Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Ba, 20 tháng 12, 2011

Cho tuổi 20.

Ngày cuối cùng của tuổi 19, tôi năm ườn trên giường chờ anh già Noel tới. Và đúng là anh ấy đã tới, kèm theo một cây đàn. Ở đây trà ngập cô đơn, tôi mua tặng mình một cây đàn, mừng tuổi 20 đang đến gần...
Tôi nghĩ mình đã bước sang tuổi 20.
Mẹ hỏi tôi sao tự nhiên nhìn mặt già dặn và trưởng thành quá chừng, có phải suy nghĩ gì nhiều lắm không? Tôi cứ dạ dạ vâng vâng chả biết giả thích thế nào. Dư âm của những tháng ngày cô đơn làm tôi như thế àh?
Minh nhắn tin. Năm nào cũng thế, Minh luôn luôn là người nhắn tin gọi điện cho tôi đầu tiên, làm tôi cười một tràn dài, rồi chúc tôi ngủ ngon. Năm ngoái, sinh nhật ngồi khóc. Năm trước sinh nhật cũng nằm khóc, trước nữa cũng thế... 3 năm liền như thế. Đó là lí do vì sao tôi không trông đợi sinh nhật năm nay của mình, vì tôi biết chắc chắn mình cũng sẽ khóc...
Năm ngoái ngồi chờ tin nhắn điện thoại của những người quan trọng, thế là chẳng ai trong số họ cho tôi một lời chúc.
Ban nãy, Chickie gọi điện...
Cảm giác facebook mình được bình yên thật là hay. Không ồn ào, không vồ vập. Không gì cả. Ngày chỉ như mọi ngày thôi. Ai nhớ thì ắt hẳn sẽ tự xuất hiện ở đâu đó trong ngày hôm nay thôi, tôi chỉ biết mình sẽ cố gắng cười, sẽ cố gắng vui tươi. Ôi tuổi 20 tròn trĩnh...

Tôi ước mình còn là trẻ nít. Nhưng ước ao một điều không thể đến là chuyện ngu xuẩn.
Nên tôi chỉ ước sao trong tuổi 20 của tôi, tôi sẽ được trở về nhà, được cười những nụ cười non trẻ, được sống khỏe mạnh, được yêu đời, được vui tươi chứ đừng là một cánh chim non lạc đàn giữa bầu trời rộng lớn, chao đảo và bấp bênh.

Con người ta sinh ra để lớn để trưởng thành, để đi xa, để vươn cao, và để trở về...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét