Lâu lắm rồi mới vào lại góc bé xíu này.
Nhìn thấy nó, như thấy những ẩm mốc của tuôi đôi mươi. Những đứa đứng ở tuổi 20 thường thây lì và biếng lười, thường hay mau chán và dễ vỡ.
Vâng, tuổi đôi mươi...
Tôi thấy mình bước qua những cuộc tình chóng vánh. Tôi thấy mình dễ vỡ và mong manh. Vâng tuổi đôi mươi của tôi.
Đêm qua tôi mộng mị, nằm mơ thấy Budweis ngày mưa mùa xuân tháng 4, tôi mơ thấy có bàn tay dẫn mình qua con đường đầy hoa li ti. Lúc tỉnh dậy, tôi nhớ rõ ràng con đường ấy, nhớ rõ ràng bàn tay ấy, và tôi biết tại sao mình lại có một giấc mơ như vậy.
Tôi chỉ là đứa quá giỏi che giấu cảm xúc của mình, mà như vậy thì khờ dại lắm. Tôi sợ yêu, tôi ngại yêu, tôi ngại nhìn thấy mình đau, tôi ngại nhìn thấy chia tay. Dù biết là yêu thì phải chia tay, chỉ có người nợ nần nhau mới ở bên nhau cả đời mà thôi.
Anh hỏi tôi, liệu có sẵn sàng yêu chưa? Tôi lại vỏn vẹn, em có ở đây đâu mà yêu đương gì...
Tôi dại quá, dại quá chừng là dại. Để bây giờ ngồi ngẩn ngơ.
Đó, chủ yếu là nhớ cái tay, nhớ cái áo ấm, nhớ đôi mắt, nhớ nụ cười, nhơ cái ôm, nhớ nụ hôn, nhớ hết, dù chẳng nhớ mặt mũi ra sao. Ha ha.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét