi mình chả biết gì về bạn ấy.
Nói thế thôi chứ mình biết đấy. Mình biết 90% bạn ấy là ai học ở đâu người nước nào rồi. Nhưng vẫn là not so sure thôi.
Sáng nay đi học, nhìn kiểu phản ứng ấy là mình biết mình đoán không sai rồi. Kiểu gì mà vừa thấy mình bước vào thì lại khựng lại và đứng lên đi chỗ khác, cứ như kiểu sợ mình phát hiện ra í. Trời ơi, sao mà cute thế? :D
Mà mình là mình muốn nói chuyện với bạn ấy lắm í, nhưng nói cái kiểu gì bây giờ. Không lẽ mình chạy lại, chặn đầu, hỏi: Bạn có phải Viktor không? Blah blah blah...
Thực sự mình đã gửi cho bạn ấy một cái tin nhắn nửa trách móc nửa kiểu dễ thương, bạn ấy bảo mình funny. Haiz.
Gửi email cho mình, kiểu gì mà hỏi đúng 2 câu, mình làm cho nguyên 1 tràng đầy chất vấn. Cơ mà mình muốn biết ai đã cho bạn ấy số điện thoại của mình quá đi. Ai lại làm được chuyện ấy chứ. Cả tên của mình nữa, đâu phải ai cũng biết đâu.
Thật là thật là nghi ngờ. :(
Kiểu chờ email này mình bất an lắm í. :( Mình đã từng thế này rồi mà, buồn cười lắm chứ chẳng đùa đâu. Nhưng thực ra thì thôi cũng kệ, mình cứ chờ thế thôi, chả biết làm gì hơn nữa. Khi nào mình chắc chắn rồi thì mình sẽ hỏi thẳng luôn, đỡ mệt cái thân. :D
Nói chung là đang trong giai đoạn bị khùng của người bắt đầu mến một bạn nào đó.
Hi vọng cảm giác say nắng này nó qua nhanh thôi. :)
Mình biết nó sẽ qua nhanh thôi mà. :)
Bị khùng khi nghĩ quá nhiều về bạn Viktor. Trời ơi, bạn ấy là ai là ai là ai? Tại sao biết số điện thoại của mình, biết cả tên của mình. Trong khi mình chả biết gì về bạn ấy.
Nói thế thôi chứ mình biết đấy. Mình biết 90% bạn ấy là ai học ở đâu người nước nào rồi. Nhưng vẫn là not so sure thôi.
Sáng nay đi học, nhìn kiểu phản ứng ấy là mình biết mình đoán không sai rồi. Kiểu gì mà vừa thấy mình bước vào thì lại khựng lại và đứng lên đi chỗ khác, cứ như kiểu sợ mình phát hiện ra í. Trời ơi, sao mà cute thế? :D
Mà mình là mình muốn nói chuyện với bạn ấy lắm í, nhưng nói cái kiểu gì bây giờ. Không lẽ mình chạy lại, chặn đầu, hỏi: Bạn có phải Viktor không? Blah blah blah...
Thực sự mình đã gửi cho bạn ấy một cái tin nhắn nửa trách móc nửa kiểu dễ thương, bạn ấy bảo mình funny. Haiz.
Gửi email cho mình, kiểu gì mà hỏi đúng 2 câu, mình làm cho nguyên 1 tràng đầy chất vấn. Cơ mà mình muốn biết ai đã cho bạn ấy số điện thoại của mình quá đi. Ai lại làm được chuyện ấy chứ. Cả tên của mình nữa, đâu phải ai cũng biết đâu.
Thật là thật là nghi ngờ. :(
Kiểu chờ email này mình bất an lắm í. :( Mình đã từng thế này rồi mà, buồn cười lắm chứ chẳng đùa đâu. Nhưng thực ra thì thôi cũng kệ, mình cứ chờ thế thôi, chả biết làm gì hơn nữa. Khi nào mình chắc chắn rồi thì mình sẽ hỏi thẳng luôn, đỡ mệt cái thân. :D
Nói chung là đang trong giai đoạn bị khùng của người bắt đầu mến một bạn nào đó.
Hi vọng cảm giác say nắng này nó qua nhanh thôi. :)
Mình biết nó sẽ qua nhanh thôi mà. :)
Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011
filling...
Trời không thàm sáng lên nữa. Dù cho tôi mong thấy tia nắng nhỏ nhoi đến thế nào. Mặt trời vẫn kiên quyết không mỉm cười thật tươi...
Đi trên đường về với chị. Chị lớn rồi, yêu nhiều, thành công nhiều và cũng mất mát nhiều. Có một điều là chị rất dễ yêu người khác. Chị hỏi tôi về hiện tại. Tôi chỉ bảo mọi thứ cứ xoay hoài, và em mắc kẹt ở giữa, yêu không hẳn, nhưng bạn cũng chẳng đúng tẹo nào. Chị bảo thế thì chấm một phát to vào, để lấy lại tự do, để khỏi nghĩ suy nhiều nữa.
Nhưng với tôi mọi thứ nào có đơn giản thế. Đâu phải cái gì muốn chấm là chấm được, ít nhất nó cũng cần có đầu, có đuôi, có kết thúc rõ ràng.
Tôi bảo tôi là người rất dễ thích, nhưng lại khó yêu một ai đó. Tôi rất dễ bị nhận định không tốt về người-có-thể-sẽ-trở-thành-người-yêu của tôi. Vì vậy nên khi người ấy lại gần tôi hơn một chút, tôi sẽ dễ nhận ra những khuyết điểm, hơn là những ưu điểm. Và tôi không chấp nhận chúng.
Chị lắc đầu.
Tôi bảo tôi ngao ngán yêu rồi. Cảm giác nhận ra mình thích một ai đó dễ chịu hơn việc bắt đầu và nuôi dưỡng một mối quan hệ lâu dài chính thức, nhưng không biết đi đến đâu.
Chị lại lắc đầu.
Điều cuối cùng tôi nói về chuyện yêu đương với chị đó là: "Nhưng em biết khi em yêu một người nào đó, thì em sẽ yêu cuồng dại, yêu nhiều hơn tất cả mọi thứ cộng lại. "
Đó là lần duy nhất, chị gật đầu, bảo rằng: thế là tốt.
Lee có lần đã nói với tôi, tuổi trẻ không nhiều, nên cứ sống vội yêu cuồng đi.
Càng lúc càng thích đến trường, để đỡ cảm thấy đơn côi ở cái xứ này. Đến trường gặp bạn, để cười, để nói về chuyện học, chuyện làm, chuyện blah blah blah. Aino bị bệnh nhưng bạn ấy cười xinh thật. Tôi thích Aino ở chỗ tóc đen, mắt đen, da trắng, cười duyên, và mặt mũi đôi khi lại ngớ ngẩn. Nhưng nói chuyện dễ thương cực. Thích Aino ở chỗ bạn ấy không tỏ ra xa cách với lũ châu Á như bạn Lotta bàn trên, không hiếu thắng như bạn George người Hi Lạp, không lăn ta lăn tăn như Minna, không tự kỉ thui thủi như bạn Janne, không phô trương như một vài người khác. Tôi thích cười và thích nói chuyện với Aino.
Hôm nay, tôi có một tin nhắn rất lạ. Từ ai tôi cũng không biết. Hoặc thực ra là biết nhưng vẫn không chắc chắn về việc mình có biết hay không.
- Hi Pham, Do you have email?
- Of course I have. Sorry, who r you?
- Student from so called "LUAS"
- What's ur name? Did I meet you?
- Maybe you didn't but I saw you. Viktor is my name. What if we talk through email?
blah blah blah...
Tôi mãi nghĩ không biết đây là trò đùa vô duyên của ai, hay thực sự là của một bạn Viktor nào đó. Tôi kết thúc đoạn nói chuyện bằng một câu cộc lốc: If you are kidding me, please stop it now.
Bạn ấy trả lời cũng chẳng đầu chẳng đuôi, "I Don't"
Ngớ ngẩn nhất là tôi lại ngồi đợi email của bạn ấy. Hoặc ít nhất tôi nhìn nhận việc này như kiểu có một chuyện lạ đang xảy ra, và mình sẽ đi khám phá nó. Tôi vốn thích những điều bất ngờ và không báo trước thế mà.
Hoặc đó là thứ duy nhất lấp đầy ngày chán nản của tôi.
Hoặc đó là thứ để chờ đợi.
Hoặc là đêm nay sẽ thức, vì thứ 6 sẽ có bài kiểm tra tiếng Phần.
Sẽ khó, nhưng mình nhất định vượt qua. :)
Đi trên đường về với chị. Chị lớn rồi, yêu nhiều, thành công nhiều và cũng mất mát nhiều. Có một điều là chị rất dễ yêu người khác. Chị hỏi tôi về hiện tại. Tôi chỉ bảo mọi thứ cứ xoay hoài, và em mắc kẹt ở giữa, yêu không hẳn, nhưng bạn cũng chẳng đúng tẹo nào. Chị bảo thế thì chấm một phát to vào, để lấy lại tự do, để khỏi nghĩ suy nhiều nữa.
Nhưng với tôi mọi thứ nào có đơn giản thế. Đâu phải cái gì muốn chấm là chấm được, ít nhất nó cũng cần có đầu, có đuôi, có kết thúc rõ ràng.
Tôi bảo tôi là người rất dễ thích, nhưng lại khó yêu một ai đó. Tôi rất dễ bị nhận định không tốt về người-có-thể-sẽ-trở-thành-người-yêu của tôi. Vì vậy nên khi người ấy lại gần tôi hơn một chút, tôi sẽ dễ nhận ra những khuyết điểm, hơn là những ưu điểm. Và tôi không chấp nhận chúng.
Chị lắc đầu.
Tôi bảo tôi ngao ngán yêu rồi. Cảm giác nhận ra mình thích một ai đó dễ chịu hơn việc bắt đầu và nuôi dưỡng một mối quan hệ lâu dài chính thức, nhưng không biết đi đến đâu.
Chị lại lắc đầu.
Điều cuối cùng tôi nói về chuyện yêu đương với chị đó là: "Nhưng em biết khi em yêu một người nào đó, thì em sẽ yêu cuồng dại, yêu nhiều hơn tất cả mọi thứ cộng lại. "
Đó là lần duy nhất, chị gật đầu, bảo rằng: thế là tốt.
Lee có lần đã nói với tôi, tuổi trẻ không nhiều, nên cứ sống vội yêu cuồng đi.
Càng lúc càng thích đến trường, để đỡ cảm thấy đơn côi ở cái xứ này. Đến trường gặp bạn, để cười, để nói về chuyện học, chuyện làm, chuyện blah blah blah. Aino bị bệnh nhưng bạn ấy cười xinh thật. Tôi thích Aino ở chỗ tóc đen, mắt đen, da trắng, cười duyên, và mặt mũi đôi khi lại ngớ ngẩn. Nhưng nói chuyện dễ thương cực. Thích Aino ở chỗ bạn ấy không tỏ ra xa cách với lũ châu Á như bạn Lotta bàn trên, không hiếu thắng như bạn George người Hi Lạp, không lăn ta lăn tăn như Minna, không tự kỉ thui thủi như bạn Janne, không phô trương như một vài người khác. Tôi thích cười và thích nói chuyện với Aino.
Hôm nay, tôi có một tin nhắn rất lạ. Từ ai tôi cũng không biết. Hoặc thực ra là biết nhưng vẫn không chắc chắn về việc mình có biết hay không.
- Hi Pham, Do you have email?
- Of course I have. Sorry, who r you?
- Student from so called "LUAS"
- What's ur name? Did I meet you?
- Maybe you didn't but I saw you. Viktor is my name. What if we talk through email?
blah blah blah...
Tôi mãi nghĩ không biết đây là trò đùa vô duyên của ai, hay thực sự là của một bạn Viktor nào đó. Tôi kết thúc đoạn nói chuyện bằng một câu cộc lốc: If you are kidding me, please stop it now.
Bạn ấy trả lời cũng chẳng đầu chẳng đuôi, "I Don't"
Ngớ ngẩn nhất là tôi lại ngồi đợi email của bạn ấy. Hoặc ít nhất tôi nhìn nhận việc này như kiểu có một chuyện lạ đang xảy ra, và mình sẽ đi khám phá nó. Tôi vốn thích những điều bất ngờ và không báo trước thế mà.
Hoặc đó là thứ duy nhất lấp đầy ngày chán nản của tôi.
Hoặc đó là thứ để chờ đợi.
Hoặc là đêm nay sẽ thức, vì thứ 6 sẽ có bài kiểm tra tiếng Phần.
Sẽ khó, nhưng mình nhất định vượt qua. :)
Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2011
Vacant feelings.
Là lúc tôi cứ nhìn mãi vào một địa chỉ email mà không biết bắt đầu một email từ đâu. Là khi đêm qua tôi mơ thấy những điều rất lạ lùng.
Sáng nay tỉnh dậy, nửa mơ màng, tôi vẫn nghĩ giấc mơ là có thật. Nhưng hóa ra rằng giấc mơ rất ảo và sẽ không bao giờ trở lại. Thực ra thì điều đó cũng tốt thôi, tôi phải trở lại với hiện thực. Mà hiện thực là hạnh phúc ấy xa vời lắm. Mọi chuyện sẽ rất đơn giản nếu tôi nghĩ về nó đơn giản hơn. Có thể là gửi một email ngắn gọn súc tích, kiểu nhớ nhớ thương thương. Nhưng tôi sao mà làm được cái trò đó?
Càng lúc càng sợ mùa Đông. Vì mùa Đông lạnh lẽo cô đơn quá. Càng lúc càng sợ. Vì sợ nên muốn lẩn tránh. Mùa Đông không phải lúc để cười sặc sụa cả ngày. Không phải lúc để suốt ngày gọi nhau rủ đi vi vu đâu đó. Nhưng mùa Đông liệu có phải thời điểm để bắt đầu một tình yêu? Tình yêu vào mùa Đông thì buồn quá. Nhưng chia tay vào mùa Thu còn buồn hơn như thế cả vài tỉ lần...
Tôi ước gì ở đây tôi có một người để cầm tay để kề vai để tựa má như lúc ở Việt Nam. Sao cái gì rồi cũng trở nên nhạt nhòa dần, cái gì rồi cũng trở nên xa vời dần. Xa rồi thì có lấy lại được không.
Ban nãy, tôi đọc lại những tin nhắn trước ngày tôi bay, bất giác tôi trùm chăn khóc một mạch thật dài cho đến lúc chìm vào giấc ngủ say sưa. Điện thoại reo lên làm tôi tỉnh dậy. Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, tôi thấy mình yếu đuối và mong manh quá. Tất cả mọi thứ xung quanh đều dễ vỡ và dễ bị tổn thương.
Thôi, bôi bôi, xóa xóa.
Xóa Xóa
Xóa hết.
Xóa sạch trơn...
Sáng nay tỉnh dậy, nửa mơ màng, tôi vẫn nghĩ giấc mơ là có thật. Nhưng hóa ra rằng giấc mơ rất ảo và sẽ không bao giờ trở lại. Thực ra thì điều đó cũng tốt thôi, tôi phải trở lại với hiện thực. Mà hiện thực là hạnh phúc ấy xa vời lắm. Mọi chuyện sẽ rất đơn giản nếu tôi nghĩ về nó đơn giản hơn. Có thể là gửi một email ngắn gọn súc tích, kiểu nhớ nhớ thương thương. Nhưng tôi sao mà làm được cái trò đó?
Càng lúc càng sợ mùa Đông. Vì mùa Đông lạnh lẽo cô đơn quá. Càng lúc càng sợ. Vì sợ nên muốn lẩn tránh. Mùa Đông không phải lúc để cười sặc sụa cả ngày. Không phải lúc để suốt ngày gọi nhau rủ đi vi vu đâu đó. Nhưng mùa Đông liệu có phải thời điểm để bắt đầu một tình yêu? Tình yêu vào mùa Đông thì buồn quá. Nhưng chia tay vào mùa Thu còn buồn hơn như thế cả vài tỉ lần...
Tôi ước gì ở đây tôi có một người để cầm tay để kề vai để tựa má như lúc ở Việt Nam. Sao cái gì rồi cũng trở nên nhạt nhòa dần, cái gì rồi cũng trở nên xa vời dần. Xa rồi thì có lấy lại được không.
Ban nãy, tôi đọc lại những tin nhắn trước ngày tôi bay, bất giác tôi trùm chăn khóc một mạch thật dài cho đến lúc chìm vào giấc ngủ say sưa. Điện thoại reo lên làm tôi tỉnh dậy. Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, tôi thấy mình yếu đuối và mong manh quá. Tất cả mọi thứ xung quanh đều dễ vỡ và dễ bị tổn thương.
Thôi, bôi bôi, xóa xóa.
Xóa Xóa
Xóa hết.
Xóa sạch trơn...
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)




