Mùa hè cỏ xanh. :)

Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2012

Những ngày mưa nhìn cuộc đời trôi. Người thì bảo đó là thi vị. Người thì hô hào nó vô vị quá...
Mình chẳng biết nói thế nào. 3 tháng nữa sẽ rời khỏi đây. Thật à? Lạ quá, dạo gần đây thấy cái đất nước này cũng không tệ. Chắc do dạo này có nhiều bạn, lại đi chơi nhiều nữa. Mọi người dễ thương vô cùng tận... 
Ôi, mình thích khiêu vũ, mình thích khiêu vũ. Điệu slow dễ thương, kể về 2 người ở Bắc và Nam của tổ quốc sẽ gặp lại nhau vào một ngày nào đó. Tổ quốc ở đây là Phần Lan, nghe Tổ quốc cứ nghĩ đến Việt Nam thôi là sao? :P 
Điệu slow dễ thương, bạn nhảy cũng dễ thương. Những thứ chớp nhoáng thoáng qua thường dễ thương đến khó quên. :) Những thứ dễ thương thường cứu vãng cuộc sống của mình trong những ngày điên khùng này. Hừm, tuổi trẻ đang sôi động, dâng cao. Tự nhiên muốn đi bar với con Mèo béo, vì chắc là nó sẽ cười, sẽ nhảy, sẽ vui vẻ la hét mà chẳng màng tới mấy đứa xung quanh. Chắc chắn sẽ nhảy gangnam style. =)) Hoặc có thể biến tấu điệu nhảy theo kiểu lau xe, hoặc lau cửa kính, hoặc là đánh đàn đánh trống. Dễ thương quá. Bảo đảm 2 đứa sẽ thành tâm điểm của bar. Yayyyyy!!!!!!
Tuổi trẻ dễ thương quá. :)
Ừa, mình đang yêu. 

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

Tôi thương chị tôi.
Tôi đau giùm chị tôi.
Tôi muốn khóc thay cho chị tôi.
Đời bạc bẽo...
Người bạc bẽo...
Tình bạc bẽo...
Đôi khi tự hỏi liệu yêu có gì hay mà người ta cứ chết vùi sống mòn trong nó.
Tôi đau lắm, đau không chịu được. Đau đến ứa nước mắt...
Đau nhất là khi nhìn 2 đứa nhỏ...Đây là lần thứ mấy tôi khóc giùm chị, khóc mà phải giấu, vì sợ nhỡ đâu mẹ biết, chị biết lòng tôi bộn bề. Chị ơi chị ơi...
Tôi thương hai đứa nhỏ, thương không biết để đâu cho hết, thương tụi nhỏ một thì tôi thương chị tôi cả vạn lần tỉ lần. Đời người con gái, học nhiều, đi nhiều rồi cũng chỉ mong có nơi chốn bình yên, có gia đình hạnh phúc.
Chắc ông trời chỉ đang thử sức chị thôi. Rồi mọi thứ sẽ ổn.
Tôi yêu nhiều, quen nhiều, nhưng chả tới đâu. Nguồn căn cũng vì đã thấy nhiều thứ đau khổ hiện hữu trên đời này, trong đó có sự đau khổ của chị. Tôi căm hận, phẫn uất, tức tối đến điên loạn lũ đàn ông. Oán hờn đến nỗi nghĩ về hôn nhân như địa ngục của cuộc sống. Tôi hoang mang cả một thời gian dài...
Nhưng rồi mẹ nói: sẽ có người đàn ông đến với con, và xứng đáng với con gái của mẹ.
Tôi tin thế...

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2012

Bạn thấy mình thật bé nhỏ khi đứng trước một global citizen.
Bạn thấy mình muốn dừng tất cả, chỉ để đi và đi, đi đến từng vùng miền của thế giới.
Bạn thấy mình muốn vươn tay với lấy bầu trời, muốn tuổi trẻ ở lại mãi, muốn tất cả lí tưởng hóa mọi thứ.
Và bạn muốn mình được yêu thương mãi, vậy thôi.

Thứ Tư, 19 tháng 9, 2012

Đi học

Gần 3 tuần trôi qua.
Nhiều khi tự hỏi sao mọi thứ trôi qua vèo vèo. Hết tuần sau phải thi môn đầu tiên của học kì này.
Vừa nhận kết quả điểm thi của Finance kì trước, 4/5 it's not a bad deal ha. :)
Đây là kì đầu tiên mình đi học chưa nghỉ bữa nào từ đầu tới giờ, cảm giác mọi thứ trôi qua rất tốt đẹp và không thể đòi hỏi cao hơn. Mình thấy mình đang sống có ích. Ừh là sống có ích!!!
Mình đang chờ một vài thứ trên đường đến với mình, chẳng biết thế nào, chỉ biết mình cần phải sống sao cho trọn vẹn những thứ mình đã đấu tranh để có được.
À, vật vã mãi chẳng làm xong môn luật. Mình ghét học luật quá, ghét dã man con ngan là sao ta? Khó hiểu, có áp dụng, và khó tiếp thu.
Dạo này mình thích đi học, vì đi học là chuyện dễ dàng nhất, và vì cứ hễ đi học thì mỗi ngày một nhận ra giáo viên dạy mình ai cũng giỏi. Mình thích ngồi nghe thầy Jukka chém gió. :)) Thầy chém tới đâu gió bay vù vù tới đó. Vui thế cơ chứ. :P
Mẹ biết mình học tiếng Pháp. Mẹ đã nói cho mình một câu tiếng Pháp rất dài, trong đó có phần cuối ý nghĩa đại loại là: Cảm ơn đời đã cho con đến với mẹ...
Dạo này mẹ sống tình cảm thế? Mình cứ có cảm giác cuộc sống ngày càng tươi đẹp và có ích. Đi làm, đi học, học những thứ mình thích, mình vẫn cân bằng được tất cả mọi thứ. Tài chưa? :P
Dạo này mình thích được vui vẻ, cười nhiều và yêu đời. Không biết lí do gì đã khiến mình cư xử đúng đắn thế. Mình nói chuyện với em Tú, có vẻ em ấy ban đầu sợ mình lắm, vì hồi đi làm chung mình chẳng nói chuyện với em ấy mấy, mặt mũi lại cứ đăm chiêu. Nhưng hôm nọ tập múa, mình thấy em ấy ngại mình, nên cũng bắt chuyện, rồi tự nhiên thấy con bé dễ thương quá chừng. Mình cần phải tập cách cư xử cho lễ độ đàng hoàng.
Dạo này mình cảm giác mình sống rất tích cực, chỉ trừ một việc là luôn luôn quá bận cho rất nhiều thứ. Buồn thật, quá bận để viết một lá thư, quá bận để gửi một cái postcard, quá bận cho một cuộc điện thoại, quá bận để chat chit. Và chỉ vì quá bận nên mình luôn sợ hãi khi nhìn về các mối quan hệ. Mình sợ mình không giữ lại được người bạn nào cả... Gì thì gì, mình không bao giờ muốn tin vào chuyện cứ lớn là thấy cô đơn đâu...