Lahti mùa này nắng mưa thất thường,mùa để người ta giận dỗi nhau rồi lại quay về với nhau.
Tôi nằm dài trên nền nhà lạnh toát, ngoài trời mưa to, Sài Gòn gọi tôi, bảo mưa ở Sài Gòn cũng to lắm. Thì đó, ở cùng một bầu trời, nghĩ thế thôi cũng thấy đỡ xa hơn nhiều lắm.
Chiều nay vừa làm một việc rồ dại trong lúc trời mưa to nằm ở nhà không thèm đi làm. Làm xong thì thấy mình thật tội lỗi.
Gần 1 tuần không gọi cho mẹ. Chắc là mẹ cũng đang trông. Nhưng chỉ tại mỗi lần gọi điện về thì chỉ muốn về nhà thôi, chứ không muốn ở đây nữa. Mẹ ơi!
Mình muốn nói về chuyện người khác thương yêu nhau. Nhưng ở đây, tôi lại thấy họ kém lãng mạn đi nhiều. Chẳng hiểu tại sao. Không như kiểu của chị Trong Veo, một tình yêu tươm tất đến lạ thường. Cũng chẳng như kiểu của Linh và Huy, cãi nhau nhiều nhưng thương nhau cũng rất nhiều.
Và cũng chẳng có ai như tôi ngày xưa, chóng vánh đến nỗi khi nhìn lại mình thấy mình bơ vơ và lạc lõng quá.
Ở cái xứ này, buồn thì cũng buồn đến lạnh sống lưng, và trời mưa nữa thì buồn đến nỗi trong phòng chỉ thấy toàn cô đơn đặc quánh...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét