Lần đầu tiên đón một ai đó không đến từ miền Nam này.
Nói chung cảm giác rất lạ.
Trên suốt mọi quảng đường ở Sài Gòn hôm nay, trong đầu mình chỉ hiện lên những kỉ niệm về Hà Nội. Những câu chuyện của Quỳnh Anh, những nhận xét của Bùi Nhung, và cả sự dí dỏm của Lee cứ như mới hôm qua thôi. Có cả những câu chuyện dông dài về tuổi trẻ, về Hà Nội, và đặc biệt là về phố cổ nữa. Gà Béo lại xuất hiện đâu đó trong đầu mình. Hoang mang quá đỗi.
Và... cảm xúc đó dâng tận cùng khi nghe Hà Nội đang rung lên, và tôi nghĩ ngay đến câu chuyện về chiếc đàn trấn Thăng Long ở sông Tô Lịch. Rồi... chỉ một điều duy nhất là mong cho Hà Nội sẽ ổn, và Việt Nam sẽ ổn.
Praying for HaNoi from Bien Hoa.
Praying for VietNam.
Lúc này, cảm thấy mình là người vô cùng may mắn, vì đang được ở với gia đình và những người yêu thương. Lúc này chỉ có một mong muốn duy nhất đó là sinh ra ở đây, và nếu chết đi thì cũng sẽ chết ở đây một cách thật sự bình yên.
Nói chung là:
Hôm nay,
Mình Nhớ Hà Nội, lắm!
Tấm hình được chụp ở một quán cafe Sài Gòn có lối đi rất giống Hà Nội. Giờ thì mình đã hiểu tại sao có những người chấp nhận bỏ rất nhiều tiền chỉ để sống trong một căn chung cư cũ kĩ của Sài Gòn trong 3 tháng. Đơn giản chỉ vì họ muốn cảm nhận những dư vị xưa cũ của Sài Gòn- những dư vị của sự nhẹ nhàng và tinh tế. Sài Gòn cũng bình yên lắm, không phải lúc nào cũng ô hợp và ồn ào như họ nghĩ đâu. Quan trọng là cách người ta sống và cảm nhận cái bình yên đó thôi. :)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét