Thế giới thì nhỏ nhắn vì tầm nhìn của cô gái như tôi thì rất có hạn. Và chính vì vậy nên mỗi ngày bước đi là mỗi ngày mở tầm mắt rộng hơn và xa hơn một xíu.
Thế giới thì rất vui vì vốn dĩ tính tôi thích nghe kể chuyện và thích kể chuyện, thích san sẻ những điều nhỏ nhoi, và cảm nhận những điều tí ti.
Là con gái.
Chưa bao giờ tôi cảm thấy sự Nữ Tính lại dào dạt vỗ về mình như thế, và chưa bao giờ tôi thấy cái Tính Nữ của mình lại rõ ràng đến thế. Vâng, rất nữ tính, và cũng rất tính nữ.
Điều trái khuấy đó là khi sự nữ tính vỗ về, thì tính nữ lại bảo rằng:
Mạnh mẽ lên, mạnh mẽ lên, không được để ai thấy mày yếu đuối cả.
Những chiếc váy xinh.
Nữ tính dào dạt đến làm mình chỉ thích ngắm những chiếc váy xinh xinh, đầy hoa, đầy màu sắc, và dĩ nhiên cũng thích mặc những chiếc váy xinh nữa. Hôm nọ được tặng một chiếc váy rất dễ thương với màu xanh ngọt ngào, mình cứ nhìn mãi không chán nổi. Bạn mình bảo: dạo này nàng đằm thắm quá. :)
Tính nữ mỗi khi thấy mình mặc chúng vào thì lại ỉ ôi:
-Giời ơi, sao lại béo thế này. Giời ơi, màu này với màu kia chẳng hề hợp nhau tí nào, giời ơi, xấu quá.
Và sau thật nhiều thứ thì tính nữ chợt giật mình bảo rằng:
- Ô kìa, this outfit is totally fitted to you. Sau đó, mình rất thong dong và tự tin.
Sự trung hoà: Là những điều mà cả tính nữ và nữ tính trong mình rất cố gắng để đạt được.
Đó là cả một thế giới rất dễ thương, rất hài hước, và rất nhỏ bé, của mình và của những cô gái khác trên thế giới.
"Tạo ra chính mình" là một trong những mục đích sống rất to lớn trong cái thế giới nhỏ bé của tôi. Những tưởng việc đó đơn giản quá, tôi là tôi rồi thì cần quái gì phải tạo với chẳng lập. Nhưng "Create myself" của tôi là làm cho tôi khác với những cô gái khác. Trong cuộc sống này, điều tôi ghét nhất đó là bị nhầm lẫn với người này hay người nọ. Đôi khi hay bị bảo thế này: "Ô, bạn giống người này quá, chị giống người kia quá, em giống người nọ quá." Tôi chỉ thường cười, nhưng thật ra trong lòng là sự bất mãn vô cùng to lớn. Tôi là tôi. Và tôi đang cố gắng để làm cho người khác nhìn tôi và bảo rằng đó chỉ có thể là tôi thôi.
Và tham vọng. Và hiếu chiến.
Đó là khi cái tính nữ vô cùng mạnh mẽ trỗi dậy. Nó bảo tôi rằng tôi phải là tôi, tôi phải sống với lí tưởng của chính mình. Vì khi cuộc sống mất đi lí tưởng, nghĩa là tôi đã chết đi một nửa. Nó bảo tôi rằng: Mày có thể không giỏi bằng anh A, cậu B, anh C nào đó, nhưng điều đó không có nghĩa là mày thua họ hoàn toàn, mà chỉ đơn giản là có những thứ họ sẽ không thể vượt qua mày.
Và đó là những thứ tôi cần tìm ra, để chiến thắng.
Vâng, và một ngày nọ, tính nữ lại bảo tôi rằng:
Hãy thôi sống với những thứ mà mày không đáng phải nhận. Mà hãy tìm ra những điều mà mày xứng đáng có được.
Đột nhiên, nữ tính lên tiếng:
Hãy chiến đấu một cách thật mềm mại và dẻo dai, nhé.
Kinh khủng nhất của tuổi trẻ là những ám ảnh dài lâu, vì dĩ nhiên là vào đêm, tĩnh mịch và u mê. Như những hôm rồi, có những điều làm tôi sợ hãi giật mình, và rồi không còn muốn ngủ lại lần nào nữa. Cứ thế thôi, thế thôi, thế thôi. Nhưng ám ảnh chỉ là những điều nhất thời, thời gian sẽ chữa lành, và việc cố gắng không ngừng sẽ là một liều thuốc tốt nhất.
Thật mềm mại, và cũng thật dẻo dai. Đơn giản là:
"Nếu bạn vấp ngã 7 lần, thì hãy học cách đứng dậy 8 lần."
Và... Khi cơ hội tới, thì một cách hoàn toàn nghiêm túc là không được bỏ cơ hội mà đi.
Rồi tình yêu.
Trong cuộc sống của một cô gái, như mình, thì việc có một người để yêu và để nhớ rồi còn để được yêu là một trong những điều rất rất rất rất đáng được khao khát. Vì tình yêu luôn luôn là những thứ rất nhẹ nhàng, rất thầm lặng rất hạnh phúc, nhưng cũng rất rực lửa, rất yếu đuối, và rất là con gái.
Rực lửa nhất là khi tính nữ lên tiếng bảo ban: "Không sao đâu, chỉ cần yêu là sẽ đủ đầy."
Nhưng con gái nhất là khi nữ tính bảo rằng: "Nhớ nhung quá, nhưng nàng ơi, nàng chỉ được yêu trong yên lặng thôi, và không có quyền chủ động đâu." Và sau đó thì con gái như mình lại yếu đuối vô vàn lần.
Nhưng mà, rồi thì tôi vẫn lặng lẽ thế. Nhưng những giấc mơ không lặng lẽ, còn tôi thì rất vất vã để vượt qua.
Và khi người ta bảo rằng "Huênh hoang về tình yêu là một cái tội" thì tôi chỉ nghĩ rằng nếu là tôi, thì có lẽ tôi sẽ huênh hoang thật nhiều với riêng tư mình tôi và với người tôi yêu (hay người yêu tôi) thôi.
Rồi thế là, khắc khoải chờ đợi những ôm và những hôn, những ngọt và những mật, những mặn và những đắng, những gì đó rất là tình yêu.
Một thế giới nhỏ nhắn rất vui, và tuyệt vời một cách rất con gái.
Ty Tồ.
Đi qua tháng 3.
Và vì mình vẫn luôn lặng yên với cái tình cảm của mình nên sự dằn vặt, khó chịu ấy vẫn chực chờ quay lại, vỗ vai mình và bảo "này, ta đang quay lại đây" và thế là sự yếu đuối lại chiếm lĩnh bản thân, đầu óc và cả con tim của ta kèm theo sự nhớ nhung.
Trả lờiXóaEm thích cái entry này quá : )
Trả lờiXóa