Mùa hè cỏ xanh. :)

Chủ Nhật, 13 tháng 3, 2011

Segments of the past (2) _ Sister.




Chị về nhà, em bé lớn rồi, cái bụng chị tròn xoe. Chưa bao giờ tôi và chị gần gũi nhau như thế trong khoảng 4 năm qua, và đặc biệt là từ sau khi chị cưới chồng. Có lẽ có một gia đình mới cũng đồng nghĩa với việc người ta sẽ có nhiều thứ để lo lắng và để nhớ hơn, nên buộc lòng phải giảm quan tâm với một số đối tượng khác.
Cherry bây giờ gần 3 tuổi. Có lẽ cuối tháng này nhà tôi sẽ đón bé Tom.

Hôm nay nói chuyện em bé, chị kể lại những chuyện ngày xưa. Thời đó ba mẹ nghèo, không đủ tiền mua đồ chơi, thế là hai chị em cắt búp bê giấy rồi làm áo quần để mặc. Tôi có cả một kho đầy những con búp bê bằng giấy, lâu lâu chị có tiền thì lại mua cho tôi bộ búp bê thuỷ thủ mặt trăng bằng bìa cứng.

Ngày trước. Chị đi học Đại Học, tôi tưởng tôi sẽ được tự do và không phải cãi nhau và so bì với chị nữa.
Thế mà ngày sinh nhật năm lớp 4, chị tặng tôi cái kẹp tóc và một chiếc thiệp xinh xắn. Tôi khóc nhiều lắm, tại vì tôi nhớ chị. Lúc đó rồi mới thấy đâu phải muốn được cãi nhau là sẽ có người để cãi, đâu phải nằm một mình là sung sướng đâu. Từ lúc nào không biết, tôi trông chờ từng ngày cuối tuần, chị về, và tôi sẽ được ăn ngon.
Tính tôi ích kỉ lắm, mọi thứ đều muốn được lợi cho mình. Đã thế lại cứng đầu bướng bỉnh khó dạy bảo từ nhỏ. Trong nhà cả ba cả mẹ đều không ai khuyên bảo gì được, chỉ có chị làm tôi phải suy nghĩ nhiều thứ. Tôi nhớ có lần chị tát tôi một cái vì cái tật hay nói hỗn. Có lần chị gọi điện thoại cho tôi bảo:"Làm gì cũng phải biết nghĩ chứ." và nhiều lần khác nữa. Tôi cố gắng tỏ ra thật cứng cỏi. Nhưng cứ sau mỗi lần cố mạnh mẽ, thì tôi lại ngồi khóc một mình giữa đêm.
Tôi chưa bao giờ giận chị vì những điều đó, tôi chỉ giận bản thân mình thôi.
Hồi nhỏ, tôi lau nhà rồi sẽ đến chị lau. Khi ba mẹ xây nhà mới, tôi và chị hì hà hì hục lau từ nhà trên đến nhà dưới. Lúc lau xong rồi, chị nằm giữa nền gạch còn đậm mùi vôi, và bảo rằng: "Ty còn được ở nhà nhiều thì ráng lo cho ba mẹ. Chị đi rồi muốn về cũng khó nữa. Vậy là từ nay Ty có phòng riêng rồi ha, sướng quá ha." Rồi mắt chị cứ ngân ngấn nước vậy đó.
Tôi thương chị không xiết.

Chị giống mẹ, tôi thì giống ba. Mà ba thương chị nhiều hơn, còn mẹ chăm chút cho tôi nhiều hơn. Mẹ nói: "Người ta sẽ thương cái người giống người mình yêu. Mẹ yêu ba, nên mẹ thương con hơn."

Cái Tết năm trước khi chị cưới chồng, tôi thức trọn đêm giao thừa. Chị bảo: "Năm sau Tết chị ở nhà người ta rồi." Tôi nói: "không sao đâu, còn về dài dài mà. SG-BH chứ có bao xa." Vậy mà tôi quay mặt vào tường mà nước mắt cứ rơi rơi, ngộ thiệt, đúng ngày mùng một luôn đó.

Tôi còn nhớ rõ ràng là bạn bè tôi thường ganh tị với tôi vì tôi có một người chị tuyệt vời như thế, người mà luôn nhường nhịn tôi, luôn cố gắng cho tôi những điều tôi muốn, và luôn dõi theo đường tôi đi.

Sau này có Cherry. Nhà tôi ai cũng thương nó, vì nó là đứa cháu đầu tiên của ba mẹ, và là lần đầu tiên tôi được giao những nhiệm vụ cao cả của một người dì. Lúc Cherry được sinh ra, cuộc sống của chị có nhiều trắc trở. Lúc đó, tôi đã hận cái cuộc sống này vô kể. Nhìn chị thừ người trên chiếc ghế dài, mắt thì đỏ hoe, môi chẳng nở nụ cười thì tôi không cầm lòng nổi. Ở nhà thì tôi không được khóc, tôi không muốn ai thấy mình yếu đuối cả. Tôi muốn ba mẹ nhìn tôi mạnh mẽ như đúng cái tên của mình. Thế mà lên lớp thì tôi gục mặt xuống bàn và khóc nấc, mọi người đều hỏi sao thế, Heo Mọi đưa quà sinh nhật cho tôi và bảo tôi đừng khóc. Nhưng thương chị quá, biết làm sao.
Nhưng ông trời không phụ lòng người nhiều đâu. Mọi chuyện đã ổn.
Vâng, cuối cùng thì mọi chuyện đã ổn. Chị sống hạnh phúc với gia đình, và vẫn không quên ba mẹ và đứa em gái ngổ ngáo của mình.
Tôi vẫn sẽ thương chị, và những kí ức về ngày xa xưa vẫn không bao giờ phai mờ.

Và điều tôi nhận ra ở bản thân mình đó là tôi luôn muốn thể hiện sự mạnh mẽ trong những lúc tôi yếu đuối vô cùng.

Ty Tồ.
13/3/2011
Chị sẽ mải là một người chị hoàn hảo nhất đối với tôi.

P/S: Đêm hôm qua có một chuyện bất ngờ xảy ra, khiến đến lúc này tôi vẫn còn cười tủm tỉm. Thiệt là dễ thương quá đi. Dù biết chẳng liên quan nhưng tôi vẫn muốn post câu này:
"Thì em cũng có đôi lần cần riêng anh đấy thôi."


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét