Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Ba, 20 tháng 12, 2011

Cho tuổi 20.

Ngày cuối cùng của tuổi 19, tôi năm ườn trên giường chờ anh già Noel tới. Và đúng là anh ấy đã tới, kèm theo một cây đàn. Ở đây trà ngập cô đơn, tôi mua tặng mình một cây đàn, mừng tuổi 20 đang đến gần...
Tôi nghĩ mình đã bước sang tuổi 20.
Mẹ hỏi tôi sao tự nhiên nhìn mặt già dặn và trưởng thành quá chừng, có phải suy nghĩ gì nhiều lắm không? Tôi cứ dạ dạ vâng vâng chả biết giả thích thế nào. Dư âm của những tháng ngày cô đơn làm tôi như thế àh?
Minh nhắn tin. Năm nào cũng thế, Minh luôn luôn là người nhắn tin gọi điện cho tôi đầu tiên, làm tôi cười một tràn dài, rồi chúc tôi ngủ ngon. Năm ngoái, sinh nhật ngồi khóc. Năm trước sinh nhật cũng nằm khóc, trước nữa cũng thế... 3 năm liền như thế. Đó là lí do vì sao tôi không trông đợi sinh nhật năm nay của mình, vì tôi biết chắc chắn mình cũng sẽ khóc...
Năm ngoái ngồi chờ tin nhắn điện thoại của những người quan trọng, thế là chẳng ai trong số họ cho tôi một lời chúc.
Ban nãy, Chickie gọi điện...
Cảm giác facebook mình được bình yên thật là hay. Không ồn ào, không vồ vập. Không gì cả. Ngày chỉ như mọi ngày thôi. Ai nhớ thì ắt hẳn sẽ tự xuất hiện ở đâu đó trong ngày hôm nay thôi, tôi chỉ biết mình sẽ cố gắng cười, sẽ cố gắng vui tươi. Ôi tuổi 20 tròn trĩnh...

Tôi ước mình còn là trẻ nít. Nhưng ước ao một điều không thể đến là chuyện ngu xuẩn.
Nên tôi chỉ ước sao trong tuổi 20 của tôi, tôi sẽ được trở về nhà, được cười những nụ cười non trẻ, được sống khỏe mạnh, được yêu đời, được vui tươi chứ đừng là một cánh chim non lạc đàn giữa bầu trời rộng lớn, chao đảo và bấp bênh.

Con người ta sinh ra để lớn để trưởng thành, để đi xa, để vươn cao, và để trở về...

Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2011

Into the wild.

Chris bước vào cuộc sống hoang dã, đổi tên thành Alex. Superstramp.
Cứ đi mãi đi mãi. Lưu lại hết nơi này đến nơi khác. Ron khóc khi chia tay Alex.
Và cứ mỗi đêm, khi Alex đọc sách, anh khóc vì chính bản thân mình...
Em gái của Alex mỗi ngày đều chờ đợi một cuộc điện thoại, hoặc một bức thư từ người anh trai thất lạc. Nhưng sự chờ đợi chỉ làm cho cô ấy thêm hụt hẫng. Tuy nhiên, cô vẫn giữ một lòng tin rằng: Tất cả những gì anh trai cô làm đều đúng.
Anh cứ đi hết nơi này đến nơi khác, anh yêu một người con gái 16 tuổi, nhưng chẳng làm được gì với cô ấy, chỉ vì cô bé còn quá non trẻ.
Bố của anh đau đớn quỵ ngã giữa đường, nhìn lên trời, mẹ anh hằng đêm gặp ác mộng, thấy anh kêu gọi trong đau đớn.
Tất cả mọi thứ vần xoay, anh nằm chết trong chiếc xe cũ kĩ của mình, ngước nhìn bầu trời, rơi giọt nước mắt cuối cùng, và điều duy nhất đọng lại trong đầu anh lúc đó là một câu hỏi mà anh chưa kịp trả lời:
"What if I was coming back and smile, will they see what I'm seeing?" Đó là một gia đình đổ vỡ, mâu thuẫn... Nhưng trong thâm tâm của Alex, chưa bao giờ anh quên được nới ấy.
Những dòng cuối cùng Alex viết lại đó là:
"I had a happy life. Thanks God for that. Bless them all." Và kí tên bằng tên thật của mình, bởi vì trong những ngày cuối của cuộc đời anh, anh nhận ra rằng: "Have to call it by the right name", và anh chỉ có duy nhất một cái tên được ba mẹ trao cho, dù anh không thích nó, dù anh ghét bỏ nó vì nó làm anh nhớ đến những mâu thuẫn với ba mẹ, nó vẫn là của anh, nó vẫn là con người anh...
Tôi chợt khóc khi thấy Ron chào Alex, càng khóc khi thấy những điều anh tưởng tượng trước khi chết: Được ôm cả gia đình và nhìn lên một bầu trời thật xanh.
Rồi ai, dù đi đâu, làm gì, như thế nào, thì họ vẫn nhìn về một nơi nào đó được gọi tên là gia đình, là nơi luôn có người chờ họ trở về.
Tôi tự hỏi liệu có một ngày nào đó, mình cũng sẽ đi một chuyến thật dài như thế không? Tất cả mọi thứ đều có một nguyên do nhất định. Đối với Chris, nguyên do ấy là mâu thuẫn giữa anh và cha mẹ anh. Còn đối với tôi, tôi không có nguyên do để đi mãi miết như thế.
Như... tôi có một lí do để trở về...

Thứ Tư, 30 tháng 11, 2011

Ngổn ngang.

Bệ cửa sổ lúc trời mua trở nên long lanh lạ thường. Nhìn ra phía ngoài kia, tôi đột nhiên cảm thấy Lahti trở nên đông vui và nhộn nhịp khủng khiếp, xe nối xe, người nối người, ánh đèn vàng xanh đỏ cùng những tiếng tít tít kéo dài làm tôi nhớ những chuyến đi.
Cảm giác này hệt như lúc đến cầu Cần Thơ, nhìn xung quanh mình là những đoàn xe lao vun vút, phía trên là ánh đèn sáng chói...
Trời lại mưa, lại ủ dột. Nếu trời không mưa và có nắng, chắc tôi sẽ lại bỏ nhà đi đâu đó. Những kế hoạch cứ liên tiếp hiện lên trong đầu, nhưng có vẻ tôi chưa làm được gì cả. Tôi cứ chờ cứ đợi những chuyến đi dài, nhưng vẫn chưa có chuyến đi nào cả. Giáng Sinh này, mình sẽ ở đâu. Ước gì được đến đâu đó, được thấy ông già Noel gõ cửa từng nhà, được cho cây kẹo, được ai đó hát Silent night cho mà nghe. Giáng Sinh gì mà buồn ơi là buồn...
Càng lúc mình càng thương gia đình biết bao, càng lúc mình lại càng thấy có một gia đình hạnh phúc thực sự rất quan trọng. Mỗi ngày qua đi, định nghĩ của mình về một gia đình càng rõ ràng hơn, đặc biệt là hình ảnh của một người mẹ.
Dạo này, mình lại nghĩ đến quán cafe của mình, về châu Âu của mình giữa lòng thành phố. Mọi thứ rất hay ho, kì diệu thế nào đó, và mình bỗng dưng nhớ Sài Gòn và những thứ mà mãi mãi mình sẽ không bao giờ quên được. Ôi chao là những thứ của ngày xưa.
Cái mình cần bây giờ không phải là những thứ vật chất hiện hữu rõ ràng mà là những thứ tình cảm không tính toán. Mình cần cảm giác được quan tâm, được chăm lo, được cưng chiều, mặc dù lúc nào bản thân mình cũng cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, tỏ ra mình có thể làm được tất cả những thứ cần phải làm. Quá cứng đầu.
Thật là kì lạ, hôm nọ mình ngồi search rất nhiều thứ về Sagittarius, mình thấy tất cả những thứ đó quá đúng về mình.
Và tức cười ở chỗ sau đó mình lại ngồi search vè Capricorn... Rồi nghĩ về người ở đâu đâu... Thiệt là quá vớ vẩn và dở hơi.
Lại ngồi viết thư. Thư gì viết dài quá chừng mà cứ bỏ ngỏ ở đó, chưa gửi đi được, vì cứ cảm thấy nửa muốn nửa không. Thôi, dù là vì lí do gì đi nữa, tôi vẫn giữ mọi thứ như một mảnh ghép của tôi, trong cái cuộc sống rất ngổn ngang này.

Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2011

10 things I hate about you.

" I hate the way you talk to me. 
I hate the way you cut your hair. 
I hate the way you drive my car and the way you stare. 
I hate your big dumb combat boots and the way you read my mind.
I hate you so much it makes me sick. It even makes me rhyme. 
I hate the way you are always right.
I hate the way when you lie. 
I hate it when you laugh, even worse when you make me cry.
I hate it when you are not around and in fact that you didn't call. 
But mostly, I hate the way I don't hate you, not even close, not even a little bit, not even at all." 
(From "10 things I hate about you")
Dear,
I don't know when you will read these words. I keep this blog for myself and some others but not you. But deep in my mind, I still hope you can find it out, read it through, and realize I'm writing so many things for you.
A few days ago, I watched this movie, alone. When she read made-by-herself poem, I knew I also wanted to tell you the same. Many times, I just want to text you something, I just want to say I hate you, I just want to give up waiting for you, just want to stop my checking-gmail-everyday routine.
But I can't. Just because there is a place for you in my heart, as always. And regardless how much I want to kick your image out of that heart, your name is still there, which proves the fact that's your place...
Dear, are you my hostile? Why do you keep making my heart skip a beat whenever I see something of you? Even when I slept, even when I felt like I was coma, I saw you in my dream, such a long dream.You appeared, and told me: "Promise me you will be fine, dear."
I wish someone could barge in your place, then steal the key, and that place no longer is yours.
Dear... Do you know all of these things?
Dear... Do you feel the same as I feel?

Dear... I miss you though...

Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2011

Níu kéo mùa thu.

Thời tiết này lạ lùng lắm. Bạn mình bảo hiếm hoi mới thấy có một năm đến giờ này tuyết chưa phủ đầy mặt đường. Những năm trước có khi dày đến tận 1m chứ chẳng ít gì.
Dạo này muốn viết nhiều thứ như ngày xưa, thích như thế lắm. Nhưng đến cả việc ngồi làm một chiếc bánh còn không có thời gian, làm sao mà đủ thời gian để viết lách được nữa. Mà có vẻ như mình đang bị messed up bởi 3 thứ tiếng nhảy toán loạn, cảm giác bị ngợp, và câu từ của mình không được xếp ngăn nắp nữa. Mình chán điều này...
Mình cứ nghĩ nếu ai đó ra đi, mình sẽ hân hoan, vui vẻ. Nhưng nhiều khi nếu ai đó ra đi thật, thì mình sẽ lại hoang mang, hụt hẫng lắm.
Mình cứ nghĩ nếu ai đó xuất hiện, bất ngờ, mình sẽ cười thật tươi, sẽ hạnh phúc cả ngày. Nhưng nhiều khi nếu ai đó xuất hiện thật thì có lẽ mình sẽ ghét người ta lắm, chỉ vì họ đã biến mất. Đã lâu lắm rồi không nói chuyện gì với nhau cả, đã lâu lắm rồi không có hàng giờ ngồi nói vẩn vơ như ngày xưa nữa. Chao ôi... ngày xưa!
Ngày xưa, có quá nhiều thứ không bình lặng, có quá nhiều thứ đặc biệt.
Đôi khi mình không biết yêu là gì, mình yêu thật, hay chỉ vì mình muốn có một ai đó quan tâm và để cho mình quan tâm. Tại sao cứ ngần ngại hoài? Tại sao mỗi khi cầm điện thoại lên, mình cứ phải nhìn chăm chăm vào một số điện thoại duy nhất, rồi tự nhiên bỏ đó, chả buồn nhìn nữa.
Yêu thôi mà. Có là gì đâu mà phải suy nghĩ.
Họ yêu nhau vì rất nhiều lí do.
Có thể là do con người đặc biệt làm cho họ không ngừng nghĩ về nhau.
Có thể là do gia cảnh, cái câu môn đăng hộ đối ấy mà, dạo này xuất hiện ngày càng nhiều.
Có thể là do nhan sắc, để nhìn về nhau như thứ trang sức sống.
Kể cả có thể họ yêu nhau chỉ vì sex.
Dù gì thì họ cũng có một lí do để yêu nhau. Tốt hơn mình tỉ lần khi bản thân mình không níu kéo được gì để bắt đầu yêu ai cả.

Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2011

Món quà cuối tuần.

Từ ngày qua đây, hôm nay là lần đầu tiên nhận được quà, lúc ấy vui nức nở, cười toe toét, dù mới bị trượt chân té...
Ông ấy nói một câu gì đó rất dài bằng tiếng Phần Lan, mình chẳng hiểu gì, chỉ biết nói Thank you very much. Lúc ấy chắc ông ta cũng biết mình không phải người ở đây, thế là chúc mình nice weekend, ấm lòng biết bao.
Lâu lắm lắm rồi mới có món quà làm mình vui đến thế này. Lâu lắm rồi phải không? ...
Cuối tuần này sẽ vui vẻ, sẽ chăm chỉ học tập, và cười tươi. Mình không thích ủ dột nữa, mệt mỏi lắm...
Thật sự không muốn nghĩ đến bài kiểm tra tiếng Phần hôm trước nữa, buồn lắm í... Buồn ơi tạm biệt mi, hãy để tao yên lòng trong thời gian này, được không?
Cám ơn món quà cuối tuần của mình... Mình cứ ngắm hoài mà chưa mở ra. :)

Thứ Năm, 24 tháng 11, 2011

Những đêm thành phố đi ngủ.

Thấy lòng mình an nhiên lạ lùng. Thấy hồn mình thanh thản bình yên quá đỗi.
"Đôi khi tôi đi trong mơ mộng, 
Đôi khi tôi như một cánh chim trời. 
Trong không gian xa xôi muôn trùng, bỗng thấy tiếc thấy nhớ những tháng năm dài. 
Xin cho qua đi những bộn bề, 
Xin cho yêu thương vẫn tràn trề, 
Xin cho mai sau có một ngày trở về. 
Tôi như chim non bay lạc đàn, 
Đêm qua tôi nghe bao thở than, giờ đã tàn
Tình thương và những giấc mơ vụt tan..."
MTV làm mình hân hoan suốt mấy hôm nay.

Thành phố đã đi ngủ, chỉ còn những người trẻ thức khuya, để làm những chuyện của họ. Họ có ti tỉ thứ để làm, có ti tỉ thứ để học, có ti tỉ thứ phục vụ cho việc trưởng thành và trở nên chín chắn. Có ti tỉ thứ để tôi luyện bản thân họ.
Họ có ti tỉ thứ để kể, chỉ có điều không còn người nghe.
Mọi thứ bị messed up, chỉ vì mình nghĩ quá nhiều. Cái đầu mình nó không chịu ngưng nghĩ ngợi, nặng nề quá đỗi. Mà biết sao được, cái tính tình sinh ra đã thế, từ bé đến giờ, kể cả lúc ngủ vẫn có những thứ xoay lòng vòng trong đầu như mớ len bị rối.
Ở đâu đó rất xa, nơi quê hương mình, có lẽ ba mẹ cũng vừa mới thức giấc. Có lẽ mẹ đã đến dạy lũ trẻ, còn ba đã đi Sài Gòn để tiếp tục học khóa học ngắn hạn. Thương ba ở chỗ ba sức khỏe dạo này yếu, hay bệnh, hay ho hen, hay đau này đau nọ. Thương mẹ ở chỗ chịu thương chịu khó, làm mọi thứ cho gia đình, tảo tần. Thương nhà mình ở chỗ mọi người ai cũng thương nhau. Đến nỗi nhiều khi nghĩ lại thấy may mắn lắm, vì ít nhất có một nơi để mình muốn về, và đó cũng là nơi luôn mở rộng cửa để đón mình về, về với hân hoan, về với bình yên, không còn bộn bề lo toan.
Nhà ơi, Việt Nam ơi...

Và thành phố đã ngủ rất sâu. Mình cũng vội vàng cất đi mọi lo toan thôi. Thời gian bây giờ còn nhiều đâu mà cứ bận lo lắng hoài thế.

Thứ Hai, 21 tháng 11, 2011

Hãy để niềm vui ở lại.

Dạo này muốn sống kiểu lạc quan yêu đời, vì cái xứ này lúc nào nó cũng buồn rũ rượi rồi nên chẳng muốn bản thân mình làm mọi thứ tệ hơn tí nào nữa. Cả mấy ngày nay không ra khỏi nhà bao nhiêu, tại sợ lạnh, tại sợ không ai để nép vào. Hay nhớ về ngày xưa, cái thời còn ở Việt Nam, buồn bã gì thì cứ chạy về nhà là thấy bình yên nhất, cứ chạy ra cái bờ sông của mình, có cười, có hát, có khóc hay có gì đi nữa cũng chẳng sao, biết là tâm mình sẽ bình ổn trở lại. Những ngày ấy ngổn ngang biết bao nhiêu. Nhiều lúc mình cứ nghĩ mình sẽ chẳng qua được ấy chứ.
Mình nhớ hoài cái ngày mình quyết định không đi Nhật, chạy ù té qua nhà Minh, khóc bù lu bù loa một trận, về tới nhà lại khóc tiếp. Ôi trời, mọi thứ buồn dã man lắm.
Mình vẩn tin vào bản năng sinh tồn của con người. Kể cũng lạ, người ta quăng mình đi đâu, mình vẫn sống được, dù là mình nghĩ mình sẽ chết quách luôn rồi. Nhưng rớt cuộc mình vẫn cứ sống nhăng ra đấy, cho đời nó quăng nó quật. Mà đời dập mình còn ít, dập người khác còn nhiều hơn gấp tỉ lần.
Làm người nên thế, chết thì dễ lắm, sống được mới khó. Mà sống qua những ngày như thế này mới thấy lớn lên nhiều, trưởng thành lên nhiều, mạnh mẽ hơn nhiều.
James có lần nói với mình, đừng cứng rắn quá làm gì, chỉ làm người khác dè dặt khi tiếp xúc với mình. Nhưng mà thôi, bản tính mình là thế rồi, biết làm sao bây giờ. Tính mình không dễ mà thân được với ai hết, đường hỏi tại sao mình thế này, tại sao mình thế khác, khổ thân lắm.
Hôm nọ ngồi đọc lại hết tất cả các email của Chickie và mình trong gần 1 năm vừa qua. Bắt đầu từ đúng ngày 14/2, nghe có vẻ đặc biệt quá chừng, nghe có vẻ chẳng giống như bạn bè bình thường tẹo nào. Mình đọc lại hết, thấy thời gian trôi đi, mọi thứ cũng trôi đi và khác hẳn. Cả 2 cùng bị dập dềnh trước rất nhiều thứ, nhất là khi cái cuộc sống mới toanh của mỗi đứa trở nên khó khăn quá chừng. Chickie suy nghĩ nhiều hơn ngày xưa, tình cảm hơn ngày xưa, và quan tâm người khác hơn ngày xưa. Nhưng vẫn rất vô tâm hời hợt. Cứ đọc tới những dòng như kiểu: Bạn là người đặc biệt của mình, thì mình lại chỉ muốn khóc ấy. Chả hiểu sao. Vớ  vẩn quá sức!!!!!
Thôi, để niềm vui ở lại, đừng đụng vào quá khứ nữa. Quá khứ cứ nằm đó, để khi mình nhìn lại, mình thấy mình đã đi một quãng khá dài...

Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011

Giấc mơ lúc ngày tàn.

Trong lúc mệt mỏi và hoảng loạn về mọi thứ, tôi ngủ lúc nào chẳng hay.
Trong giấc mơ, tôi thấy Việt Nam của mình, thấy ngôi chùa ở Đà Lạt, thấy mình bắt một chuyến xe ảo từ Lahti về đến ngôi chùa ấy. Đứng một mình lạc lõng biết bao nhiêu. Nhưng cảm giác ở chùa làm tôi bình an biết bao nhiêu. Hay bình an vì cảm giác mình đang ở Việt Nam, vì cảm giác mình sẽ được về nhà...
Đầu óc dạo này mụ mị lắm, lẫn lộn lắm, không suy luận được gì, không tính toán được gì nhiều nữa cả. Đầu óc rất là linh tinh...
Chỉ muốn được về nhà, ngồi với mẹ một lúc, để tâm mình bình an, để lòng mình dịu lại, rồi lại đi, như ngày xưa ấy. Thích biết bao!
Tôi chỉ sợ một ngày nào đó mình quên hết quá khứ, mình phủ định sạch trơn, mọi thứ trở thành những chấm nhỏ nhỏ mờ nhạt, như một tấm hình lỡ tay bị out nét.
Giữ cho lòng mình an nhiên thôi nào.

Mùa Đông tới rồi.

Sáng nay tỉnh dậy đọc ngay tin nhắn của ba. Ba gọi mình là bé Ti, nói bằng giọng rất tha thiết.
Ba ơi, ba chóng khỏe, đừng để sức khỏe suy giảm.
Thứ 7 này theo dự báo sẽ có tuyết. Tôi đã từng trông chờ điều này. Nhưng sau một khoảng thời gian dài lạnh lẽo, tôi nhận ra mùa Đông cô đơn đến thế nào. Trắng xóa, cảm xúc đặc quánh. No longer wait for it.
Ở đây rồi tôi mới thấy mọi thứ đều nhạt nhòa. Yêu thương nhau đâu có khó, họ lại yêu nhau nữa rồi đó, họ đổ vào nhau, yêu nhau, thương nhau. Còn tôi sao thấy nó khó quá chừng.
Anh già bảo tôi rằng: Anh cũng chán yêu lắm rồi.
Anh ơi, nếu ở cái tuổi này, bọn trẻ ai cũng bảo chán yêu lắm rồi, thì em biết tin vào con tim của mình như thế nào?
Chỉ tại chúng ta đã từng quá yêu một ai đó, để khi con người mình cứng rắn hơn, mình không cho phép ai làm mình đau nữa.
Chỉ tại thế...
Mở trái tim ra, đón những người khác vào, nhé anh!
Tôi sẽ lại biến mất trong mắt một ai đó, người ta có tìm kiếm tôi không? Chắc là không.
Chờ hoài, chờ mãi, chờ cho đến khi tim mình úa tàn.
Hôm qua, anh gửi email cho tôi, hỏi về mùa Đông châu Âu. Kể tôi nghe mùa Đông ở Ohio... Cuối thư, anh kết bằng thứ ngôn ngữ có khả năng làm bất kì đứa con gái nào mất ngủ vì rung rinh. Tôi quá quen với anh như thế, từ khi chúng tôi yêu nhau rồi xa nhau. Nhưng có vẻ sự cô đơn ở đây làm tôi muốn ngã về phía anh một lần nữa.
"Những mùa đông thế này anh chỉ nghĩ đến mùa hè của chúng ta, một thời. Em còn trẻ con, anh là lão già hay ràm ràm. Sài Gòn đã từng ngập tiếng cười, của anh và em..." 
Anh ơi!
Đọc ở đâu đó, bảo rằng: "Độc thân chỉ là sự minh chứng rằng tôi đủ can đảm và mạnh mẽ để không cần phải phụ thuộc vào ai cả."
Và cũng là đọc ở đâu đó: "Tôi xây một bức tường không phải để giữ mọi người ở bên ngoài, mà để biết rằng ai đủ quan tâm tôi và phá vỡ bức tường đó."
Nói chung, sinh ra là con gái đã phức tạp rồi, tôi lại làm cho bản thân mình thành một mớ hỗn độn và mâu thuẫn, rồi vùi mình vào đó, rồi khóc, như ngày hôm kia. Khóc cho đến khi ngủ thiếp đi...

Thứ Ba, 15 tháng 11, 2011

Những lời người Hà Nội.

Nghĩ về cái gì?
Nghĩ làm gì?
Thấy đau đớn, thấy xốn xang, thấy tim mình chộn rộn, thấy lòng mình ngổn ngang...
Ngổn ngang vì những mảnh ghép của Việt Nam cứ cứa vào lòng mình. Về những thứ tình cảm xa vời. Về những nước mắt và nụ cười.
- Cậu có biết thế không?
- Biết gì?
- Biết là mùa thu này ở Hà Nội, tớ đi hồ Tây một mình.
- Thì sao hả cậu?
- ... Thôi, cậu ở đấy nhớ giữ sức khỏe, tớ sẽ kiểm tra đấy.
- Bằng cách nào hả cậu?
- Bằng cách của tớ. Tớ không nói, không có nghĩa là tớ ngừng quan tâm.
Cậu hãy ở lại, đừng làm bản thân ngổn ngang như tớ, đừng làm mọi thứ xáo động, nhất là tim tớ, nó dễ tổn thương lắm cậu ạh.
Ừh, tớ nhớ Hà Nội quắt quay. Tớ nhớ Việt Nam cuồng dại.
Ừh... Tớ muốn trở về với lòng người thanh thản, cậu ơi!

Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2011

Fighting!

Chuẩn bị tinh thần chiến đấu nào. Sắp tới là cả một quãng đường gian nan lắm đấy, không cẩn thận thì sẽ bị nản ngay. Mà mình lại không muốn nản như thế này tí nào...
Cố lên Cố lên. Không được để đồng bào xem thường nào. :)
Dạo này nhớ nhà quá, hôm nay ngồi khóc nữa mới buồn chứ, không ngờ mình càng lúc càng yếu đuối như vậy.
Nhớ nhà lắm, nhớ ba nhớ mẹ, nhớ tất cả mọi người. Nhớ những ngày tháng lăn xả mọi chiến trường. Cũng trọn vẹn tuổi này rồi nhỉ?
Sắp 20, nên vui hay nên buồn khi mà tất cả mọi thứ mình có được là một con số 0 tròn trĩnh. Từ chuyện học cho đến chuyện tình yêu, tất cả mọi thứ đều trở thành thứ để mình suy nghĩ mỗi đêm.
Hôm nay, mẹ muốn mình có người yêu. Nhưng chỉ tiếc là hiện tại, mình chưa sẵn sàng cho chuyện yêu một ai đó, thương một ai đó... Mọi thứ xa vời quá đỗi, vì đường còn dài, còn rất dài.
Mình hiểu mẹ, mẹ lo lắng theo cái kiểu nhìn về phía quả bom nổ chậm này, không biết ngày về, không biết tương lai thế nào, mẹ biết mình dễ tổn thương.
Nhiều khi nghĩ về nhà là lại muốn khóc, nhất là khi mùa Đông thế này. Mẹ ơi, mẹ có biết con nhớ nhà lắm không mẹ ơi...
Nhiều khi không dám nói với ba với mẹ là nhớ nhà đâu, vì sợ ba mẹ lo lắng. Nhiều khi nghĩ hoài vẫn không biết làm thế nào để mai được về nhà.
Mẹ ơi, mẹ có biết con nhớ mẹ lắm không?

Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2011

Những mong muốn rất nhỏ.

Người yêu của Trang sắp qua Lahti học. Mừng cho Trang nhiều. Cũng buồn cho mình nhiều.
Em cũng có một mong muốn rất nhỏ, đó là người em yêu sẽ qua đây với em.
Nhưng trước hết, em phải tìm ra người em yêu và người yêu em. Em nhớ ngày xưa lắm. Em nhớ ngày xưa nhiều lắm.
Đã bao lâu rồi trái tim mình ngừng yêu thương...

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

Getting cold...

Không nghĩ ra được title nào để nói về sự luẩn quẩn những ngày gần đây.
Con người ta khi rơi vào một hố cảm xúc thì bắt đầu không biết tại sao mình buồn, tại sao mình vui, tại sao mình lại suy tư và vẩn vơ. Bởi vậy, con người được xem là loài vật phức tạp nhất quả đất.
Thế giới đã chính thức 7 tỉ người, đông đúc và xào xáo. Nhiều khi mình thích bình yên mãi, nhiều khi mình thích nhộn nhịp hoài. Nhưng cái gì tới thì nó tới.
Tôi lạnh lắm, lạnh lắm. Chân tay run rẩy khi đi về nhà, bước vào chỉ muốn khóc.
Dạo này áp lực bài vở làm mình nặng nề đầu óc quá. Lại thêm thời tiết vào lúc này, sự cô đơn đặc quánh bủa vây. Mà càng cô đơn thì nỗi nhớ lại càng nhiều, khiến mình cảm thấy mọi thứ như kiểu đen tối đi. Mình đang chờ đợi nhiều thứ đến và nhiều thứ qua đi, thật là vô định...
Cái vòng mẹ cho bị gãy, từ hôm ấy đến giờ tinh thần không khá hơn là bao. Vòng của mẹ là vòng quý giá, cả đời này chẳng bao giờ muốn tháo ra khỏi tay, vậy mà hôm nọ lỡ tay thế này nó lại gãy, cứa vào tay một nhát, đỏ và rớm máu. Đêm đó về long đong mãi không biết chuyện gì xảy ra. Đến giờ vẫn chưa dám kể mẹ nghe.
Hôm nọ nghĩ mãi về chuyện bạn bè, bạn bè được có bao lâu mà cứ hững hờ. Mình quý mình trọng bạn bè bao nhiêu, người ta càng nghĩ mình điên bấy nhiêu. Mình cũng chẳng hiểu là tại sao nữa. Thôi kệ, thân mình mình lo, chỉ tại mình có nhiều bạn tốt quá nên người khác đâm ra ganh tị ấy mà.
Rồi thì, đằng sau cái mặt nạ sẽ là ai? Sẽ là tôi như thế nào đây?

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011

Sẽ xa nhau?

Tôi đã từng hỏi anh, bao lâu nữa sẽ phải xa nhau.
Sau đó vài tháng anh đi mất tiêu. Tôi giữ lại cho mình sự hụt hẫng rất to, một lỗ hổng thật sâu, một ánh nhìn đăm chiêu, và tạo ra một cái tôi thật lớn.
Tôi không còn nhờ cách tôi đã yêu cuồng dại ngày xưa là thế nào. Chỉ biết rất yêu rất yêu rất yêu.
Còn bây giờ, tôi cũng có một nỗi nhớ, một nỗi nhớ không có tên gọi cụ thể nào cả. Đó, khoảng cách làm cho nỗi nhớ ngày càng to. Không hẳn là nhớ nhung theo kiểu yêu anh ngày xưa, mà là nhớ những lần được chia sẻ, những điều cỏn con...
Ừh, là nhớ.
Muốn yêu, và muốn có một ai đó để yêu, để thương, để chăm sóc như cách ngày xưa tôi đã từng. Nhưng đến giờ vẫn không tìm thấy ai như thế, hoặc đã tìm thấy như không biết họ có phải là của mình hay không.
Chị bảo với tôi, cái gì đến thì sẽ đến, càng trông thì càng không thấy. Như ngọn gió, thổi qua, mình có thể rung rinh hoặc có thể đứng yên bất động. Tình yêu đến cũng như thế thôi.
Tôi không email cho Viktor nữa, những điều không rõ ràng làm tôi phát mệt.
Hôm nay, tôi đi với chị Ulrika _ sinh viên bản xứ của lớp tôi, vâng, chuyện của những cô gái là câu chuyện rất dài rất dài. Một cách nào đó cả tôi và chị ấy điều nuối tiếc cho một khoảng thời gian của quá khứ. Chị hỏi tôi có thích vẽ không, tôi trả lời: "tôi đã từng." Có rất nhiều thứ tôi đã từng thích, đã từng làm, đã từng yêu quý. Nhưng không biết lý do nào, tôi đã bỏ đi những thói quen xưa cũ ấy.
Kể cả thói quen yêu thương một ai đó, cuồng nhiệt và vô điều kiện.

Yêu nhau đâu có khó, chỉ cần mỗi cái "duyên" là đủ. :)
Vì vậy, trong khi chờ những cái duyên vẫn vơ nào đó chạy đến, tôi sẽ sống một cuộc sống vội vàng.

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2011

Này những điều mới đến ơi.

Này những điều mới ơi những điều mới. Cố gắng cố gắng nhé, thật cố gắng luôn đấy nhé.
Người ta không có nhiều thời gian, vì cuộc đời còn ngắn.
Nhưng thôi, cũng vì không có nhiều thời gian nên không được suy nghĩ nữa. Nên thôi, cứ làm vậy đi.
Cứ học, cứ làm, rồi cứ yêu. Làm mãi cũng chán, chán mãi rồi lại làm lại yêu, yêu mãi rồi sẽ thấy đời rất đẹp và thanh thản. Đua ganh làm gì?

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2011

Là con gái.

Càng lúc tôi càng thấy là con gái phức tạp biết bao nhiêu.
Đã có lúc bạn bảo với tôi: Con trai cũng phức tạp. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì là con gái vẫn phức tạp hơn. Con gái phải nghĩ rất nhiều thứ. Trước khi ra đường thì nghĩ xem sẽ mặc cái gì, khi đi học sẽ nghĩ xem nếu gặp người đặc biệt thì sẽ nói gì. Hoặc có khi chỉ nghĩ đến việc make up thế nào để xinh xắn, vì có một phần  tỉ phần trăm là mình sẽ gặp người ấy ở nơi nào đó trên đường đi, hoặc đơn giản nhất là ngồi xoắn tít mù vì: Mình không biết make up!
Ngày xưa tôi đã từng ganh tị với bọn con trai, sao chúng nó được là con trai làm gì? Sao chúng nó không sợ bị béo, tại sao chúng không phải nghĩ về chuyện mặc gì, đi đâu, làm gì. Tại sao chúng nó khỏe hơn. Tại sao và tại sao.
Bây giờ tôi không ganh tị nữa rồi, vì tôi cảm thấy là con gái có nhiều thứ thú vị quá.
Viktor email lại cho tôi... Đấy, là con gái thì vui ở chỗ đầu thì nói là không muốn trả lời email này nữa, nhưng lòng thì vẫn chờ đợi nó đến, vẫn chờ đợi được biết xem Viktor là ai, học lớp nào.
Hay là lúc có một bạn người Phần kéo tôi lại hỏi gì đó, nhưng tôi lại không hiểu gì cả. Về vẫn còn ngẩn ngơ, không biết bạn ấy hỏi cái gì. Và một điều nữa là tôi chưa bao giờ gặp lại bạn ấy.
Hôm qua, con gái lại lúng túng khi mẹ hỏi về chuyện bạn trai. Chỉ biết nói đại một câu gì đó, đại loại như là: "Con trai bên này đàn bà lắm mẹ ơi." Không biết nói thế có đúng hay không, nhưng tự nhiên trong đầu lại nghĩ đến thế thôi, vì thực sự, tôi cảm thấy đám con trai trở nên rất ích kỉ, suy nghĩ rất bất thường. Thế thôi.
Hay tại vì trong lòng đã bận nghĩ về một tên Viktor không biết mặt nào đó, còn quả tim thì cứ trông ngóng tin nhắn từ một người đặc biệt?
Con gái nhất là lúc cái đầu và trái tim không hoạt động cùng lúc với nhau.
Hôm nọ, tôi lại nằm mơ, mơ thấy anh. Tôi rất ghét những giấc mơ có anh, vì thường thì đó là những kỉ niệm rất rất đẹp, làm tôi phải thao thức nhiều lắm. Tôi không thích mơ thấy anh đâu...
Tôi chờ tin nhắn của Chickie, tôi chờ email của Chickie. Email gần đây nhất của bạn ấy chỉ vọn vẹn một dòng: "Chờ email của mình." Nhưng tôi thì thừa biết rằng bạn ấy sẽ quên mất email ấy rồi, bạn ấy sẽ không gửi đâu, tôi chắc chắn đấy. Bây giờ thì tôi rất thoải mái với blog này của tôi, mọi thứ rất dễ chịu, Chickie không biết gì về nó cả, không nhiều người biết về nó, không nhiều người ghé thăm nó, không nhiều người dòm ngó nó nữa. Rất thoải mái.
Ở đây, điều làm tôi ấm lòng nhất là những ngày nhận được email của Minh, những ngày nhận được tin nhắn của Minh. Có lúc Minh hỏi tôi: Khi nào chúng mình sẽ lớn.
Có khi Minh cũng có những điều lăn tăn hệt như tôi, về tình cảm, về ti tỉ chuyện cỏn con. Là con gái với nhau cả ấy mà...

Thứ Tư, 19 tháng 10, 2011

Những mùa nắng mưa.

Lahti mùa này nắng mưa thất thường,mùa để người ta giận dỗi nhau rồi lại quay về với nhau.
Tôi nằm dài trên nền nhà lạnh toát, ngoài trời mưa to, Sài Gòn gọi tôi, bảo mưa ở Sài Gòn cũng to lắm. Thì đó, ở cùng một bầu trời, nghĩ thế thôi cũng thấy đỡ xa hơn nhiều lắm.
Chiều nay vừa làm một việc rồ dại trong lúc trời mưa to nằm ở nhà không thèm đi làm. Làm xong thì thấy mình thật tội lỗi.
Gần 1 tuần không gọi cho mẹ. Chắc là mẹ cũng đang trông. Nhưng chỉ tại mỗi lần gọi điện về thì chỉ muốn về nhà thôi, chứ không muốn ở đây nữa. Mẹ ơi!
Mình muốn nói về chuyện người khác thương yêu nhau. Nhưng ở đây, tôi lại thấy họ kém lãng mạn đi nhiều. Chẳng hiểu tại sao. Không như kiểu của chị Trong Veo, một tình yêu tươm tất đến lạ thường. Cũng chẳng như kiểu của Linh và Huy, cãi nhau nhiều nhưng thương nhau cũng rất nhiều.
Và cũng chẳng có ai như tôi ngày xưa, chóng vánh đến nỗi khi nhìn lại mình thấy mình bơ vơ và lạc lõng quá.
Ở cái xứ này, buồn thì cũng buồn đến lạnh sống lưng, và trời mưa nữa thì buồn đến nỗi trong phòng chỉ thấy toàn cô đơn đặc quánh...

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2011

Những lần đầu tiên.

Tôi luôn sợ những lần đầu tiên.
Ngày đầu tiên đi học, tôi khóc vì sợ không ai chơi với mình.
Ngày đầu tiên đi làm, tôi hoang mang vì không biết mình sẽ làm đúng hay không.
Lần đầu tiên bị điểm thấp, tôi không dám về nhà vì sợ mẹ la.
Lần đầu tiên khi tôi yêu một người, tôi đã tự dằn vặt mình mãi một quãng thời gian rất dài, cho đến khi có một người khác đến với tôi. Rất mong manh.
Lần đầu tiên hôn, một nụ hôn vụng dại.
Những ngày đầu tiên và những lần đầu tiên, thường rất tệ, nhưng không thể quên được.
Và vì nó rất tệ, nên tôi không muốn bắt đầu lại những điều thật mới, không muốn đổi một đường mới, không muốn thân với bạn mới, cũng như không muốn trở thành người yêu đầu tiên của ai cả.
Tôi ghét cảm giác này lắm. Cảm giác khi mà tôi nhớ một người nào đó, rồi tôi muốn chạy đến với người ta, rồi ôm người ta, rồi chỉ có thế thôi mà làm cũng không xong nữa. Tôi ghét cảm giác này lắm.
Mẹ thường động viên bằng câu nói: "Cái gì cũng bắt đầu từ từ, không thể một sớm một chiều mà giỏi được đâu."
Đó, những ngày đầu tiên, những lần đầu tiên, và những điều đầu tiên.
Từ đó, tôi phải chiến đấu đến cùng...

Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2011

Hope everything will be okay.

Bất an.
Cảm giác này tôi không biết diễn tả như thế nào. Nhưng tôi bất an.
Cứ có cảm giác gì đó không lành đang diễn ra với tôi và gia đình tôi... Gọi về cho mẹ, thì mẹ có vẻ đang giấu điều gì đó. Còn chị tôi tâm trạng không ổn tí nào. Tôi ước gì tôi có thể trở về.
Nhưng có lẽ sẽ ổn cả thôi, mọi chuyện sẽ ổn cả thôi...

Thứ Tư, 12 tháng 10, 2011

Có những điều chưa nói đã quên.

Có những điều chưa nói đã quên. Quên ngay sau khi vừa nghĩ ra. Những điều ấy nên quên hơn là nên nhớ.

"Does Fin treat you well?"
Viktor trả lời: "No, they don't"

Người ta thường trả lời rất nhiều thứ bằng những câu phủ định tiêu cực. Tôi cảm giác ở trong con người bạn ấy là sự cô đơn.

Hôm nay, trời trở lạnh. Tôi trở bệnh. ho hen và mệt mỏi. Tôi quyết định nghỉ làm. Nghỉ làm vì quá mệt. Mặc dù trời ửng nắng nhưng lòng tôi thì không ửng hồng được.
Tôi hay kể người nghe những câu chuyện dài dòng, mục đích chỉ để kéo người ta ở lâu với tôi hơn một chút, ở gần tôi hơn một chút, và hiểu tôi hơn một chút.
Tôi lại đi một mình. Đi khắp nơi khắp đường.
Khói cứ bay phù phù ra khỏi miệng. Như vậy là biết trời lạnh lắm rồi.

Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2011

Dành cho "Anh" của em.

Anh!
Một anh nào đó mà em chưa từng được biết, hoặc đã biết nhưng chưa bao giờ nghĩ anh sẽ trở thành "Anh" của em. :) Chữ Anh được đặt trong ngoặc kép rất trìu mến đáng yêu, và đầy tình cảm của đứa con gái đang yêu một người con trai.
Em nghĩ anh cũng đang chờ em ở đâu đó, em không biết chính xác là ở đâu, nhưng em biết chúng mình sẽ nhìn thấy nhau. Nếu em biết anh ở đâu thì em sẽ chạy đến thật nhanh rồi. Nhưng duyên chắc là chưa tới phải không anh?
Lúc này đầu óc em không nghĩ ngợi được gì nhiều nữa. Mùa Đông đang đến, và em biết mình cần một tình yêu.
Em nghĩ đến những ngày có anh, rồi em sẽ làm ti tỉ thứ.
Em sẽ thức đến khuya để xem đá bóng cùng anh.
Em sẽ cùng anh ngắm bình minh ở biển.
Sẽ cùng anh đi khắp nơi.
Sẽ hôn anh và ôm anh bất cứ khi nào có thể.
Sẽ làm rất nhiều cái bánh hoàn hảo chỉ cho riêng anh của em thôi.
Sẽ hát cho anh nghe, dù em hát tệ thế nào.
Sẽ nghĩ về anh trước khi ngủ, và ngay khi thức dậy.
Sẽ nói về gia đình và lũ trẻ con đáng yêu.
Sẽ sẽ và sẽ...
Em biết mình lí tưởng hóa tình yêu. Em cũng biết rất khó để em bắt đầu tin vào tình yêu. Nhưng từ đâu đó trong em vẫn nói rằng: Rồi anh sẽ xuất hiện, và làm em tin _ tin thật nhiều.
Anh biết vì sao em sợ yêu không? Vì em sợ đau. Em sợ tổn thương, như trước đây em đã từng tổn thương hoặc đã từng làm người khác tổn thương. Em sợ khóc như trước đây em đã từng khóc. Đó là lí do vì sao em đã cố gắng tỏ ra mạnh mẽ trong một thời gian rất rất dài...
Nhưng nếu có anh, em sẽ không cần tỏ ra mạnh mẽ nữa đúng không? :) Em vẫn tin anh sẽ tới. Em vẫn tin anh sẽ là người yêu tốt nhất của em. Vẫn tin anh sẽ cùng em đi một đoạn đường dài.
Vẫn tin là anh yêu em, và em cũng yêu anh...

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011

Bị khùng!

Bị khùng rồi.
Bị khùng khi nghĩ quá nhiều về bạn Viktor. Trời ơi, bạn ấy là ai là ai là ai? Tại sao biết số điện thoại của mình, biết cả tên của mình. Trong khi mình chả biết gì về bạn ấy.
Nói thế thôi chứ mình biết đấy. Mình biết 90% bạn ấy là ai học ở đâu người nước nào rồi. Nhưng vẫn là not so sure thôi.
Sáng nay đi học, nhìn kiểu phản ứng ấy là mình biết mình đoán không sai rồi. Kiểu gì mà vừa thấy mình bước vào thì lại khựng lại và đứng lên đi chỗ khác, cứ như kiểu sợ mình phát hiện ra í. Trời ơi, sao mà cute thế? :D
Mà mình là mình muốn nói chuyện với bạn ấy lắm í, nhưng nói cái kiểu gì bây giờ. Không lẽ mình chạy lại, chặn đầu, hỏi: Bạn có phải Viktor không? Blah blah blah...
Thực sự mình đã gửi cho bạn ấy một cái tin nhắn nửa trách móc nửa kiểu dễ thương, bạn ấy bảo mình funny. Haiz.
Gửi email cho mình, kiểu gì mà hỏi đúng 2 câu, mình làm cho nguyên 1 tràng đầy chất vấn. Cơ mà mình muốn biết ai đã cho bạn ấy số điện thoại của mình quá đi. Ai lại làm được chuyện ấy chứ. Cả tên của mình nữa, đâu phải ai cũng biết đâu.
Thật là thật là nghi ngờ. :(
Kiểu chờ email này mình bất an lắm í. :( Mình đã từng thế này rồi mà, buồn cười lắm chứ chẳng đùa đâu. Nhưng thực ra thì thôi cũng kệ, mình cứ chờ thế thôi, chả biết làm gì hơn nữa. Khi nào mình chắc chắn rồi thì mình sẽ hỏi thẳng luôn, đỡ mệt cái thân. :D
Nói chung là đang trong giai đoạn bị khùng của người bắt đầu mến một bạn nào đó.
Hi vọng cảm giác say nắng này nó qua nhanh thôi. :)
Mình biết nó sẽ qua nhanh thôi mà. :)

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011

filling...

Trời không thàm sáng lên nữa. Dù cho tôi mong thấy tia nắng nhỏ nhoi đến thế nào. Mặt trời vẫn kiên quyết không mỉm cười thật tươi...
Đi trên đường về với chị. Chị lớn rồi, yêu nhiều, thành công nhiều và cũng mất mát nhiều. Có một điều là chị rất dễ yêu người khác. Chị hỏi tôi về hiện tại. Tôi chỉ bảo mọi thứ cứ xoay hoài, và em mắc kẹt ở giữa, yêu không hẳn, nhưng bạn cũng chẳng đúng tẹo nào. Chị bảo thế thì chấm một phát to vào, để lấy lại tự do, để khỏi nghĩ suy nhiều nữa.
Nhưng với tôi mọi thứ nào có đơn giản thế. Đâu phải cái gì muốn chấm là chấm được, ít nhất nó cũng cần có đầu, có đuôi, có kết thúc rõ ràng.
Tôi bảo tôi là người rất dễ thích, nhưng lại khó yêu một ai đó. Tôi rất dễ bị nhận định không tốt về người-có-thể-sẽ-trở-thành-người-yêu của tôi. Vì vậy nên khi người ấy lại gần tôi hơn một chút, tôi sẽ dễ nhận ra những khuyết điểm, hơn là những ưu điểm. Và tôi không chấp nhận chúng.
Chị lắc đầu.
Tôi bảo tôi ngao ngán yêu rồi. Cảm giác nhận ra mình thích một ai đó dễ chịu hơn việc bắt đầu và nuôi dưỡng một mối quan hệ lâu dài chính thức, nhưng không biết đi đến đâu.
Chị lại lắc đầu.
Điều cuối cùng tôi nói về chuyện yêu đương với chị đó là: "Nhưng em biết khi em yêu một người nào đó, thì em sẽ yêu cuồng dại, yêu nhiều hơn tất cả mọi thứ cộng lại. "
Đó là lần duy nhất, chị gật đầu, bảo rằng: thế là tốt.
Lee có lần đã nói với tôi, tuổi trẻ không nhiều, nên cứ sống vội yêu cuồng đi.
Càng lúc càng thích đến trường, để đỡ cảm thấy đơn côi ở cái xứ này. Đến trường gặp bạn, để cười, để nói về chuyện học, chuyện làm, chuyện blah blah blah. Aino bị bệnh nhưng bạn ấy cười xinh thật. Tôi thích Aino ở chỗ tóc đen, mắt đen, da trắng, cười duyên, và mặt mũi đôi khi lại ngớ ngẩn. Nhưng nói chuyện dễ thương cực. Thích Aino ở chỗ bạn ấy không tỏ ra xa cách với lũ châu Á như bạn Lotta bàn trên, không hiếu thắng như bạn George người Hi Lạp, không lăn ta lăn tăn như Minna, không tự kỉ thui thủi như bạn Janne, không phô trương như một vài người khác. Tôi thích cười và thích nói chuyện với Aino.
Hôm nay, tôi có một tin nhắn rất lạ. Từ ai tôi cũng không biết. Hoặc thực ra là biết nhưng vẫn không chắc chắn về việc mình có biết hay không.
- Hi Pham, Do you have email? 
- Of course I have. Sorry, who r you?
- Student from so called "LUAS"
- What's ur name? Did I meet you? 
- Maybe you didn't but I saw you. Viktor is my name. What if we talk through email? 
blah blah blah...
Tôi mãi nghĩ không biết đây là trò đùa vô duyên của ai, hay thực sự là của một bạn Viktor nào đó. Tôi kết thúc đoạn nói chuyện bằng một câu cộc lốc: If you are kidding me, please stop it now. 
Bạn ấy trả lời cũng chẳng đầu chẳng đuôi, "I Don't"
Ngớ ngẩn nhất là tôi lại ngồi đợi email của bạn ấy. Hoặc ít nhất tôi nhìn nhận việc này như kiểu có một chuyện lạ đang xảy ra, và mình sẽ đi khám phá nó. Tôi vốn thích những điều bất ngờ và không báo trước thế mà.

Hoặc đó là thứ duy nhất lấp đầy ngày chán nản của tôi.
Hoặc đó là thứ để chờ đợi.
Hoặc là đêm nay sẽ thức, vì thứ 6 sẽ có bài kiểm tra tiếng Phần.
Sẽ khó, nhưng mình nhất định vượt qua. :)

Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2011

Vacant feelings.

Là lúc tôi cứ nhìn mãi vào một địa chỉ email mà không biết bắt đầu một email từ đâu. Là khi đêm qua tôi mơ thấy những điều rất lạ lùng.
Sáng nay tỉnh dậy, nửa mơ màng, tôi vẫn nghĩ giấc mơ là có thật. Nhưng hóa ra rằng giấc mơ rất ảo và sẽ không bao giờ trở lại. Thực ra thì điều đó cũng tốt thôi, tôi phải trở lại với hiện thực. Mà hiện thực là hạnh phúc ấy xa vời lắm. Mọi chuyện sẽ rất đơn giản nếu tôi nghĩ về nó đơn giản hơn. Có thể là gửi một email ngắn gọn súc tích, kiểu nhớ nhớ thương thương. Nhưng tôi sao mà làm được cái trò đó?
Càng lúc càng sợ mùa Đông. Vì mùa Đông lạnh lẽo cô đơn quá. Càng lúc càng sợ. Vì sợ nên muốn lẩn tránh. Mùa Đông không phải lúc để cười sặc sụa cả ngày. Không phải lúc để suốt ngày gọi nhau rủ đi vi vu đâu đó. Nhưng mùa Đông liệu có phải thời điểm để bắt đầu một tình yêu? Tình yêu vào mùa Đông thì buồn quá. Nhưng chia tay vào mùa Thu còn buồn hơn như thế cả vài tỉ lần...
Tôi ước gì ở đây tôi có một người để cầm tay để kề vai để tựa má như lúc ở Việt Nam. Sao cái gì rồi cũng trở nên nhạt nhòa dần, cái gì rồi cũng trở nên xa vời dần. Xa rồi thì có lấy lại được không.
Ban nãy, tôi đọc lại những tin nhắn trước ngày tôi bay, bất giác tôi trùm chăn khóc một mạch thật dài cho đến lúc chìm vào giấc ngủ say sưa. Điện thoại reo lên làm tôi tỉnh dậy. Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, tôi thấy mình yếu đuối và mong manh quá. Tất cả mọi thứ xung quanh đều dễ vỡ và dễ bị tổn thương.
Thôi, bôi bôi, xóa xóa.
Xóa Xóa
Xóa hết.
Xóa sạch trơn...

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2011

Chuyện của những mùa thương.


Người yêu nhau thường kể nhau nghe về những ngày mùa thu, vì mùa thu có lá rụng vàng, vì mùa thu là mùa của những yêu đương dịu ngọt, là mùa để người yêu và người yêu ôm nhau và thương yêu nhau, là mùa để đôi trẻ nắm tay và bước cùng nhịp trên những con đường dài. Đặc biệt là mùa thu ở đây, mùa thu ảm đạm nhất mà tôi từng được biết tính đến thời điểm này càng làm tôi cảm thấy thèm yêu đương...
Người ta cũng thường hay kể cho nhau nghe về những mùa hè rực lửa, những mùa hè của tuổi trẻ và khát vọng. Như ngày xưa khi tôi trở về từ VYF, cũng là một thứ gì đó mà tuổi trẻ để lại cho tôi... Mùa hè với biển xanh nắng vàng cát trắng, với những khóm hoa màu đỏ, và những chiếc lá mướt mà xanh. Những mùa hè cùng với mẹ đi khắp mọi miền, mùa hè cùng với bạn đi qua biết bao nẻo đường. Và cả những mùa hè nhung nhớ về những người đã xa xôi nơi nào...
Tôi thương những ngày tháng xưa cũ. Và thương cả những ngày tháng của hiện tại. Khi con người tôi phấn đấu vì một mục đích gì đó, không hẳn là cao cả, nhưng ý nghĩa và thiết thực.
Chị tôi bảo nhớ tôi quá, chị tôi hỏi khi nào gặp lại, chị tôi nói bánh ngon... Tôi chỉ biết là tôi cũng muốn gửi bánh tôi làm về cho chị và mẹ lắm, tôi cũng muốn nói là tôi nhớ mọi người lắm. Nhưng bản thân mình chưa cho phép mình yếu đuối đến thế. Đến khi xa rồi thì người ta mới biết nói thương yêu nhau. Bánh tôi làm chưa hẳn đã ngon, nhưng tôi biết tôi làm bánh bằng những tình thương yêu to lớn, và tôi biết ở gia đình mình, bánh của tôi lúc nào cũng ngon...
Sinh nhật ba sắp tới rồi. Ngày xưa tôi không biết ba thương tôi như thế nào. Đến bây giờ tôi mới biết có khi ba thương tôi còn hơn cả thương chị. Mỗi lần nghĩ về ba, tôi lại thấy lòng mình nghẹn ngào. Ba gọi qua thường chỉ nói: Cố gắng nha con, ba tin con lắm. Ngày xưa có bao giờ ba nói thế, ngày xưa ba toàn la mắng và đánh tôi đến khóc. Ngày xưa tôi nghĩ ba không thương tôi.
Tất cả mọi thứ tươi đẹp nhất của năm nay rơi vào mùa hè rực rỡ. kể cả những kỉ niệm, những thương yêu, những chiến thắng, những lời ngọt ngào. Rồi đến mùa thu, mọi thứ rời tôi đi. Để mỗi đêm tôi thường hay trách tại sao mọi thứ cứ rời mình đi mà mình không có lời chào nào cho ra hồn cả. Kể cả những lời hứa hẹn cũng chưa biết bao giờ sẽ làm được. Đó là lí do vì sao tôi không bao giờ muốn kể về mùa thu, mà chỉ thích nhớ về mùa hè.
Nhưng tôi sẽ kể cho người tôi yêu về mùa đông. Mùa đông thật lặng lẽ. Nhưng tôi biết đến khi tôi tìm được người yêu, thì mùa đông sẽ rất ấm, dù cho họ ở bên tôi hay ở đâu đi nữa. Mùa đông là mùa của tôi, là mùa tôi hiện diện trên đời. Là lúc tôi suy nghĩ rất nhiều, và nhớ thương cũng rất nhiều. Mùa đông... Mỗi lần nhắc đến tháng 12, lòng tôi lại rộn ràng. Ngày trước, tôi mê mẩn những ngày cận kề Giáng Sinh, dù cho bài thi rất nhiều. Tôi thương cái cảm giác mình được đi giữa dòng người thật đông, tôi thích thú mua những tấm thiệp đẹp chỉ để tặng cho những người rất đặc biệt của tôi, hoặc lúc nào đó ngồi đánh những bài nhạc chỉ dành cho Giáng Sinh. Minh sẽ gọi điện cho tôi vào 0h ngày 21 để chúc mừng sinh nhật. Minh sẽ có quà thật đẹp và thật hay ho cho tôi. Tôi thích Giáng Sinh nhất ở chỗ lấp lánh đèn. Mọi thứ trở nên lung linh mờ ảo diệu kì lắm. Có những điều kì lạ rộn lên trong lòng. Khi ngồi lọt thỏm trong đống đĩa nhạc, miệng hét toáng lên khiến cả của hàng ai cũng nhìn, chỉ vì một tựa đề album yêu thích: " I WILL BE HOME FOR CHRISTMAS".  Tôi nhớ lại một câu chuyện của ngày xưa, trên một chuyến bay nọ, một cô gái đã nói với người kế bên:
  Em sẽ về nhà vào đúng dịp giáng sinh này.
Rồi mùa xuân đến. Tôi chưa bao giờ nghĩ về mùa xuân có muôn hoa nở rộ, tôi nghĩ về nó như mùa hội tụ. Tết Việt Nam là một trong những niềm tự hào lớn lao của tôi. Khi những người thương yêu nhau sẽ về lại với nhau, ngồi tròn xung quanh mâm cơm Tết, đủ bánh chưng, dưa muối, củ hành. Tôi sẽ kể những câu chuyện về mùa xuân cho những đứa con của mình. Ngớ ngẩn quá phải không. NHưng chắc chắn sẽ kể, để chúng biết rằng dù chúng đi xa đến cỡ nào đi nữa, thì khi mùa xuân đến, hãy về nhà, vì chắc chắn có người đang chờ. Vì gia đình là nơi ấm ấp nhất. Và vì ba mẹ luôn nghĩ về chúng như những thứ quý giá nhất mà họ có được.
Tôi muốn kể chuyện của những người không phải tình nhân. Nhưng câu chuyện ấy đành cất lại đâu đó.

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2011

Cuối tuần.


Chị cùng nhà hỏi tôi: Sao không làm một lượt để mệt một lúc rồi thôi, mà lại cứ phải làm một ít hôm nay rồi mai làm tiếp, còn mệt hơn.
Tôi chỉ ậm ừh, à vâng.
Giải thích ra thì mọi người lại chẳng hiểu được. Quan niệm của tôi về cuối tuần sẽ không bao giờ có thể thay đổi được, kể cả cho đến bây giờ, khi bài vở rất nhiều, công việc ngập đầu, cuối tuần vẫn phải là của riêng tôi.
Ngày xưa khi còn cấp 3, tôi thích nhất là tối thứ 6, vì tôi biết là học hết thứ 7 thỉ sẽ là cuối tuần. Cuối tuần tôi thường online để nói chuyện đến khuya, hoặc đọc sách đến sáng, rồi chủ nhật ngủ nướng đến tận 12h trưa. Thói quen ấy theo tôi đến hết cấp 3, dù cho thứ 2 có là kiểm tra hoặc bài tập ngập sách, tôi vẫn cứ thế.
Đại học! Một quãng thời gian rất khác. Khi tôi không cần đợi đến cuối tuần để chat chit nữa thì những cuối tuần của tôi là những tối thứ 7 chạy xe ngoài phố, ngắm đèn thật sáng, người thật đông, và lòng thật rộng. Những cuối tuần thường là có Minh hoặc là một mình. Về nhà ngồi xem tivi với mẹ, kể mẹ nghe về hàng tá chuyện. Chỉ trừ một chuyện duy nhất tôi chưa bao giờ kể mẹ, đó là chuyện tình yêu. Có lẽ lúc ấy tôi chưa tin vào những bản năng cũng như những lựa chọn của mình phải không?
Qua đây rồi, cuối tuần vẫn thế. Vẫn là sự trải rộng những suy nghĩ vẩn vơ, và làm những thứ của riêng mình. Tôi đi dọc các con phố nhỏ, nhận ra thành phố này rất nhiều thứ làm tôi nghĩ đến tình yêu. Kì lạ không? Người già người trẻ cứ nắm tay nhau, là đôi là lứa, là những hạnh phúc từ đáy mắt thật sâu. Họ làm tôi tin rằng tình yêu có thể kéo dài mãi. Và họ cũng làm tôi nhận ra sự cô đơn mà bấy lâu nay tôi chưa kịp định hình được. Ai rồi cũng sẽ tìm ra một người bào đó để nghĩ về, và để sống vì người đó. Tôi hiện tại sống vì rất nhiều người, đó là ba, là mẹ, là chị tôi. Còn về một người nào đó, tôi nghĩ mãi chưa ra.
Cuối tuần dọn nhà. Đem chậu hoa ra ngoài hưởng những ánh sáng ít ỏi còn sót lại của mùa thu. Chậu hoa để ngay trên bàn học đã hé nụ màu hồng, nhỏ nhắn và xinh tươi.
Cuối tuần nghĩ về những chuyến đi. Về Tây Ban Nha, về Đức, về Ý, về Thụy Điển. Mùa Đông này chưa biết sẽ đi đâu. Nhưng mùa nào đó, tôi sẽ qua Tây Ban Nha 5 tháng, hoặc sẽ chu du ở Czech, hoặc sẽ qua Thụy Điển. Đó là những kế hoạch cho tương lai thật dài...
Cuồi tuần này nghĩ về bài vở. Nghĩ về những ngổn ngang chất đống trong đầu. Vầ Logistic, về Human Resources, về Marketing... blah blah blah. Có nhiều đó, nhưng ít nhất thì tôi đang sống trong những điều mà tôi thực sự thích và đam mê.
Đó là quá khứ, là hiện tại. Và cả tương lai, những cuối tuần của tôi sẽ vẫn như thế. Tôi thường nghĩ về gia đình mình sau này. Cuối tuần sẽ rất nhiều tiếng cười. Có những món ăn thật ngon. Có những niềm vui rất nhỏ bé. Ra vườn nhìn những khóm hoa nhỏ, nhìn con cái vui đùa, tôi và chồng tôi nắm tay nhau, cùng cười và cùng sẻ chia. Nhà tôi sẽ có một cái bếp thật lớn. Để tôi thỏa thích làm những món ăn ngon, để làm những thứ hay ho nhất mà tôi có thể nghĩ ra được. Nhiêu đó thôi thì có tham lam lắm không? Nhiêu đó thì có phải là huyễn hoặc hay không? Đối với tôi, nghĩ về gia đình là nghĩ về nơi bình yên nhất, là nghĩ về nơi mà tôi biết có người thương yêu và chờ đợi tôi về. Tôi chỉ sợ những ước mơ về một gia đình như thế sẽ hoài mãi mà không tới được.
Nhưng thôi, suy nghĩ hoài làm gì, có tính trước được bao nhiêu?

Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2011

Những mảnh vỡ.


Người ta thường nghĩ về những mảnh vỡ của quá khứ, những mảnh vỡ mà mãi mãi họ sẽ không bao giờ hàn gắn lại được...
Đôi khi đó là mảnh vỡ tình bạn.
Lúc khác lại là tình yêu.
Có khi lại là những trăn trở về gia đình.
Chung quy vẫn là quá khứ.
Lahti bắt đầu trở vàng, lá cây rơi rất nhiều. Người ta bắt đầu cố gắng hưởng thụ những ngày cuối cùng của mùa thu, trước khi đông chạm ngõ. Tôi thích mùa đông, vì mùa đông có tháng của tôi, có hình bóng những ngày ngang dọc, có những con đường lá me bay, có những li cafe thơm hương bạn bè. Tôi thích một những mùa đông thật lạnh, mẹ và tôi nhắc nhở nhau mặc áo ấm, Sài Gòn mùa đông đẹp lạ thường, tôi quàng khăn mỏng, bước thong dong.
Nhưng mùa đông ở đây màu trắng phau, màu trắng của cô đơn và câm lặng... Càng lạnh thì mới thấy quý sự ấm cúng, càng buồn thì mới thấy quý nụ cười. Và càng bức bối mới biết giá trị của giọt nước mắt.
Hôm qua, tôi lặng lẽ ra đường vào lúc 10h tối, nhiệt độ lúc đó chắc chỉ tầm 8-9 độ mà thôi. Tôi cứ đi mải miết trong bộ đồ mỏng manh, quần short và áo thun chắc chắn không được con người nghĩ ra để che tôi khỏi cái lạnh mùa này. Có những lúc chân tôi tê cứng, nhưng tôi không muốn về nhà, tôi cứ đi đi mãi, con đường quen thuộc hôm qua trở nên đông đúc lạ thường. Những bar bắt đầu xập xình, người ta thì say xỉn, tôi sợ hãi nép vào một góc, khóc nức nở. Tôi cũng chưa biết mình khóc vì điều gì, vì cô đơn chăng? Hay vì những lời nói làm tôi cứ phải suy nghĩ mãi nghĩ mãi. Hay vì những băng khoăn trăn trở về quá khứ. Hay vì những suy tính cho tương lai. Tất cả là những mảnh ghép vụn vỡ của một bức tranh tối sầm của hôm qua...
Mệt mỏi nhất là những lúc tôi nghĩ về tương lai và những kế hoạch, nhưng đó là cả cuộc sống của tôi, với những thứ như sự nghiệp và gia đình. Tôi nghĩ đến những ngày công sở, nghĩ đến gia đình, nghĩ đến ngôi nhà có một cái bếp thật to, nghĩ đến những chiếc bánh thơm ngon tôi làm cho gia đình bằng cả tấm lòng của tôi. Nhưng trước tất cả những điều đó là một quãng thời gian dài khác. Học hành. Đại học. Rồi cao học. Kinh nghiệm... Tôi chỉ đang ở nơi bắt đầu của con đường thật dài ấy thôi. Con đường không có nhiều hoa đẹp, con đường có gai, và rất nhiều ổ gà, tôi biết chắc sẽ có lúc tôi vấp té, nhưng té rồi thì phải biết tự đứng dậy thôi.
Tôi ước gì có ai đó xòe tay ra cho tôi nắm thật chặt, để tôi bước qua những ngày tháng này. Tôi cần một bàn tay thật ấm, một bờ vai thật chắc, và một gương mặt sáng bừng. Chưa bao giờ tôi cần một ai đó đến như hôm qua. Và cho đến tận bây giờ.
Khi tôi đếm 1-2-3, tôi ước gì như một phép màu đẹp đẽ, có một ông bụt sẽ xuất hiện, hỏi tại sao tôi khóc. Ông bụt không cần phép màu để đưa tôi đến những xứ sở thần tiên. Chỉ cần ông Bụt ở đó, đưa cho tôi chiếc khăn giấy thật mỏng, và ngồi cạnh tôi đến khi tôi nín dứt. Lúc đó ông Bụt có thể đi.
Nhưng làm gì có ông Bụt của tôi. Nên mình tôi phải tự dỗ dành chính mình. Và đứa đãng trí sẽ quên mất khăn giấy. Tôi ủ dột như chính Lahti mùa này vậy...


Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2011

Hoang mang.


Đến khi tôi nghĩ lại, tôi biết mình đang bị quá nhiều thứ làm cho phân tâm.
Tiền bạc.
Tình cảm.
Học hành.
Gia đình.
... Tôi sợ đến một lúc nào đó không còn gì dành cho mình cả.
Tôi hay nghĩ về một vài người rất đặc biệt trong cuộc sống của tôi, cả mới và cả cũ. Đặc biệt không phải là cố định mãi, mà đặc biệt trong từng thời điểm khác nhau. Như lúc có một người nào đó làm tôi cười cả ngày như gần đây.
Xin lỗi chính bản thân mình vì sự dễ dãi quá mức, dễ thích, rồi dễ quên, dễ làm cho đổ vỡ và dễ tổn thương.
Xin lỗi những người đã từng là đặc biệt của tôi.
Mẹ gọi qua, dặn dò nhiều lắm. Mẹ nói nhìn thấy tôi vui vẻ vậy thì mừng lắm.
Xin lỗi mẹ vì đã làm cho mẹ lo lắng trong một khoảng thời gian quá dài.
Hôm nay, đọc lại status của năm ngoái, tôi đã ghi rằng: "viết thư cho mẹ..." Nhận ra ngày đó chính là ngày tôi đưa ra một quyết định thật lớn, đưa tôi vào một mớ hỗn độn dài đằng đẳng gần một năm trời, và đồng thời đưa mẹ tôi vào những lo toan và những đêm không ngủ, vì mẹ không hiểu được tôi nghĩ gì, vì mẹ lo cho những lần vấp ngã sau đó, hay vì gì đi nữa thì tôi cũng đã có lỗi, rất nhiều với mẹ.
Thời gian gần đây, tôi ngủ không nhiều. Tôi bận rộn hơn rất nhiều so với những ngày còn ở Việt Nam. Đến cả một cuộc điện thoại về nhà cũng quên hoài, đến khi rảnh được 5' và nhớ ra thì ba mẹ chắc đã ngủ rồi. Kể cũng tức cười thật. Tôi thấy là so với mọi người trong nhà thì tôi có bận rộn là bao, thế mà sao vẫn cứ than mệt hoài. Mãi rồi tôi chẳng dám than nữa. Tôi chẳng dám nói với mẹ tôi đang đi làm. Sợ mẹ lo.
Những ngã tư đường xuất hiện. Ngã tư này, rồi ngã tư trên, rồi trên nữa trên nữa. Những ngã tư ấy thì cứ đi qua đó, rồi sẽ tới nhà. Nhà ấm áp. Ngôi nhà thật xa nhà của tôi. Một gia đình không nhiều thế hệ _ một gia đình rất xa gia đình của tôi. Nhưng ở đó có những tiếng - cười - và - những- câu - chuyện - của - một - gia - đình... Cái quý nhất là ở chỗ tình gia đình ấy. Thế đó, cái cuộc sống này rồi cứ vần xoay mãi, người tôi cứ đong đưa chòng chành, cuộc đời vẫn cứ còn chênh vênh...
Thôi thì đời đưa ta đến đâu thì ta đi đến đó vậy.

Thứ Tư, 7 tháng 9, 2011

Những giấc mơ nhạt nhòa.


Mấy hôm nay tôi mơ những giấc mơ nhạt nhòa, là những giấc mơ mà tôi không nhớ rõ được, chỉ biết có những người như thế. Tôi ghét mộng mị, tôi ghét những giấc ngủ không tròn. Tôi ghét bị lạnh cóng và cảm thấy cô đơn, ngay cả trong mơ...
Có hôm tôi nhớ tôi mơ thấy anh, ở Ohio và gửi thư cho tôi, nói về những trái ngang cuộc sống. Nghịch lí ở chỗ anh đúng là đang ở Ohio, gửi thư cho tôi theo địa chỉ ở Việt Nam, nhưng chả hiểu sao thư lại đến ngay nơi tôi đang ở _ Lahti. Tôi giật mình giữa đêm... Sau đó, tôi nhớ lại tất cả giữa tôi và anh, về Sài Gon của chúng tôi, về lúc anh ôm tôi. Anh là người đàn ông lạnh nhạt nhất trên thế giới. Và tôi đã nói chưa nhỉ, kết thúc của tình yêu này cũng chớp nhoáng như khi anh xuất hiện với tôi. một ngày nọ tỉnh dậy, anh bảo anh sẽ đi.
Tôi chưa bao giờ dũng cảm kể cho ai biết về chuyện giữa anh và tôi. Tệ thật. Chắc vì tôi ích kỉ, muốn giữ lại chút gì đó thật lãng mạn cho riêng tôi thôi. Và cũng giữ lại cái gì đó buồn thiệt buồn cho tôi.
Đó, hôm ấy tôi nhớ lại quá khứ đẹp nhưng buồn ấy.
Tôi mơ thấy chuyện tôi đi làm nữa. Mà lớn rồi, đi làm rồi mới thấy có nhà để về là hạnh phúc đến thế nào. Tôi muốn về Việt Nam một ngày, để ăn cơm với ba mẹ, rồi đi cũng được. Tết này tôi ở lại đây, một mình một cõi, bạn cùng phòng ai cũng về Việt Nam. Lúc đó chắc nhớ Tết ở nhà đến não lòng. Ngày Tết là ngày ấm cúng nhất của cả năm. Tôi không thích lì xì, tôi cũng chẳng thích chuyện khách khứa ngày Tết, nhưng tôi yêu nhất là cảm giác được tụ họp với gia đình mình. Tôi nhớ Tết của tôi.... Tết ơi.
Hôm nay,tôi đi học từ sáng đến trưa. Về nhà chỉ ăn được một chút xíu cơm nữa thôi, rồi đi làm từ 1h chiều đến tận 9h tối mới về đến nhà. Về tới nhà, tôi nhận ra chân mình không đi được nữa. Tắm táp xong, bước vào phòng run cầm cập, tôi khụy ngay giữa phòng, vì tôi không biết làm sao để đứng dậy lúc đó. Tim tôi đập mạnh, tay tôi run lên. Lần đầu tiên tôi cảm thấy thế. Lúc đó tôi chỉ ước có ánh nắng mặt trời...
Những giấc mơ cứ vần xoay hoài hoài, cứ đung đưa làm cho giấc ngủ không tròn. Chỉ mong những điều đẹp đẽ sẽ thành hiện thực, chỉ mong những thứ xấu xa và buồn bã sẽ chẳng bao giờ trở lại nữa...
Điều cuối cùng, sau rất nhiều ngày tháng, tôi và Ocean đã làm bạn trở lại, tôi đỡ cảm thấy có lỗi hơn trước đây, ít nhất chúng tôi cũng đã nói chuyện như 2 người bạn, chứ không còn như giữa một người còn yêu và một người đã hết yêu rồi.

Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011

Hà Nội ơi...


Hôm nay bỗng nhiên tôi nhớ Hà Nội da diết. Tôi cũng chưa hiểu tại sao nỗi lòng mình cứ trả dài trải dài mãi đến nỗi thèm về Việt Nam và ù ù đến Hà Nội.
Hà Nội đã sang thu chưa? Hà Nội đã có sương mờ lãng đãng chưa? Hà Nội là Hà Nội...
Hồ Tây sen đã tàn chưa? Ở Đinh đã bán cà phê trứng béo ngầy ngậy đắng đắng bùi bùi hay chưa?
Hôm nay, tôi có quá nhiều câu hỏi về Hà Nội. Nhưng tôi không giải đáp được. Thôi được rồi, tôi thừa nhận là mình nhớ Hà Nội.
Tôi đã đi qua một Hà Nội mùa hè nóng bức.
Tôi đã đến một Hà Nội mùa thu nồng nàn.
Chỉ còn thiếu một mùa đông thật ấm, và mùa xuân rực rỡ. Hà Nội là Hà Nội mà thôi.
Tôi thích nghe giọng Hà Nội lắm. Nhất là nghe qua điện thoại. Tôi thích nghe người Hà Nội hát, hát nghêu ngao. Tôi cũng thích hát, cũng nghêu ngao. Hát giữa phố rất dài và nắng rất trong.
Tôi nhớ nhất là ở Hà Nội có những phố rất tình. Phố lắt léo, đi hoài chẳng tới nơi. Nhớ thứ nhì là những gánh hàng hoa. Nhớ thứ ba là những ông cụ đạp xích lô, với biển số "XL-abcd". Mà nói về nhớ Hà Nội thì làm sao mà kể hết.
Àh, mà còn nhớ cả nem chua rán, miếng lươn trộn, bún than và cả xôi xéo.
Hôm nay, Lahti đông như trẩy hội. Chưa bao giờ tôi thấy nơi này đông đến thế. Nửa đùa nửa thật, tôi bảo chắc ăn mừng Quốc Khánh của Việt Nam chậm hơn 1 ngày. Thấy Lahti đông, tôi cũng nghĩ ngay đến 10/10 năm ngoái, Hà Nội chắc cũng đông.
Nhiều lúc được thương được yêu được quý mến bởi Hà Nội. Mà nhiều lúc cũng bị tổn thương vì Hà Nội. Vậy mà vẫn không chán được đâu.

Thứ Tư, 31 tháng 8, 2011

First working day.


Mẹ ở nhà mà biết tôi đang đi làm thế này thì chắc xót con dã man luôn, không cho đi làm nữa luôn, cấm tuyệt luôn. Nhưng mà... rồi cũng phải có lúc rời vòng tay ba mẹ để sống cuộc sống của một đứa trưởng thành chứ. Ba mẹ đâu ở không mà cứ lo cho mình hoài.
Tôi đã tưởng tượng ra công việc này nặng nhọc đến thế nào, nhưng đến giờ tôi mới biết rõ. 7 tiếng đồng hồ đi bộ ròng rã ngoài trời cùng Trang để giao báo cho khoảng 600 gia đình, tôi mới vỡ lẽ ra rằng ở cái cuộc đời này đúng là không có gì cho không cả. Trời lạnh tanh, tay tôi như muốn đóng băng lại. Và tôi cô đơn kinh khủng. Đó, vậy mới biết quý trọng đồng tiền. Nhất là đồng tiền ba mẹ đưa cho.
Hôm đến ngân hàng để bỏ tiền vào tài khoảng, tôi cầm mãi bao lì xì màu đỏ trên tay, lòng cứ nôn nao khó tả. Đó là tiền mồ hôi nước mắt cả ba mẹ. Tiền mà ba mẹ đã tích cóp bao nhiêu năm tháng, vậy mà nó đã vào tay tôi, chỉ để đi học. Thương ba mẹ và chị hơn bao giờ hết.
Đến lúc này, thực sự trong đầu tôi chỉ nghĩ đến chuyện làm sao để sống sót, làm sao để tự trang trải cuộc sống của mình. Vậy thôi. Còn cả yêu đương gì thì tôi cũng chẳng thèm nghĩ hay đếm xỉa tới nữa. Mệt mỏi và vô vị lắm rồi.
Bạn cùng phòng bảo tôi rằng chắc chắn ở cái xứ này sẽ có những người thích tôi và muốn tôi làm bạn gái cho xem. Thế mà tôi chỉ thấy chuyện yêu đương bây giờ là điều gì đó ... buồn cười, và không đúng lúc.
Àh, đã đến trường học. Lớp học đông sinh viên nước ngoài hơn tôi nghĩ. Nhưng đúng như dự đoán , người nước nào chơi với nước đó.
Còn một điều nữa, tôi nhớ Minh, và nhớ gia đình. :(

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011

I get a job.

Cuối cùng thì tôi cũng tìm thấy một công việc.
Một công việc nghe qua thì có vẻ nhàn hạ, nhưng nó lại chẳng nhàn hạ tí nào.
Đừng bao giờ nhìn vào bề ngoài mà đánh giá công việc. Chỉ đến khi nào bạn đã làm nó thì mới có thể biết là cực sướng thế nào.
Trang và tôi đi dọc các khu nhà để giao báo. Đi đến chùn chân và mỏi gối, phát hiện ra rằng đó là một quãng đường dài đến ngất đi. Về tới nhà, điều duy nhất tôi có thể làm là ngồi ăn một cốc yaua và nghĩ đến những ngày sung sướng ở nhà. Nghe có vẻ ích kỉ... nhưng mà thật đó. Khi thiếu thì người ta mới biết quý những gì đã có.
À, mà tóm lại là: Tôi đã có một công việc. :)

Thứ Hai, 29 tháng 8, 2011

Đi khỏi đầu mình đi.


À, mà còn chuyện này nữa.
Hôm nay xem hình Gonffy. Lâu lâu cứ xuất hiện thế này thì hỏng, rõ là hỏng cuộc đời mình. Quầy, cười kiểu quái gì thế không biết? :( Thế lại còn Gà Béo đột ngột nhảy cái oạch vào mớ status và hình của mình trên facebook. Sao cùng lúc nhiều thứ xáo trộn mình quá.
Thôi kệ. Mình đã bảo rồi, mình không có yêu ai hết trơn đó. Mình đang chờ người yêu đến đây, rồi yêu thương và che chở mình. Mà chờ hoài chờ hoài vẫn chưa thấy ai cả. Mà ai biểu cả nghĩ làm gì. Nên ráng mà chịu thôi. Cái tội hay nghĩ ngợi và hay bị ảnh hưởng bởi nhiều người khác.
Thôi, từ bây giờ mình sẽ yêu nơi này,vì nó là nơi bình yên mà mình đang tìm kiếm. :)
Sẽ sớm hết đau, và không buồn nữa. Vết thương rồi sẽ lành. Nếu mình không tự chữa lành được thì thời gian sẽ giúp mình.

Falling down.


Hôm nay là ngày thứ 4 tôi ở đây. Là lần thứ hai tôi lái xe đạp.
Từ chợ đồ cũ đạp xe về, tôi đã bất cẩn và không phát hiện ra chiếc xe bị đứt thắng. Đến lúc không thắng lại được, tôi mới hoảng loạn và vớ ngay cột điện bên đường để thắng chiếc xe lại. Và kết quả là tôi ngã ra đường. May mắn có một người đàn ông lại gần và đỡ tôi đứng dậy, ông ta cố gắng sửa xe giùm cho tôi, nhưng không được. Nhưng tôi vẫn rất trân trọng cử chỉ của ông,vì nếu không thì tôi cũng chẳng biết phải làm thế nào. Tôi không đau, nhưng hơi hoảng loạn. Và đó là lần thứ hai tôi bị té xe. (Lần đầu tiên là hồi còn đi xe máy ở Sài Gòn) Nếu không có người đàn ông ấy, có lẽ tôi sẽ cứ nằm đó hoài mà không đứng dậy được, Tôi chỉ biết rối rít cám ơn, và bảo rằng I'm okay.
Tôi dắt bộ về nhà cùng với bạn cùng phòng. Tôi không đau vì những vết thương, mà chỉ cảm thấy buồn chẳng vì lí do nào, hay buồn vì khả năng của mình? Chỉ là một chiếc xe cũng không thể điều khiển được. Tôi dừng lại ở ghế đá công viên, ngồi nhìn ngón tay bị chảy máu, cởi áo khoác ra và thấy những vết trầy đang chuyển sang màu thâm tím. Buồn lại càng buồn hơn.
Cái tôi quý ở người Phần Lan là sự tốt bụng của họ. Một bà lão đến bên tôi, cầm trên tay một chiếc băng keo cá nhân, nhưng tôi thì không đủ khả năng để hiểu được bà ta nói gì, và bà ta cũng thế. Chỉ kịp giải thích rằng: I had some problems with my bicycle, couldn't stop it, then I feft down... bà ta có vẻ không hiểu, nhưng vẫn vui vẻ gật đầu...

Suốt quãng đường về nhà, tôi càng buồn hơn. Tôi nghĩ về mẹ về chị về ba và nghĩ về Việt Nam. Ngày xưa ở đó luôn có người cố gắng giúp đỡ tôi. Ở đây cũng có, nhưng mọi thứ xa lạ hơn nhiều, rào cản ngôn ngữ làm mọi thứ trở nên nghiêm trọng hơn. Tôi không nhớ nhà nhiều, nhưng càng lúc tôi càng quý "gia đình", càng đi xa mới càng thấy quý.
Nhưng đã đến lúc tự đứng dậy khi vấp ngã, tự giải quyết tất cả các vấn đề cá nhân, tự tự và tự. Vì sẽ không còn ai ở đó chờ đợi tôi, để đỡ tôi dậy, để đưa tôi về nữa rồi...

Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2011

Bring myself up!!!!!!!!


Ngày đi gần lắm.
Tôi vẫn chưa xếp một tì gì vào chiếc vali to oạch để dưới chân cầu thang. Chưa đi rửa hình, chưa đi lấy một vài thứ giấy tờ cần thiết nữa. Tôi... như muốn níu kéo lại điều gì đó ở nơi này. Như kiểu nếu chưa xếp thì chưa thấy ngày đi vậy đó.
Email lần lượt tới. Buồn rười rượi.
Biết làm sao bây giờ. Sắp đi thật rồi đó, chẳng đuà đâu. Sao người ta đi thì vui, tôi cứ hễ đi là buồn. Buồn rất là nhiều vậy đó.
Có vài người tôi rất muốn gặp lại nhưng tôi sẽ không gặp được.
Hôm nọ Ocean nhắn tin cho tôi. Tôi cũng đã bảo rằng mình vẫn chưa sẵn sàng để gặp lại bạn ấy dù là rất muốn, chỉ để xin lỗi vậy đó. Mà ai biểu đẩy người khác ra rồi làm sao kéo gần lại được.
Mẹ buồn lắm, ba buồn lắm, chị cũng buồn lắm. Sao đi mà chân không đành thế này.
Mấy hôm nay nhà chị có chuyện. Tôi thương chị nhưng chẳng biết làm gì. Chỉ biết ngồi đó lắng nghe rồi im lặng, rồi bỗng nhiên vô cớ cáu bẳn, la mắng Cherry om sòm. Chỉ vì tôi bất lực không biết làm gì để giúp chị cả nên thế.
Chị tôi đã thương yêu tôi từ ngay lúc tôi được sinh ra cho đến bây giờ. Chị tôi đã khuyên bảo và che chở cho tôi trong suốt quãng thời gian tôi bất đầu khôn lớn. Chị tôi thương tôi là điều không thể phủ nhận. Và tôi cũng thương chị tôi.
Nhưng tôi ích kỉ, hay cái tôi của tôi thật là to, nên tôi không bao giờ có thể tỏ ra thương yêu một ai đó hay quan tâm một ai đó. Cả đối với chị và mẹ cũng vậy. Điều suy nhất tôi có thể làm và tỏ ra thật mạnh mẽ để cả chị và mẹ đều có thể tin tưởng vào tôi.
Đó là cách tôi yêu thương gia đình mình _ lặng lẽ và mờ nhạt.
Mấy hôm nay mạnh mẽ hơn nhiều rồi. Mỗi tối đã ngủ ngoan và không còn tìm cách khóc nữa. Hôm trước khóc nhiều quá, mặt sưng húp và ai cũng hỏi bị gì không. Tôi không muốn khóc, nhưng chỉ vì tôi ngu ngơ nghĩ rằng nếu bây giờ khóc, bây giờ buồn thì ngày đi có thể sẽ bớt buồn hơn. Như kiểu chuẩn bị tinh thần vậy đó.
Tôi khờ khạo và ngốc nghếch đến độ nuôi trong mình một suy nghĩ trẻ con theo kiểu: "Một lượng nỗi buồn nhất định sẽ được phân tán thành nhiều nỗi buồn nhỏ, thì đến lúc đi nỗi buồn sẽ bé xíu, không dày vò hay dằn vặt". triết lí thế chắc không đúng đâu, nhưng có một thứ để vịn vào và tin tưởng cũng đáng nhỉ.
Mấy hôm nay, tôi để ý đến từng thứ rất nhỏ. Ví dụ như chiếc chuông gió hình con heo treo ở sân sau nhà. Nó có vẻ đã tồn tại ở đó 1-2 năm nay, nhưng đến khi sắp đi xa tôi mới thấy.
Tôi nhìn ra vườn hoa của mẹ, rực rỡ nhiều màu sắc lắm. Mẹ chăm cho chúng nó từng li từng tí. Nhiều lúc tôi hay càu nhàu mẹ vì đã đến giờ ăn lại còn đi tưới cây, bắt sâu, tỉa lá.
Vậy mà sắp tới đây tôi sẽ không được càu nhàu mẹ nữa, không được nấu ăn cho ba và mẹ, không được ăn cùng bàn với ba mẹ nữa rồi. Còn ba sẽ không còn cơ hội để la mắng cái tật khó chịu hay nhăn nhó của tôi, cả tôi cũng không còn nghe ba khen các món ăn tôi làm.
Nhưng điều ấy rất nhỏ bé, nhưng sao chứa nhiều tình thương quá.
Tôi thương cái mảnh đất đầy nắng này, mảnh đất lành và nhiều điều để yêu và để nhớ.
Mẹ bảo tôi rằng hay cứ đi đi, và đừng bao giờ về nữa. 1-2 năm về thăm ba mẹ một lần là được rồi. Tôi chưa chuẩn bị tinh thần cho việc sẽ đi như thế. Tôi chỉ nghĩ rằng mình đi thì mình sẽ về, về với gia đình và với những người mình yêu thương...

Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2011

Minh!


Đêm hôm qua là lần đầu tiên tôi khóc nhiều đến thế. Mắt sưng húp cho đến giờ chưa có dấu hiệu suy giảm.
Đêm qua nhắn tin cho Minh. Minh bảo:
Bạn bè gì mà giống nhau thế? Tao cũng vừa khóc xong.
Chẳng hiểu sao tôi và Minh thường làm những điều rất giống nhau trong cùng một thời điểm. Ngày xưa thì mất bút chì cùng một lúc, lâu lâu mở miệng ra là nói cùng một câu, hoặc diễn tả cùng một suy nghĩ. Vậy nên mới nói rằng có một người bạn như thế thật là may mắn.
Đêm qua, khóc rồi lại ngưng. Rồi đọc tin nhắn của Minh lại khóc tiếp. Rồi lại ngưng. Đêm qua tôi nghẹn ngào lắm. Biết là chỉ cần nghe tiếng Minh thì tôi sẽ lại nức nở hơn. Nên phải dặn dò: đừng gọi cho tao.
20 tuổi rồi, người ta phải nghĩ đến rất nhiều thứ khác ngoài chuyện bạn bè. Chưa kể đến việc tôi lại còn là đứa rất nhạy cảm, nên để khóc hơn người bình thường. Nhưng vấn đề là đừng để ai thấy mình khóc. Mỗi lần như vậy, tôi phải tìm một ai đó để nhắn tin, và sau đó lại thấy cảm giác tội lỗi khi làm phiền họ.
Duy nhất Minh thì khác. Bạn tôi!
Những tin nhắn như thế tôi thường chỉ đọc một lần rồi để đó, không bao giờ đọc đi đọc lại, vì tôi sợ lại khóc.
Tôi sợ chia tay.
Hôm qua, rất may mắn tôi đã kịp nói với Minh:
"Mày là người tao nhớ nhất trong tất cả bạn bè!!!"...
Rồi cũng phải chào Minh mà đi thôi, Minh ơi...

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011

Khóc.

Tự nhiên lại khóc. Khóc gì mà khóc? Đừng khóc nữa, ngưng ngay lập tức. Tôi chán cảnh nhìn mình khóc gục trên bàn lắm rồi. Tôi chán cảnh nhìn thấy bản thân mình cô đơn lắm rồi. Tôi chán phải kìm nén tất cả mọi thứ lắm rồi.
Tôi chán cảnh tất cả mọi người nhìn vào tôi như đang thương hại cho một đứa yếu đuối. Tôi chán cảnh cứ ngồi chờ đợi sự quan tâm từ người khác thật là miễn cưỡng.
Có ai đó gọi cho tôi đi. Tôi đang khóc đó. Tôi đang cô đơn đó. Có ai gọi cho tôi không? Tôi đang hoang mang lắm đó.
Làm ơn làm ơn.
Đứng khóc nữa mà. Đừng khóc nữa mà. Đừng yếu đuối nữa mà.
Thôi, bỏ đi!!!
Vậy đó, mà sao mắt cứ cay hoài, cứ ướt hoài. Tôi đã không thắng được chính bản thân mình rồi phải không?

Câu chuyện mùa hè.


Thời gian để sống đúng nghĩa.
Người ta thường chờ đợi để có điều gì thật bất ngờ vào phần cuối câu chuyện. Tôi cũng tồ tệch chờ đợi về những thứ không biết bao giờ sẽ đến. Tồ tồ tệch tệch.
Vài tin nhắn của Gonffy đến rất bất ngờ. Hơi chạm nhẹ vào tim tôi một tí. Và đúng như dự đoán, tôi sẽ không gặp lại Gonffy được nữa. Đó là phần đầu của cuối câu chuyện mùa hè.
Chickie biến mất (hoặc tôi biến mất?), tôi lại ngớ ngẩn chờ đợi thứ kiểu như là một email dặn dò tôi lên đường may mắn, giữ sức khoẻ blah blah blah. Thế thôi, biến mất rồi thì thôi vậy. Không sao cả, chuyện bình thường thôi. Phần 2 của cuối câu chuyện.
Bạn bè đến chia tay tôi. Chia tay là thứ tôi sợ nhất trên đời. Thế mà mấy hôm nay, đâu đâu cũng nghe chia tay và tạm biệt. Họ đến, rồi cười và nói chuyện, rồi khi ra về, tất cả đều dặn dò cùng một kiểu như là cố gắng học tốt và sống tốt nhé, hoặc là nhớ giữ liên lạc nhé. Sao mà tôi trân trọng tình bạn ấy... Phần 3 của cuối câu chuyện là chia tay.
Minh mèo sẽ không đi tiễn tôi. Minh mèo sợ chia tay. Minh mèo sợ khóc và sợ cả những gì ủ dột. Minh mèo... là người tôi sẽ rất rất rất nhớ. Phần 4 của cuối câu chuyện mùa hè đó là Minh mèo. Biết bao giờ sẽ gặp lại nhau?
Người ta thường chờ một cái kết có hậu, kiểu như sẽ gặp lại nhau và sống với nhau hạnh phúc trọn đời. câu chuyện mùa hè của tôi kết thúc bằng sự chia tay và những mong chờ ngờ ngệch.
Đến hôm qua, tôi nghĩ rằng thôi đừng chờ nữa vậy. Cứ chờ mãi mong mãi thì chẳng có gì tới đâu. Đừng làm khó bản thân mình và tất cả mọi người nữa. Tình bạn rồi thì cũng nhạt nhoà đi thôi mà.
Thế mà đến khi tỉnh giấc, tôi thấy mình lại tiếp tục chờ đợi, và mãi những điều ấy không tới bao giờ!

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011

Mênh mang những kí ức vô định.


Hôm qua tôi gặp lại lũ HO06. Kí ức là thứ tôi có nhiều nhất, để chỉ cần vẫy nhẹ thì mọi thứ sẽ trở về, nguyên vẹn.
Ngày xưa khi đi học, tôi đã nghĩ mình là đứa quá yếu đuối. Đến khi ngày chia tay, tôi khóc nhiều đến nỗi rất khó để bước chân về nhà. Bạn bè ấy mà, ở gần nhau thì vui cười thì yêu quý, nhưng chỉ xa nhau 1 tuần thì sẽ quên mất vài phần của nhau. Đó là lí do vì sao tôi rất sợ chia tay, sợ cô đơn, sợ khoảng không gian xa và rộng lớn.
Từ khi ra khỏi trường, tôi chưa bao giờ trở về lớp cũ, trở về với khung cửa sổ thân quen ngày xưa tôi vẫn hay tựa cằm nhìn ra xa xăm, để Chickie đá chân vào ghế ngồi của tôi, và bảo rằng "Học đi, đừng mơ mộng nữa!" Đó là cả một khoảng trời mộng mơ của tuổi mới lớn, có tán cây xanh mướt mà và bầu trời trong trẻo. Lúc ấy tôi ngồi kế người tôi thích và giữ mãi tình cảm ấy tròn 3 năm trời _ Piggy.
Hôm qua gặp lại, Piggy bây giờ và ngày xưa không giống nhau, và cả Việt Thịnh bây giờ và ngày xưa cũng khác nhau một trời một vực. Piggy làm nhiều hơn, nói ít hơn, và quan tâm đến người khác hơn. Còn tôi bỗng trở nên điềm đạm hơn, không ồn ào như xưa nữa.
Tôi đã chụp một tấm hình, up lên facebook, đã tính ghi một caption mang tính gợi nhớ đại loại như: "Super man's at my house. The most wanted guy _ the boy i used to love" rồi kèm theo cái emo cười khằng khặc. Nhưng tự nhiên lại xoá hết. Cái gì đã qua thì hãy cho qua hết. Nói đến chuyện yêu thì không nên nhắc về chuyện đã từng yêu, hay hiện đang yêu, yêu thì yêu thôi.

Rời trường, tôi tự nói với bản thân rằng phải mạnh mẽ.Ngớ ngẩn lắm phải không? Con gái nên yếu đuối một chút, mềm mỏng một chút. Nhưng tôi không làm được, vì chuyện người khác nhìn vào cái tôi yếu đuối của tôi làm tôi căm giận lắm.

Đối với Piggy, tình cảm qua đi, và nó đi mãi luôn, không bao giờ trở về. Gặp lại không hề xao động nữa. Tâm tĩnh lặng hẳn.

Nhưng đối với người khác thì không như vậy. Tôi đã gặp lại một người, tôi sẽ gọi bạn ấy là Gonffy. :) Cái tên nghe rất đáng yêu, tôi nghĩ thế. Mặc dù bạn ấy bảo bạn ấy là Alex. Gonffy là thể loại con trai có thể làm tôi say nắng ngay khi gặp. Ngày xưa cũng thế và bây giờ cũng thế. Tôi nhận ra Gonffy và Gà Béo rất giống nhau, hoá ra ngày xưa tôi yêu Gà Béo vì một gương mặt thân quen...
Gonffy kể cho tôi nghe về chuyện nước Mỹ rộng lớn. Trái đất nhỏ xíu và tròn xoe, bạn của Gonffy cũng là bạn của tôi. Chúng tôi mải miết nói về chuyện tuổi trẻ. Để quên cô bạn ngồi kế bên tôi lúng tung không biết chen vào như thế nào. Gonffy... một lần nữa đã làm tôi say.
Tôi lại nghĩ về ngày xưa, khi cả 2 còn là trẻ nít, khi cả 2 đều rất hiếu chiến và hiếu thắng.
Nhưng sau hôm ấy, tôi biết rằng tôi và Gonffy sẽ không gặp nhau một lần nào nữa. Và say nắng chỉ mãi là say nắng, có khi dùng một ít thuốc cảm sẽ khoẻ lại ngay.

Hôm nay là 8/8. Tôi lại nhớ về 1 năm trước, nhớ bé Hà và bé Châu, nhớ cả team Sg350. Từ một nơi để bắt đầu, và tìm ra những lối đi riêng. Và cung chính là một nơi lý tưởng để biến tình đồng đội trở thành tình anh em.

Ngày đi rất gần. Những mảnh kí ức về rồi lại đi. Tôi chỉ sợ suốt 16 tiếng bay dài dẳng, tôi sẽ khóc đủ 16 tiếng mất thôi. Lúc ấy, kí ức là thứ đáng ghét nhất, vì không vẫy tay cũng sẽ trở về. Nhưng rồi có ai dỗ dành tôi?

Ngày về còn xa lắm...

Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011

Bạn tôi.

Tôi thường tự hỏi mình chờ cái quái gì ở một người bạn.
Và tôi nhận ra tôi luôn chờ đợi được nói chuyện và cảm thông.
Dạo gần đây, tôi thường chờ đợi sự hỏi thăm từ một người bạn mà tôi rất quý. Nhưng cứ chờ mãi mà mọi thứ không bao giờ đến. Thất vọng vô cùng.
Thật ra là từ lâu lắm rồi, sự thất vọng này đã đến. Và cũng từ lâu lắm rồi, tôi đã không nghĩ về bạn ấy nhưng một người bạn mà trước kia tôi đã tin tưởng. Nhưng... tôi lại là đứa sợ mất bạn của mình. Vậy thôi.
Vẫn sẽ chẳng là gì của nhau, đừng ràng buộc, đừng làm mệt mỏi đúng không.
Tôi, sẽ không than vãn nữa, tôi sẽ không hở chút là tìm đến bạn ấy, nhắn tin, hoặc tỏ ra cần một lời an ủi nữa. Vì tôi biết mọi thứ bây giờ trở nên rất rỗng. Có thể đã vỡ vụn từ lúc nào rồi.

Tôi thường tự hỏi chẳng biết bạn ấy là người thế nào. Tôi thường tự hỏi liêu mối quan hệ như vậy có gọi là thân hay không? Tôi thường tự hỏi rất nhiều thứ như thế, nhưng tôi chưa bao giờ trả lời được. Tệ thật.

Vài cú click like trên facebook. Cái đó có gọi là quan tâm không? Facebook đã như một gánh hát, màu mè và kệch cỡm. Thế mà tất cả mọi lúc bạn ấy xuất hiện đều chỉ là một cú click like ở facebook, rồi ngoảnh mặt đi, cả một lời cũng không thèm nói.



Tôi rất muốn biết bạn ấy hiện tại thế nào. Vui hay buồn, cuộc sống có thú vị hay không. Nhưng nhìn lại tất cả, tôi nghĩ chỉ là một phía thôi và có lẽ bạn ấy cũng chẳng thích ai nhòm vào cuộc sống của bạn ấy một cách tò mò như thế, vậy nên tôi muốn chấm dứt hết những chuyện này. Nghĩa là không lo lắng cho người không quan tâm đến mình.

Dù sao thì bạn ấy vẫn sẽ là bạn ấy, còn tôi vẫn sẽ là tôi, mỗi người một đường đi, và không đụng vào nhau nữa.

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2011

Tổn Thương.


Rớt cuộc thì khi tôi dỏng dạc nói với họ về những suy nghĩ của tôi về tình yêu, tôi vẫn không dám thừa nhận rằng tôi đã bị tổn thương, nhiều đến nỗi chưa bao giờ tôi sẵn sàng để yêu lại lần nữa.
Hoặc là tôi đã tổn thương, hoặc là tôi đã làm người khác tổn thương, hoặc là cả hai điều đó cùng xảy ra.
Thế đấy. Tôi cứ bảo rằng mình không tin vào tình yêu. Nhưng cứ đến khi tôi thích một ai đó và đẩy cảm xúc lên đến cao trào, đến điên cuồng, tôi lại tự trấn an mình bằng câu nói: Không sao đâu, rồi cũng qua thôi, yêu thì yêu thôi mà.
Tôi đi đến khi chân rướm máu.
Bật khóc.
Nức nở.
Cô đơn.
Lạc lối.
Thế đó, tôi không bao giờ dũng cảm hơn được.
Nhưng khi tôi đọc những dòng ấy, tôi lại thấy thương bạn mình lắm, thương cho nỗi nhớ dạt dào, thương cho những mảnh thời gian vụn vỡ.
Thế rồi lại trôi đi...
Tôi ghét nhận sự thương hại từ người khác, mà tôi chưa bao giờ quan tâm rằng khi tôi nói hai tiếng 'tội nghiệp" nghĩa là tôi đã thương hại một ai đó, nghĩa là họ cũng chẳng vui vẻ gì khi nhận lấy hai tiếng ấy đâu...

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011

Thời gian trôi đi.


Những ngày cuối cùng này, tôi thấy cuộc sống rất tuyệt vời.
Tôi và chị ở cùng một căn phòng, nằm trên cùng một cái giường như cách đây 4 năm, chị đọc báo, tôi thì đọc sách, chỉ khác rằng lúc này có thêm Cherry đi vòng quanh réo gọi.
Tôi như cảm thấy mình chỉ còn 23ngày để sống, nên phải sống thật tốt, và sống như chưa từng được sống, yêu như chưa từng được yêu vậy.
Mẹ buồn...
Mẹ thường hay nói với tôi: Phải nhẫn nhịn.
Tôi sẽ nghe lời mẹ.
Tôi còn tồ tệch quá, khờ khạo và ngốc nghếch. Tôi biết ngoài kia là một cuộc sống rất khác, không ai để nương tựa vào cả, mà một mình tôi phải đứng vững và bước đi. Nhưng tôi sẽ không lùi.
Mẹ động viên tôi phải cố gắng đến cùng.
Tôi sẽ nghe lời mẹ.
Một quãng thời gian dài thật dài, chắc chắn sẽ thay đổi nhiều đến nỗi tôi không ngờ được. Nhưng rồi sẽ tới đích và lại có một khoảng thời gian thật mới.
Mẹ dặn dò tôi rằng có chuyện gì cứ gọi cho mẹ.
Tôi sẽ nghe lời mẹ.
Vì tôi biết tôi sẽ rất cần một ai đó để chia sẻ.
Mẹ nói với tôi về chuyện tình yêu. Mẹ bảo tôi luôn phải cẩn trọng.
Tôi sẽ nghe lời mẹ.
Vì tôi hiểu yêu đương và đàn ông không phải đơn giản.
Tôi sẽ nghe lời mẹ, vì từ trước đến giờ, mẹ luôn đúng nhiều hơn sai...

Tôi chỉ còn rất ít thời gian. Nên tôi quý trọng những ngày này.
3 tuần sẽ qua rất nhanh. Ngày tôi ra đi, tôi sẽ bước đi thật mạnh mẽ, để ba mẹ tôi yên lòng tin tưởng tôi có thể vượt qua tất cả ở nơi đất khách kia.

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2011

Lo lắng.

Quên gửi confirmation nghe chừng đơn giản những là chuyện thực sự to tát và trọng đại. Mình có nguy cơ bị đá ra khỏi danh sách sinh viên năm nay.
Dù sao thì mọi chuyện cũng đã đến đây. Còn tôi chỉ còn biết chờ đợi kết quả.
Dù sao thì... Trời không phụ lòng người.
Tôi chỉ sợ rằng khi để cơ hội bay mất thì nó sẽ không bao giờ trở lại nữa.
Thất vọng về bản tính của mình ghê gớm...

Thứ Năm, 21 tháng 7, 2011

Show me the meaning of being lonely.



Có ai biết rằng trong cuộc sống, tôi bị bủa vây bởi hàng tá bâng khuâng. Suy nghĩ và trăn trở là bạn đồng hành trong suốt quãng đường khôn lớn, cho dù là thành công hay thất bại. Mỗi sự thành công lả mở đầu tốt đẹp cho một trang giấy mới, mỗi điều thất bại là mở đầu tồi tệ cho một quãng đường không biết nơi đến. Từ đó, tôi lớn lên.
Ngày xưa, mỗi lần thi rớt, tôi đều tự tự trách mình ghê gớm, rồi lại ngồi nói những câu đại loại như:"Giá như ... thế này, giá như thế kia..." Tôi thường hay tiếc nuối vì những sai lầm và thiếu sót của mình.
Bây giờ tôi không còn tự hỏi "giá như" nữa, vì tôi biết không có cách nào thay đổi những quyết định và hành động trong quá khứ được.
Kể cả bạn bè. Rồi họ cũng sẽ từ từ đi qua tôi, đến một lúc nào đó tôi không còn thấy được họ, có la thất thanh gọi tên họ thì họ cũng không quay mặt lại, hoặc là chỉ nhìn tôi thương hại rồi sẽ tiếp tục đi trên con đường mà họ đang đi. Tôi không trách được họ, vì ai cũng phải ích kỉ, kể cả tôi. Ích kỉ nghĩa là phải nghĩ cho mình nhiều hơn, hoặc nghĩ về cơm áo gạo tiền nhiều hơn, hoặc gì gì đó tôi chưa hiểu hết. Nhưng... rồi bạn bè cũng sẽ đi mất.
Hôm qua, tôi và mẹ nghe kể về một cô giáo đi dạy thêm và làm khó học sinh vì chuyện tiền bạc. Mẹ tôi bảo: "Coi đồng bạc to quá đi. Là người thì không được xem đồng bạc to hơn cả tình người." Tôi sẽ ghi nhớ câu này!

Cô đơn không phải là một trạng thái bị động, mà đôi khi nó là chủ động. Lúc này, chính tôi đưa mình vào cô đơn. Tôi cho phép mình hằng đêm ôm sự cô đơn ấy vào người, rồi tủi thân, rồi trăn trở. Lí do là để làm quen với một khoảng thời gian dài cô đơn trước mắt. Tôi đã quen với việc mỗi khi có chuyện gì cũng sẽ có người sẵn sàng nghe tôi nói, sẵn sàng chia sẻ với tôi. Nhưng đâu thể làm phiền người khác hoài, tôi phải tự đứng dậy Rồi sau này, tôi còn phải độc hành trên rất nhiều quãng đường, đó là khi cô đơn hoài mãi. Nhưng dù sao, tôi nghĩ sự cô đơn là cách rất tốt để tập kiên cường.

Tóm lại, khi có nhiều người thương yêu mình, thì tôi lại không được phép làm cho họ phải lo lắng vì tôi. Tôi trân trọng sự thương yêu ấy, nhưng tôi ích kỉ, và nhiều người khác cũng ích kỉ, nên tôi phải tự lo cho bản thân mình trước khi làm cho người thương mình âu lo.
Nhất là mẹ.
Rồi tôi sẽ kiên cường vượt qua hết. Như cách tôi đã đi qua tháng tư. :)