Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Ba, 31 tháng 7, 2012

Nếu có một điều gì đó sẽ xảy ra, tôi vẫn tin mình sẽ đứng vững.
Đời có quyền nghiêng ngả, nhưng mình không được chao đảo.
Ôi là cái tuổi trẻ này, tôi bắt đầu cảm thấy mình không còn nhiều thời gian.

Thứ Hai, 23 tháng 7, 2012

Nếu tôi có thể, tôi xin chạy về hướng Đông, để gặp mặt trời tỉnh giấc tỏa những tia nắng đầu tiên của ngày mới.
Nếu tôi có thể, tôi xin mình đủ dũng cảm để làm tất cả những gì mình thích...

Thứ Ba, 17 tháng 7, 2012

Những cảm xúc được che giấu

Là khi tôi khóc khi nói chuyện với mẹ về những lo toan không ngớt.
Là khi tôi ngồi cầm điện thoại đọc lại những tin nhắn của ngày xưa.
Là khi nhớ anh lắm mà không nói được là nhớ.
Là khi tim gan cồn cào lo cho chị mà không dám hỏi thăm tí gì.
Là rất nhiều lúc khác nữa, mà mình cứ ngồi thừ ở đó, tỏ ra ổn, nhưng chỉ có mình biết mình không ổn tẹo nào, giời ạh.

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2012

Ngoan

Hôm qua ngồi chơi với chị, uống vài ly bia.
Chị nói bây giờ chị ngoan lại, vì chị đã yêu một người, yêu đủ để chị cảm thấy chị cần sống bình thản và an nhiên, và không chao đảo, không ngông nữa.
Tôi bỗng dưng cũng cần một ai đó làm mình ngoan lại, không ngông cuồng nữa. Tự nhiên mình cần một thứ gì đó ổn định.
Như trong lời tự sự của nhân vật Fowler trong "Người Mỹ trầm lặng":
"Why should I want to die when Phuong slept beside me every night? But I knew the answer to that question. From childhood I had never believed in permanence, and yet I had longed for it. Always I was afraid of losing happiness."
Và bây giờ, tôi đang ở trong trạng thái y như vậy, không khác gì, đi tìm một thứ gì đó bền vững, ổn định, và sợ mất đi tất cả mọi hạnh phúc... 
Symbol of Love and Faithfulness. 

Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2012

Kí ức nhỏ nhoi


Hôm nay, mình bấm thang máy xuống tầng 2, tối qua Vy vừa trả lại chìa khóa cũ. Tôi mở cửa vào nhà số 6. 
Mọi thứ cứ vô tri vô giác, những căn phòng trống, tủ lạnh trống, bếp núc lạnh tanh, thư từ được bỏ vào khe cửa ngổn ngang. Mãi vẫn chưa có ai vào ở... 
Tự nhiên thèm mấy bữa ăn chung ghê gớm. Cứ 6 người chen vào cái bếp nhỏ xíu xìu xiu, ăn nào bún nào phở nào là gà kho thịt kho. Bây giờ căn nhà chỉ còn cái bếp trống. Mình nhớ ngày xưa đến nhường nào. 
Mọi thứ tốt đẹp vẫn thế, cứ ở lại mãi. Chỉ có con người thay đổi, và cũng chỉ có con người không chịu tha thứ cho những điều đã qua. Mình là một trong số những người cứng đầu và không chịu tha thứ ấy. Mình tự hỏi, mình đã sống tốt đúng không? Mình đã từng sống rất hết lòng đúng không? Nhưng khi lòng tin vỡ vụn, khi mình bị tổn thương, thì mình sẽ không bao giờ tha thứ. Mình ích kỉ, mình nhỏ nhen.
Hôm nọ mình lấy túi ngủ của anh Cường cho ra dùng. Mình mới nhó lại, mọi người đã thương yêu nhau như thế nào, anh Cường đã quan tâm mình như thế nào. Và bây giờ, đôi khi mình cần cái ấm cúng đó, khi anh Cường nhắn tin dặn mình uống thuốc, khi chị Phương đòi mua máy đánh trứng cho mình, khi Trang ngồi tâm sự, khi Vy say xỉn mình vỗ về, khi anh Quang xoa đầu lúc mình ngủ ngoài sofa. Mình thèm cái không khí đó lắm, chứ không phải những bữa ăn nấu vội như bây giờ, ai sống mặc ai. Đã qua rồi, qua lâu lắm rồi. Mình phải học cách thích nghi...
Căn nhà trống ấy... mình không quen tí nào. Mình quen với căn nhà lúc nào cũng đầy tiếng cười, lúc nào cũng đầy niềm vui, có tiếng đàn nữa. Sau tất cả, chỉ còn là thứ tình bạn bị bóp vụn. 
Mình rất sợ khi một người nào đó bỏ mình đi. Đó là lí do vì sao hôm mình phụ anh Quang chuyển đồ qua nhà mới, trở về nhà mình khóc như mưa. Chắc vì mình biết rằng mọi thứ sẽ không bao giờ trở lại như cũ được nữa... 

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2012

Những điều không lí giải được.

Là khi tôi biết mình vẫn còn thương anh nhiều hơn hai chữ "bạn bè".  
Là khi dating với một gã trai khác tốt đẹp hơn anh ta 10 ngàn lần, đến đêm trước khi ngủ tôi vẫn nghĩ về anh.
Là khi lòng tự trọng quá lớn để không cho phép mình quay lại với anh bất cứ một lần nào nữa.
Là khi  mọi thứ xung quanh tôi đều làm tôi nghĩ về một người duy nhất.
Là khi... tôi từ chối tất cả những người khác chỉ vì tôi nghĩ tôi còn yêu anh...
Anne hỏi tôi xem tôi nghĩ thế nào về việc dating với một gã trai Phần. Tôi thừa nhận chuyện đó đã diễn ra nhiều lần, nhưng tôi vẫn còn nhiều cảm xúc với cái người được tôi gọi là ex-bf, và tôi chỉ mong chờ một người nào đó sẽ đến thật sớm, kéo tôi ra khỏi cái mớ cảm xúc hỗn độn ấy.
Đó là những thứ không thể nào lý giải được.
Và tôi biết chắc chắn một điều,tôi sắp gặp lại anh.

Thứ Năm, 5 tháng 7, 2012

...

I'm talking with him.
And i just pretend that I am okay and everything is over.
But it's not that way...