Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011

filling...

Trời không thàm sáng lên nữa. Dù cho tôi mong thấy tia nắng nhỏ nhoi đến thế nào. Mặt trời vẫn kiên quyết không mỉm cười thật tươi...
Đi trên đường về với chị. Chị lớn rồi, yêu nhiều, thành công nhiều và cũng mất mát nhiều. Có một điều là chị rất dễ yêu người khác. Chị hỏi tôi về hiện tại. Tôi chỉ bảo mọi thứ cứ xoay hoài, và em mắc kẹt ở giữa, yêu không hẳn, nhưng bạn cũng chẳng đúng tẹo nào. Chị bảo thế thì chấm một phát to vào, để lấy lại tự do, để khỏi nghĩ suy nhiều nữa.
Nhưng với tôi mọi thứ nào có đơn giản thế. Đâu phải cái gì muốn chấm là chấm được, ít nhất nó cũng cần có đầu, có đuôi, có kết thúc rõ ràng.
Tôi bảo tôi là người rất dễ thích, nhưng lại khó yêu một ai đó. Tôi rất dễ bị nhận định không tốt về người-có-thể-sẽ-trở-thành-người-yêu của tôi. Vì vậy nên khi người ấy lại gần tôi hơn một chút, tôi sẽ dễ nhận ra những khuyết điểm, hơn là những ưu điểm. Và tôi không chấp nhận chúng.
Chị lắc đầu.
Tôi bảo tôi ngao ngán yêu rồi. Cảm giác nhận ra mình thích một ai đó dễ chịu hơn việc bắt đầu và nuôi dưỡng một mối quan hệ lâu dài chính thức, nhưng không biết đi đến đâu.
Chị lại lắc đầu.
Điều cuối cùng tôi nói về chuyện yêu đương với chị đó là: "Nhưng em biết khi em yêu một người nào đó, thì em sẽ yêu cuồng dại, yêu nhiều hơn tất cả mọi thứ cộng lại. "
Đó là lần duy nhất, chị gật đầu, bảo rằng: thế là tốt.
Lee có lần đã nói với tôi, tuổi trẻ không nhiều, nên cứ sống vội yêu cuồng đi.
Càng lúc càng thích đến trường, để đỡ cảm thấy đơn côi ở cái xứ này. Đến trường gặp bạn, để cười, để nói về chuyện học, chuyện làm, chuyện blah blah blah. Aino bị bệnh nhưng bạn ấy cười xinh thật. Tôi thích Aino ở chỗ tóc đen, mắt đen, da trắng, cười duyên, và mặt mũi đôi khi lại ngớ ngẩn. Nhưng nói chuyện dễ thương cực. Thích Aino ở chỗ bạn ấy không tỏ ra xa cách với lũ châu Á như bạn Lotta bàn trên, không hiếu thắng như bạn George người Hi Lạp, không lăn ta lăn tăn như Minna, không tự kỉ thui thủi như bạn Janne, không phô trương như một vài người khác. Tôi thích cười và thích nói chuyện với Aino.
Hôm nay, tôi có một tin nhắn rất lạ. Từ ai tôi cũng không biết. Hoặc thực ra là biết nhưng vẫn không chắc chắn về việc mình có biết hay không.
- Hi Pham, Do you have email? 
- Of course I have. Sorry, who r you?
- Student from so called "LUAS"
- What's ur name? Did I meet you? 
- Maybe you didn't but I saw you. Viktor is my name. What if we talk through email? 
blah blah blah...
Tôi mãi nghĩ không biết đây là trò đùa vô duyên của ai, hay thực sự là của một bạn Viktor nào đó. Tôi kết thúc đoạn nói chuyện bằng một câu cộc lốc: If you are kidding me, please stop it now. 
Bạn ấy trả lời cũng chẳng đầu chẳng đuôi, "I Don't"
Ngớ ngẩn nhất là tôi lại ngồi đợi email của bạn ấy. Hoặc ít nhất tôi nhìn nhận việc này như kiểu có một chuyện lạ đang xảy ra, và mình sẽ đi khám phá nó. Tôi vốn thích những điều bất ngờ và không báo trước thế mà.

Hoặc đó là thứ duy nhất lấp đầy ngày chán nản của tôi.
Hoặc đó là thứ để chờ đợi.
Hoặc là đêm nay sẽ thức, vì thứ 6 sẽ có bài kiểm tra tiếng Phần.
Sẽ khó, nhưng mình nhất định vượt qua. :)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét