It has been long time...
Whenever I visit this page, I feel so peacefull. I feel like there is no wave, no pain, no sorrow in this world. But I know this is not the truth.
It has been 3 months since the day I moved to Prague. And there are 3 months left. Then I will get back home. Should I feel happy for that? I do not know what to feel.
I hope I will not cry. Or at least there will be none can make me cry at that time. Again, I close my heart. 3 months left, during that 3 months, I promise myself to not get involved in any kind of relationship, nor date, no crush, nothing. That will freak me out eventually when I have to leave. That sucks.
Do you know why I always feel good whenever I visit this page? Because I see me here, and none else. None gives a shit about what I was, I am, I will be writing here. Because I feel save to be here. I dont need to act, or try to be cool, try to be someone else. I can be silly, I can be crazy, I can swear, I can fuck up my life, none cares. Because there are always my own emotions here.
I remember the days when I have some people listen to me. Where are they now?
I dont believe in friendship anymore. Im sorry for that. It sucks, but it is just reality. Mom said I was so silly to believe in that kind of friendship, believe in best friends, close friends. She said: There is nothing like that, friends are just friends, people will start to forget the others eventually.
Now, I feel exactly the same.
I will be home for 7 weeks. I don't know what I should do during that 7 weeks. I just want to be safe, be warm, be surrounded by my beloved people. With beloved people, I mean my family. I was expecting some sort of friends reunions, but now I doubt it. I am afraid to see reality, to see that the people I used to know now have changed too much. That sucks.
I'm sorry. I'm sorry that I started to be picky, to be tricky. I got a flower yesterday... A super cute red flower from someone that I barely remember his face. Again, I'm sorry for being so emotionless that when I saw him, when I took the flower from his hand, I didnt show any facial express. I said: Thanks! It's sweet! And that was all I told him.
Mùa hè cỏ xanh. :)
Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013
Thứ Ba, 16 tháng 7, 2013
Lâu lắm rồi mới vào lại góc bé xíu này.
Nhìn thấy nó, như thấy những ẩm mốc của tuôi đôi mươi. Những đứa đứng ở tuổi 20 thường thây lì và biếng lười, thường hay mau chán và dễ vỡ.
Vâng, tuổi đôi mươi...
Tôi thấy mình bước qua những cuộc tình chóng vánh. Tôi thấy mình dễ vỡ và mong manh. Vâng tuổi đôi mươi của tôi.
Đêm qua tôi mộng mị, nằm mơ thấy Budweis ngày mưa mùa xuân tháng 4, tôi mơ thấy có bàn tay dẫn mình qua con đường đầy hoa li ti. Lúc tỉnh dậy, tôi nhớ rõ ràng con đường ấy, nhớ rõ ràng bàn tay ấy, và tôi biết tại sao mình lại có một giấc mơ như vậy.
Tôi chỉ là đứa quá giỏi che giấu cảm xúc của mình, mà như vậy thì khờ dại lắm. Tôi sợ yêu, tôi ngại yêu, tôi ngại nhìn thấy mình đau, tôi ngại nhìn thấy chia tay. Dù biết là yêu thì phải chia tay, chỉ có người nợ nần nhau mới ở bên nhau cả đời mà thôi.
Anh hỏi tôi, liệu có sẵn sàng yêu chưa? Tôi lại vỏn vẹn, em có ở đây đâu mà yêu đương gì...
Tôi dại quá, dại quá chừng là dại. Để bây giờ ngồi ngẩn ngơ.
Đó, chủ yếu là nhớ cái tay, nhớ cái áo ấm, nhớ đôi mắt, nhớ nụ cười, nhơ cái ôm, nhớ nụ hôn, nhớ hết, dù chẳng nhớ mặt mũi ra sao. Ha ha.
Nhìn thấy nó, như thấy những ẩm mốc của tuôi đôi mươi. Những đứa đứng ở tuổi 20 thường thây lì và biếng lười, thường hay mau chán và dễ vỡ.
Vâng, tuổi đôi mươi...
Tôi thấy mình bước qua những cuộc tình chóng vánh. Tôi thấy mình dễ vỡ và mong manh. Vâng tuổi đôi mươi của tôi.
Đêm qua tôi mộng mị, nằm mơ thấy Budweis ngày mưa mùa xuân tháng 4, tôi mơ thấy có bàn tay dẫn mình qua con đường đầy hoa li ti. Lúc tỉnh dậy, tôi nhớ rõ ràng con đường ấy, nhớ rõ ràng bàn tay ấy, và tôi biết tại sao mình lại có một giấc mơ như vậy.
Tôi chỉ là đứa quá giỏi che giấu cảm xúc của mình, mà như vậy thì khờ dại lắm. Tôi sợ yêu, tôi ngại yêu, tôi ngại nhìn thấy mình đau, tôi ngại nhìn thấy chia tay. Dù biết là yêu thì phải chia tay, chỉ có người nợ nần nhau mới ở bên nhau cả đời mà thôi.
Anh hỏi tôi, liệu có sẵn sàng yêu chưa? Tôi lại vỏn vẹn, em có ở đây đâu mà yêu đương gì...
Tôi dại quá, dại quá chừng là dại. Để bây giờ ngồi ngẩn ngơ.
Đó, chủ yếu là nhớ cái tay, nhớ cái áo ấm, nhớ đôi mắt, nhớ nụ cười, nhơ cái ôm, nhớ nụ hôn, nhớ hết, dù chẳng nhớ mặt mũi ra sao. Ha ha.
Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013
Dạo này khi không đặt bất cứ thứ gì vào danh sách nghiêm túc, tự nhiên thấy khỏe quá. Vâng rất khỏe. Khỏe nhất là mấy lúc ngồi từ bàn học nhìn ra ngoài cửa sổ thấy cuộc đời trôi đi, thong dong nhẹ nhàng vừa phải.
Cuộc đời của những người trẻ chúng tôi trôi dạt về nhiều nơi lắm, như cánh chim trời. Tôi thấy những cái nắm tay ấm nhất là khi mình cảm giác cô đơn nhất. Tôi thấy điều hạnh phúc nhất là nhìn thấy những nụ cười. Có người hỏi tôi, trên đời này hạnh phúc nhất là gì. Tôi bảo hạnh phúc nhất là thấy người khác hạnh phúc, thấy mọi người xung quanh vui vẻ. Họ tưởng tôi bông đùa nói hoa mĩ, nhưng thực tế là vậy thật, đối với tôi mọi thứ tuyệt vời nhất là khi mọi người hạnh phúc, mọi người cùng cười với nhau, giúp đỡ nhau.
Cám ơn vì những điều đau khổ nhất đã qua, cám ơn vì những điều đau khổ khác sẽ tới. Để tôi biết rằng mình tài lắm khi vẫn còn chiến đấu được đến lúc này. :)
Cuộc đời của những người trẻ chúng tôi trôi dạt về nhiều nơi lắm, như cánh chim trời. Tôi thấy những cái nắm tay ấm nhất là khi mình cảm giác cô đơn nhất. Tôi thấy điều hạnh phúc nhất là nhìn thấy những nụ cười. Có người hỏi tôi, trên đời này hạnh phúc nhất là gì. Tôi bảo hạnh phúc nhất là thấy người khác hạnh phúc, thấy mọi người xung quanh vui vẻ. Họ tưởng tôi bông đùa nói hoa mĩ, nhưng thực tế là vậy thật, đối với tôi mọi thứ tuyệt vời nhất là khi mọi người hạnh phúc, mọi người cùng cười với nhau, giúp đỡ nhau.
Cám ơn vì những điều đau khổ nhất đã qua, cám ơn vì những điều đau khổ khác sẽ tới. Để tôi biết rằng mình tài lắm khi vẫn còn chiến đấu được đến lúc này. :)
Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013
Something about life in Czech
Czech Republic is such a charming country. I don't know why but since the first day I reached here, I already had a feeling that I would fall for this country deeply, madly and passionately.
I think I should visit Prague soon when Spring officially reaches here, it will be an amazing trip hopefully. We need a plan...
2 days ago, I visited Cesky Krumlov, UNESCO heritage. The first time ever I had a chance to look at a REAL CASTLE, it is the second largest castle in Czech Republic after the one in Prague. And I saw a bear, a lovely bear moving around the garden looking for some foods, uhmm... he was so cute. I asked Maria: "Why do we know he is a man?", and she said by a lovely voice: "uhmm... just assume like that."
And about beer... Gosh! The best beer in this world so far! I always feel like I need some beer. Uhm.. I need some beer, I need some beer. And after some beer, I become a gipsy, a bit crazy and a bit ... let's say unorganized.
I have made a mistake, and honestly, I don't really know what to do now. So I decided to turn that mistake to right decision, I hope it will work!
If you ask me what is the difference between Finland and Czech Republic so far, I would like so say: "People" When I was in Finland, I always tried to find out the way to get along to Finnish community, and it was hard, fucking hard, and sometimes it was hurt as well. Then I get used to that after 1 year living in Finland, such a hard time to me. Here, people help me to get along to Czech community... and I feel happy, I love my life, and I feel warm. I see smiles on their faces, and I love it.
I think I should visit Prague soon when Spring officially reaches here, it will be an amazing trip hopefully. We need a plan...
2 days ago, I visited Cesky Krumlov, UNESCO heritage. The first time ever I had a chance to look at a REAL CASTLE, it is the second largest castle in Czech Republic after the one in Prague. And I saw a bear, a lovely bear moving around the garden looking for some foods, uhmm... he was so cute. I asked Maria: "Why do we know he is a man?", and she said by a lovely voice: "uhmm... just assume like that."
And about beer... Gosh! The best beer in this world so far! I always feel like I need some beer. Uhm.. I need some beer, I need some beer. And after some beer, I become a gipsy, a bit crazy and a bit ... let's say unorganized.
I have made a mistake, and honestly, I don't really know what to do now. So I decided to turn that mistake to right decision, I hope it will work!
If you ask me what is the difference between Finland and Czech Republic so far, I would like so say: "People" When I was in Finland, I always tried to find out the way to get along to Finnish community, and it was hard, fucking hard, and sometimes it was hurt as well. Then I get used to that after 1 year living in Finland, such a hard time to me. Here, people help me to get along to Czech community... and I feel happy, I love my life, and I feel warm. I see smiles on their faces, and I love it.
Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013
Mơ hồ
Ngạc nhiên nhận ra ai cũng thay đổi, tiêu cực hay tích cực gì thì ai cũng đã đang và sẽ thay đổi.
Dần dần, tôi hoang mang khi nhận ra tình bạn cũng sẽ thay đổi. Không thể ích kỉ đòi hỏi một người bạn cứ mãi là bạn của mình. Rồi chúng tôi sẽ có những người khác bước vào cuộc đời mình, rồi chúng tôi yêu. Khi tình yêu lớn dần lên, tình bạn cũng sẽ bé dần đi. Không sớm thì muộn, tình bạn sẽ trở thành một sự lựa chọn đứng hàng thứ 4-thứ 5 gì đó.
Tôi mơ hồ nhận ra, chúng tôi sẽ gọi nhau bằng "bạn cũ"...
Tôi đã quen sống chân thành, nhưng khi sống càng chân thành thì người bị tổn thương vẫn là mình. Mẹ nói: Con ngây thơ quá.
Tôi không ngây thơ như mẹ nói, chị vẫn hay bảo tôi: Đanh đá ít thôi, ai ăn hiếp được cô tôi cũng ngạc nhiên lắm í.
Nhưng tôi muốn níu giữ lại chút tin tưởng cuối cùng vào những giá trị đích thực, giá trị của con người và tin vào một cuộc sống chân thành và an nhiên.
Chúng tôi đi qua những con đường của tuổi trẻ, hoang mang không biết đường đi thế nào là đúng, chấp nhận tổn thương của những đưa đẩy cuộc đời, lý tưởng về một tương lai rạng rỡ.
Tuổi trẻ của tôi ngập những chuyến đi. Tôi dễ yêu tất cả những nơi mình đi qua. Tôi nhìn thấy mình trên những con đường dài hơi, chiến đấu chiến đấu tới cùng để có những thứ mình muốn. Tôi quen sống hết mình như thế, yêu hết mình, chiến đầu hết mình, vui hết mình, tận hưởng hết mình và đến khi đau đớn cũng hết mình. Nhưng ở một tít mù khơi nào đó, lý tưởng về một tương lai rạng rỡ của tôi là được làm công việc mình thích và có một gia đình hạnh phúc, tôi nhìn thấy chồng con mình cười mỗi ngày, còn tôi thì chăm lo cho họ mỗi ngày. Vậy thôi.
Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2013
Am I ready?
I ask myself everyday: "Am I ready to move?" "Am I ready to love again?" "Am I ready to do this and get that done?"...
Day by day, everything comes and goes so quickly, even HIM.
I wish I could say I'm ready for all of those things, Like the way I was 2 years ago. I put myself on the move again to a new country, I'm ready, totally ready for that. But somehow, I'm not ready to love and be loved again.
I don't want to hurt anyone, and I don't want to be serious in any kind of relationship this time. Because I'm afraid to be hurt. I just want to take it easy.
I'm that kind of girl who loves by all her heart, and if she loves someone, she's gonna do everything for him to keep him with her. But she can never believe in love. She's scared of doing it... Poor girl.
I wishes somebody would make me believe in love. I need it. I need to learn how to trust the others... I really need it...
Somehow, seeing my sister falling apart everyday hurts me so badly that I close my heart little by little. Please, if you are supposed to be mine at least once in this life, come and open it. I'm tired of living this way: No trust, no love, full of strangers.
Day by day, everything comes and goes so quickly, even HIM.
I wish I could say I'm ready for all of those things, Like the way I was 2 years ago. I put myself on the move again to a new country, I'm ready, totally ready for that. But somehow, I'm not ready to love and be loved again.
I don't want to hurt anyone, and I don't want to be serious in any kind of relationship this time. Because I'm afraid to be hurt. I just want to take it easy.
I'm that kind of girl who loves by all her heart, and if she loves someone, she's gonna do everything for him to keep him with her. But she can never believe in love. She's scared of doing it... Poor girl.
I wishes somebody would make me believe in love. I need it. I need to learn how to trust the others... I really need it...
Somehow, seeing my sister falling apart everyday hurts me so badly that I close my heart little by little. Please, if you are supposed to be mine at least once in this life, come and open it. I'm tired of living this way: No trust, no love, full of strangers.
Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2013
Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013
Dear,
Bạn đừng nắm tay mình.
Cũng đừng nói yêu thương mình.
Cũng đừng lo cho mình như vậy.
Vì mình biết lúc này mình chẳng sẵn sàng để yêu thương ai như thế cả. Và bạn sẽ khổ nếu bạn yêu mình như thế.
Dear, vì chúng ta là bạn rất tốt, mà bạn bè thì chỉ nên mãi là bạn bè.
Mình thương bạn. Nhưng để mình yêu bạn thì có lẽ lúc này lí trí ngăn cản con tim của mình nhiều hơn cả ngày xưa nữa. Bạn dễ thương lắm, bạn biết không?
Cũng đừng nói yêu thương mình.
Cũng đừng lo cho mình như vậy.
Vì mình biết lúc này mình chẳng sẵn sàng để yêu thương ai như thế cả. Và bạn sẽ khổ nếu bạn yêu mình như thế.
Dear, vì chúng ta là bạn rất tốt, mà bạn bè thì chỉ nên mãi là bạn bè.
Mình thương bạn. Nhưng để mình yêu bạn thì có lẽ lúc này lí trí ngăn cản con tim của mình nhiều hơn cả ngày xưa nữa. Bạn dễ thương lắm, bạn biết không?
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
