Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Hai, 27 tháng 8, 2012

Mẹ ơi, mẹ đừng khóc.
Mẹ nói chuyện với con mà sao mẹ khóc hoài vậy? Mẹ khóc vậy sao mà con yên lòng được? Mẹ đừng khóc, ở đây con vẫn sống rất tốt. Con cũng nhớ nhà. Nhưng mẹ đừng khóc, rồi con sẽ về...
Mẹ phải mạnh khỏe nhé, để chờ con về gặp cả nhà, để con đi du lịch với mẹ nữa.
Mẹ ơi, mẹ đừng khóc... Mẹ đừng khóc nữa mẹ nha. :)

Thứ Hai, 13 tháng 8, 2012

Sống đơn giản.

Phải cho tất cả trôi đi, nhẹ nhàng và không luyến tiếc. Tôi nghĩ chị mình nên làm như thế.
Chị dạo này có vẻ hay lo, đàn bà ở tuổi đó là vậy, gia đình, con cái, và không còn chút khoảng không nào cho sự nghiệp, cho danh vọng, và cho những thú vui hằng ngày.
Tôi biết vết thương ấy vẫ chưa phai trong chị. Tôi biết nó vẫn ám ảnh chị hàng đêm. Tôi biết chị mệt mỏi và muốn bỏ cuộc.
Nhưng may mắn, trời cho chị hai đứa nhỏ. Mệt mỏi mấy, chỉ cần tụi nhỏ cười là đủ để chị vui.
Mẹ nói với chị: "Mạnh mẽ lên con gái."
Mẹ chưa bao giờ nói với tôi như thế cả, vì trong tâm trí mẹ, tôi là đứa mạnh mẽ dư thừa. Mẹ chỉ thường nói với tôi: "Mẹ tin con."
Mẹ có 2 đứa con gái, một đứa ở xa, một đứa ở gần mà cũng như xa...
Vừa xem lại Harry Potter, muốn đọc lại cả 7 cuốn cơ. Muốn thấy lại những năm tháng ngày xưa. Những ngày tháng đọc Doreamon, chỉ để dành tiền để mua Doreamon và kẹp tóc xinh xắn, chỉ thích uống trà sữa và có đủ thời gian để tán dóc với bạn bè.
Tuổi thơ và tuổi trẻ hóa ra đã và đang trôi đi như thế đó, nhanh nhảu và không tính toán.
Và khi tất cả mọi thứ trôi qua rồi, tôi lớn lên, khô cằn dần như khối gỗ, mặc sức lo nghĩ về ti tỉ thứ. Phải chi đừng lớn.
Lớn rồi thấy toàn cô đơn, Đến cả những bữa cơm một mình cũng làm tôi thấy nao lòng vô cùng. Tôi thèm không khí gia đình, thèm cái cảm giác được sung túc và đầm ấm. Đến cả làm một cái bánh cũng phải đắn đo.
Ước gì mình có nhiều người thân ở đây, thì cuộc sống sẽ thành thiên đường, có lẽ.
Tôi muốn sống đúng với giấc mơ đời mình. Tôi muốn sống đúng với bản chất của mình, sống thật với bản thân mình nhất.
Tôi muốn sống thật đơn giản, đơn giản như thể trên đời không có ganh đua, không có đố kị. Muốn sống với những hạnh phúc lớn lao nhất của cuộc đời, và cố gắng giữ những hạnh phúc ấy mãi là hạnh phúc lớn lao nhất.
Tất cả mọi đứa con gái trên đời này đều đi tìm kiếm thứ hạnh phúc vẹn tròn nhất.
Và phải chăng, tất cả thằng đàn ông trên đời này chỉ xuất hiện để tạo ra những thứ có vẻ giống như hạnh phúc, rồi sau đó cố gắng đạp đổ tất cả?
Rồi đâu đó, sẽ có một người không bao giờ làm lem mascara của tôi nhưng sẽ làm nhòe son môi màu hồng sen ngọt dịu.
Và cũng như đám con gái khác, giấc mơ của cuộc đời tôi là "hạnh phúc" _ cho mình và cho những người mình yêu.


Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2012

Sang Thu.

Mình nghĩ mùa Thu đang tới thật rồi.
Hôm nọ Chi chỉ mình lá vàng trên cây. Dạo này trời tắt nắng rồi, lạnh lắm. Tối ngủ phải trùm 2 cái chăn. Mùa hè ngắn quá, được vài ngày nắng, mà chỉ cần trới tắt nắng thì lạnh vô cùng tận.
Nói chung, Thu đương sang.
10h30 tối rồi. Và trời tối thật rồi chứ không còn lưng chừng sáng tối như cách đây 1-2 tuần. Hạ đương qua.
Dạo này mình nghĩ nhiều, não bị nghẽn.
Mình nghĩ về tương lai, 1-2-3 năm nữa, có khi là 4-5 năm nữa.
Mình bắt đầu muốn ổn định, không còn thích cuộc sống rày đây mai đó nữa. Nhưng kiểu bản năng vẫn còn luyến tiếc, vẫn muốn đi càng nhiều càng tốt í.
Kiểu đời là cuộc thiên di, như lời chị Tr nói.
Mình muốn sống đơn giản í, nghĩ gì làm đó, không suy tính gì cả. Mình quá mệt mỏi vì chuyện phải tính toán đủ điều, mình muốn đơn giản, càng đơn giản càng tốt.
Chi vừa nói với mình: sắp giữa tháng rồi.
Vâng, sắp giữa tháng 8 rồi, và mình cứ cảm giác mọi thứ vẫn còn đang ở tháng 3-4 gì đó. Thời gian trôi nhanh ơi là nhanh. Mùa Đông lại sắp tới, thật đó, mùa Đông sắp tới...
 Tuần sau nhất định mình phải làm bánh. Phải làm bánh, bánh gì cũng được. Mình tính làm yogurt blueberry pie, nhưng nghĩ làm bánh này xong ai ăn cho hết.
Không thì mình sẽ làm muffins, hoặc tiramisu, hoặc cheesecake. Làm gì cũng được, nhưng nhất định mình phải làm bánh.
Trong tháng này, nhất định mình phải tập được thêm ít nhất 4 bài nhạc nữa. Mình phải đánh Le Lac De Come không sai nốt nào, và phải đánh lưu loát bài Ballade Pour Adeline. Mình đã ngâm nó từ quá lâu rồi.
Tuần sau mình sẽ làm Bánh Xèo, mình cực thích cái tên tiếng Anh của bánh xèo: Vietnamese pan cake, nghe yêu thế. Tuần sau mình sẽ mời Anne qua ăn bánh xèo.
Nhất định tuần sau sẽ có thịt kho trứng, sẽ có món châu Á.
Hôm nay, cả ngày hôm nay mình chỉ có vài miếng bánh waffles và 3 trái táo vào bụng đấy. Đôi khi mình cần có một ai đó đam mê ăn uống như mình, để mình có đủ động lực nấu nướng trở lại. Mình thèm cảm giác được nấu nướng cho người mình thương yêu lắm... Người yêu tôi sao cứ đi hoài đi mãi chưa thấy về, hu hu. Về lẹ đi anh. :(
Mình không thích ăn, mình cũng chẳng giành ăn bao giờ. Nhưng mà mình nhớ những ngày hì hục bếp núc, và hạnh phúc nhất là khi mình nhận được một lời khen, hạnh phúc nhất là khi thấy người ta ngồi ăn món mình nấu một cách ngon lành. Mình nhớ cảm giác đó quá.
Mình cần một chiếc ôm, nhẹ cũng được, đừng chặt quá vì mình không muốn nghẹt thở. :P
Dạo này, khi mùa Hạ đương qua, mình luôn cố gắng nắm giữ những điều ấm áp nhất ở lại bên mình...

Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2012

chủ nhật nắng to

nằm ở nhà nguyên 1 ngày hôm qua.
Vừa mệt, vừa buồn, chẳng hiểu tại sao lại buồn.
Lúc bệnh đó, chỉ mong được cái tin nhắn, được cú gọi điện thoại, vậy mà hôm qua cả mẹ cũng chẳng buồn gọi cho mình.
sắp đi học lại rồi. Hôm nay lại là một ngày chủ nhật nữa. Thời gian trôi qua vèo vèo. Thoáng cái sẽ tới ngày về lại Việt Nam ngay thôi. Ngẫm mãi mới thấy tuổi trẻ chỉ ham đi. Mình dạo này hoạch định quá nhiều thứ, chẳng biết có làm hết không.
Dạo này ham chơi thấy sợ luôn. Sắp thi nữa rồi mà cứ ham chơi hoài vậy nè?
Dạo này thương ba mẹ nhớ nhà thấy sợ luôn.
Dạo này cảm thấy thiếu thốn tình cảm thấy sợ luôn.
Dạo này nhớ người yêu thấy sợ luôn. :( Nhớ nhất là những lúc nằm xem film một mình và phải ngồi ăn một mình. 
Dạo này cần động lực thấy sợ luôn.
Nhiều khi hay sợ hãi những chuyện đâu đâu, nhiều khi muốn  nói lắm mà chẳng biết nói thế nào. Dạo này hết thèm yêu rồi, nhưng thèm những cảm giác ấm áp của một gia đình thực sự, chứ không phải những bữa ăn qua ngày, không phải là những lúc chỉ muốn khóc khi ốm mà không có ai bên cạnh. Tủi thân vô cùng.
Mà ai nói gì thì nói, mình phải vững lòng trước cái đã...