Không có từ nào để diễn tả ngày hôm nay bằng 2 chữ "Thú Vị".
Mưa táp tôi ướt như một con chuột lột, nhưng hôm nay tôi không đi một mình, tôi đi với Phương. Thoải sức được chụp hình, thoả sức để được tắm táp bằng nước mắt của trời. Thứ 7 chỉ cần thế thôi thì máu cũng chảy đủ đầy về tim rồi đó.
Nghe bảo hôm nay có siêu trăng, nhưng tôi chẳng có hứng thú với nó lắm. Nếu còn ở Sài Gòn, có lẽ sẽ lấy siêu trăng là một cái cớ để hẹn hò rong chơi. Về đây rồi, thì siêu trăng chỉ còn là một ánh trăng to hơn bình thương một xíu, sáng hơn bình thường một xíu.
Nhưng đáng tiếc, ngắm trăng không phải là sở thích của tôi.
Mưa đó, Biên Hoà và căn phòng nhỏ của tôi thôi bị cái nóng thiêu đốt. Trời dịu lại. Chỉ trừ việc mưa làm cản trở những lúc tôi muốn ra ngoài, thì tất cả những thứ về mưa tôi đều thích. Đôi khi thì hơi ủ dột, đôi khi lại vô cùng hào hứng và náo nhiệt.
Dĩ nhiên là cái cuộc sống này đâu phải ai cũng có thể là bạn mình được, đâu phải ai cũng hợp với mình. Tiếc thay cái số người mà mình có cố gắng mãi cũng không thể hoà hợp được lại nhiều hơn phần còn lại cả tỉ lần. Không cần suy nghĩ, mình chọn cách đá họ ra khỏi tâm trí, và không cần phải bận tâm về họ nữa. Như Su James bảo thì: Khi đã cố mà không hợp được thì hãy ignore quách cho xong, để thời gian tìm kiếm những thứ thú vị khác nữa. Mình đồng ý 2 chân 2 tay luôn. :P
Đi trong cơn mưa vồn vã cũng là một cái thú. Hay ho nhất là lúc trời ráo hoảnh, mọi thứ sáng sủa kì lạ. Cây lá mừng vui. Lòng người thì hân hoan.
Những mùa vui đang chờ đợi ở trước, chỉ cần mình bước qua được những thử thách này.
:)
Có những điều không cần phải nói, chỉ cần cảm nhận thôi là đủ rồi.
Một cuối tuần đầy màu sắc sẽ là sự khởi đầu cho một tuần mới đầy những điều bất ngờ và thú vị khác nữa.
Cứ xem như cuộc sống là một chuỗi của những bất ngờ, mỗi ngày tôi chọn một để biến nó thành những vui cười.
Obviously, that is not me in the photo but Phương_ One of my best friends. And the most important thing is that she made my day, and my weekend also. :)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét