Nhân tình, thế thái, và bạc bẽo, và hân hoan.
Mình hỏi chính mình:"Muốn làm gì nhất?"
và không ngờ rằng từ đâu đó trong trí não mình, bật ra những tiếng la thất thanh: "Muốn CHẾT!"
Nhân tình, thế thái, và bạc bẽo, và hân hoan.
Mạnh mẽ lên, mạnh mẽ lên, không được để ai thấy mày yếu đuối cả.
Đó là cả một thế giới rất dễ thương, rất hài hước, và rất nhỏ bé, của mình và của những cô gái khác trên thế giới.
Hãy thôi sống với những thứ mà mày không đáng phải nhận. Mà hãy tìm ra những điều mà mày xứng đáng có được.
Hãy chiến đấu một cách thật mềm mại và dẻo dai, nhé.
"Nếu bạn vấp ngã 7 lần, thì hãy học cách đứng dậy 8 lần."
Sống ở đời, hơn nhau ở chỗ kiên cường.
Sống ở đời, may mắn nhất là tìm ra một con đường và đi đúng con đường đó.Sống ở đời, hạnh phúc nhất là có niềm tin.Mà bất hạnh là tôi vẫn chưa có tất cả những điều đó. Nhưng rồi sẽ có.
- Wait! Can't you tell me why your family is always happy?- Just because I married my best friend.
Có những điều không cần phải nói, chỉ cần cảm nhận thôi là đủ rồi.
Mình biết mình phải làm gì đó để bản thân mới mẻ hơn tí chút, nhìn hoài thế này mình chán mình lắm rồi.

"Còn da thì lông mọc, còn chồi nảy cây." _ Aftershock.
"Mẹ sống để nuôi con, để thấy con lớn lên ăn học thành người. Mẹ sợ mẹ nằm xuống rồi con không ai nuôi, bơ vơ xó chợ. Nhưng nếu con bỏ mẹ đi thì mẹ đứt ruột để đi theo. Mẹ thương con lắm. Thà mẹ đau chứ mẹ không muốn con đau đâu."
Mình phải viết vội vài điều, để không cảm thấy mình đang tự bỏ rơi chính mình nữa.
Tôi không biết, nhưng hiện tại thì tôi tin nó là đúng. Và tôi sẽ cố gắng làm nó không bao giờ sai nữa.
nếu mà đã không phải dành cho nhau rồi thì chắc chắn sẽ không bao giờ đến được với nhau đâu.
"Hai người yêu nhau không cùng một thời điểm thì cũng chẳng thể đến được với nhau."
Chị về nhà, em bé lớn rồi, cái bụng chị tròn xoe. Chưa bao giờ tôi và chị gần gũi nhau như thế trong khoảng 4 năm qua, và đặc biệt là từ sau khi chị cưới chồng. Có lẽ có một gia đình mới cũng đồng nghĩa với việc người ta sẽ có nhiều thứ để lo lắng và để nhớ hơn, nên buộc lòng phải giảm quan tâm với một số đối tượng khác.
Tôi chưa bao giờ giận chị vì những điều đó, tôi chỉ giận bản thân mình thôi.
Tôi vẫn sẽ thương chị, và những kí ức về ngày xa xưa vẫn không bao giờ phai mờ.
"Thì em cũng có đôi lần cần riêng anh đấy thôi."

Tôi không đánh số theo thứ tự ưu tiên cho những mảnh ghép của quá khứ, mà đó chỉ là một cách để đánh dấu những mảnh ghép đó mà thôi.Hôm nay, tôi nhớ về Nhật Bản, và nghĩ về đất nước ấy nhiều hơn tôi có thể diễn tả được. Tôi nghĩ về cái duyên, cái số, cái may cái rủi, về bản thân tôi, và ... vâng, về quá khứ.
"Mẹ sẽ như thế nào vào hôm nay nếu tôi đi?"...
"Trời không cho không ai bao giờ."
"The only way to HEAL is to TRUST."

Thường thì người ta sẽ dùng từ ngày mai cho những gì xảy ra sau giấc ngủ đêm. Vì vậy nên dù bây giờ là 12h55 nhưng mình vẫn xem là ngày hôm nay.
"My girl, everything is fine now. Don't worry, I'm here with you."
To live is no waiting. To live is no halting. To live is to move forward.Everything will be okay at the end. If it is not okay, it is not the end.
"I just want to be ok, be ok, be ok...I just want to know today, know today, know today... Know that maybe I will be OK.Open me up and you will see I'm a gallery of broken hearts I'm beyond repair, let me be and give me back my broken parts Just give me back my pieces and let me hold my broken parts"Be OK _ Ingrid Michealson.P/S:1. I'm sleepless again and the obsessing dreams are waiting for me.2. I miss him, so much!
Sinh nhật tôi chưa bao giờ ba nhớ đến.Khi tôi đi học ba chưa bao giờ biết lớp học của tôi, chưa bao giờ quan tâm ai là chủ nhiệm của tôi.Chưa bao giờ ba ngồi lại và hỏi tôi món quà đặc biệt cho ngày tôi đậu đại học với kết quả hơn cả sự trông đợi của ba.Chưa bao giờ ba tặng tôi một món quà vì những thứ thành tích mà tôi luôn cố gắng đạt được.Chưa bao giờ tôi thôi cần một người ba đúng nghĩa và thôi không ganh tị với các bạn khác nữa.Tôi còn nhớ ngày sinh nhật năm 11, ba nhậu xỉn đến tận khuya, dù đã hứa sẽ về ăn cơm với tôi. Lúc đó tôi khóc nhiều lắm, và tôi thấy như mình bị bỏ rơi.Năm 12 cũng thế.
Sau này lên đại học rồi, tôi không còn thói quen trông đợi vào ngày sinh nhật của mình nữa. Vì tôi biết điều tôi cần sẽ không thành hiện thực được. Bao nhiêu quà cáp từ chúng bạn và cả tin nhắn cũng không bao giờ bù đắp được những thiếu thốn tinh thần.Vì vậy nên tôi cũng không còn nhớ sinh nhật của nhiều người, vì bản thân đã cho rằng sinh nhật chỉ là ngày bình thường mà thôi.
Tôi cần ai đó kéo tôi ra khỏi những thứ bùn lầy như thế, tôi cần ai đó cho tôi niềm tin. Tôi kêu những tiếng kêu rất khắc khoải, nhưng dường như chẳng ai muốn nghe, và cũng chẳng ai muốn đưa tay cho tôi.Tôi đã hiểu rồi, đời là thế.
Nhiều khi tôi thất vọng vì nhiều người quá rồi, nên chuyện bị thất vọng hay được thất vọng trở thành rất bình thường trong cuộc sống tôi.
Tất cả những thể loại bạn bè đang hiện diện trên đời này là thế nào? Cuối cùng thì bạn bè là có thật hay không? Cuối cùng thì như thế nào mới là bạn? Phải làm gì để tin vào bạn được đây?
Giờ thì ai cho tôi một căn phòng nhỏ, ở đó có 1 chiếc giường êm, còn xung quanh là cỏ cây hoa lá, quan trọng là yên tĩnh, thì có lẽ tôi sẽ đến đó ẩn ấp một thời gian, và không quên cảm ơn người đó.
Cho tôi lại ngày nàoTrăng lên bằng ngọn cauMe tôi ngồi khâu áo bên cây đèn dầu hao
Cha tôi ngồi xem báoPhố xá vắng hiu hiuTrong đêm mùa khô ráo tôi nghe tiếng còi tàu .
Cho tôi lại chiều hè, tôi đi giữa đường quêHai bên là hương lúa, xa xa là ngọn tre
Thấp thoáng vài con nghé ,Tiếng nước dưới chân đêTôi mê trời mây tía không nghe mẹ gọi về .
Cho tôi lại nhà trường bao nhiêu là người quenKhông ai thù ai oánAi cũng bảo tôi ngoan .
Tôi yêu thầy tôi lắmNhớ tiếng nói vang vangTôi theo tà áo trắng cô em bạn cùng đường
Cho tôi lại một mùa mưa đêm buồn ngoại ôÐêm đêm đèn trong ngõ soi sáng mảnh tim khô[Kỉ niệm_Phạm Duy]
When carrying the final high schoool diploma, Bàng Tót Nghiêp Phó Thông Trung Hoc, you are a qualified applicant and you do not need to contact other UAS's.
Everything is fine now.
Đó là email mới nhất tôi nhận được từ Lahti UAS. Đúng là từ trước đến giờ, tôi luôn thích câu "everything is fine now.", vì cuộc sống đâu phải quá khó khăn và phức tạp đâu, bao giờ cũng có một lối thoát, bao giờ cũng có một cơ hội để cố gắng và sống tốt hơn.
Tôi mỗi ngày phải đặt ra những chỉ tiêu để học, vì vậy, chỉ khi nào đạt được tất cả các chỉ tiêu đó thì mới được rong chơi. Như thế mới là ngoan đúng không? Bây giờ đối với tôi, điều duy nhất mong muốn đặt được đó là phải thành công, đó là phải học, và học thật tốt. Hồi xưa mẹ hay nói: "Người ta muốn được đi học thì không được, sao con và nhiều đứa khác lại không muốn học." Bây giờ thì càng lúc tôi lại càng thấm thía điều này.
Ngày xưa tôi đã từng đặt tình cảm lên trên, tôi đã từng nghĩ thân con gái chỉ cần tấm bằng đại học, và một công việc nhàn hạ trong công ty nào đó do ba mẹ xin cho, rồi sau này cưới một người chồng giàu và giỏi, vậy là làm tốt cuộc đời con gái rồi. Nhưng mà có lẽ sau những va chạm, sau những nghiệt ngã và vấp váp ở Sài Gòn, thì tôi đã thay đổi nhiều. Tôi không tin vào tình yêu nữa, và bắt đầu những mối hoài nghi về cuộc sống. Mọi thứ càng lúc càng vụ lợi và thực dụng. Rồi tôi nhận ra có những khi từ tận sâu trong tâm khảm, tôi không thôi thúc giục bản thân phải sống, phải chiến đấu. Và quan trọng là: "Không được để bất kì ai khinh miệt mình."
Cái cuộc sống này hầu hết mọi người đều đặt tiền ở trên, nên người ta thường so tiền của nhau mà xỉa xói, mà chì chiết lẫn nhau. May mắn vẫn còn đâu đó những người sống bằng cái lòng rất thật, bằng những đam mê chưa bao giờ tắt. Và may mắn hơn nữa là tôi đã có những người bạn như thế. Nên tôi quý cái cuộc sống này lắm. Tôi quý cái số phận mà tôi có. Tôi quý cái bản thân tôi, nhưng vì quý nên phải cố gắng thật nhiều.
Khi đọc bài phỏng vấn cô Lê Lê- một người phụ nữ Việt thành công ở Đan Mạch, thì tôi mới thấm hiểu "bản lĩnh" vả "mạnh mẽ" trong người đàn bà đôi khi là những điểm yếu dễ đêm lại nỗi niềm cô đơn.
Như tôi lúc này vậy.
Nói chung là "Everything will be okay."
Hôm nay tôi nghĩ nhiều về quá khứ, về tất cả những người mình đã từng đi qua đời tôi, kể cả những người đã biến mất, và cả những người đã ngoái lại nắm tay tôi. Tôi nhớ đến từng câu chữ, từng giọt nước mắt và nụ cười. Cuộc đời đáng quý biết bao, khi tôi chưa bị đời đá cho một cú vêu mỏ nào. :)
Nhưng từ giờ phải học điều này:
"Khi đời đá ta một cú, thì phải đá cú đó vào lưới."
Ty Tồ.
7/3/2011
Believe in life.
Màu tím mộng mơ dễ thương, cho một tí mềm mại vào cuộc sống đi thôi.
Petty faces around but not rhymed
Don't cry, can't cry, I won't cry
Be with you I just close my eyes
So far always I can hardly make you mine
So long the day you are always on my mind
But in my dreams never try to hold you tight
Don't wanna awake find you aren't here by my side
When I wake up, hope you were here by my side…
Đừng làm tự khó mình nữa nhé Ty. Đừng tự làm bản thân mình cảm thấy như bị bỏ rơi, rồi muốn khóc, rồi muốn bước đi thật xa nữa nhé Ty ơi. Đã bảo rồi mà, chỉ cần biết anh quan tâm đến mình theo một cách nào đó là đủ rồi. Ty ơi, ngoan nhé.
Nhưng... tôi vẫn rất muốn gọi anh, rất muốn gặp anh. Và tôi vẫn rất nhớ anh. Tôi biết rồi, tôi ngớ ngẩn lắm.
Trái đất tròn xoay, khiến mình cũng xoay vèo vèo theo. :)
Không ai hiểu được tai sao tôi lại thích Hà Nội đến như thế kể cả tôi. Có lẽ cách giải thích duy nhất đó là do những con người.
Nhưng gần đây tôi cảm giác mùa mưa đến sẽ lại là một mùa ủ dột nữa. Lúc này tôi chưa sẵn sàng để đón những cơn mưa, dù mưa có thể làm dịu cái nóng hanh hao trong căn phòng nhỏ của tôi trong những ngày nắng gắt gao này.Thêm một lí do nữa để từ chối những giọt long lanh, vì đó là những giọt buồn, những giọt nhớ. Nghĩa là khi nhìn mưa tôi sẽ nhớ đến anh rất nhiều.
Thời gian là thứ gì, mà sao cứ trôi mãi vô định thế này?
Mới hôm nọ còn ngồi viết về ngày thứ 7 có mặt Cherry, mà hôm nay lại là một ngày thứ 7 khác. Nhiều khi cảm giác sợ hãi về việc thời gian không còn nữa làm tôi gần như phát điên.