Viết lẹ lẹ rồi còn đi viết Personal Statement rồi còn nộp đi nữa. Không được lơ là trong chuyện chiến đấu, nhất là khi có thêm một chiến trường nữa đang cần tôi.
Thực ra thì cái gì tới cũng sẽ phải tới thôi. Hồi đó khi còn bé, nghĩa là còn được đến trường học mỗi sáng với bộ đồng phục học sinh ấy, thì tôi rất sợ kiểm tra. Nhưng mà đâu có tránh được đâu. Thế mà tôi vẫn tồn tại và béo tốt sau tận 12 năm học rồi còn gì.
Nghịch lý là ở chỗ người ta chỉ học 12 năm dài đằng đẵng đó để có một tấm vé vào đại học, và khi bước vào đại học rồi thì tôi chỉ muốn trở lại với những thứ áp lực đè nặng lên đầu mình như trước đây, hoặc là bước ra khỏi cái đại học đó ngay lập tức.
Vâng, đại học là nơi không phải dành cho tôi. Nó cũng là một cái trường, cũng có những lớp học, nhưng tôi không thuộc về nó như ngày xưa tôi thuộc về Lương Thế Vinh. Lương Thế Vinh sẽ được nói đến ở một entry khác về segments of the past. :)
Người ta bảo ĐH sẽ là một bước tiến dài, nhưng từ sâu trong tâm tôi, tôi tự nhận thức ra rằng nơi đó chưa bao giờ dạy tôi một điều gì để tôi có thể sống tốt ở cái thế giới khắc nghiệt này.
Chỉ từ khi những người bạn mới đến với tôi. Điều đáng tiếc rằng chẳng có ai trong số đó đến từ trường đại học tôi đang theo học cả.
...
Vấn đề chính là hôm nay, tôi cảm giác có những điều rất mới lạ đang chờ mình. Tôi sẽ tham gia vào một cái gì đó, để cảm thấy có ích, và cảm thấy cuộc sống tươi đẹp hơn. Và quan trọng điều có ích đó sẽ thật mới lạ. Vâng, thật mới lạ. Tôi nghĩ mình sẽ học được nhiều thứ.
Tôi cảm nhận được mình đang chờ đợi những thử thách, những điều mới mẻ như ngày trước mình đã chờ đợi để thực hiện ở Hello Green.
...
Hôm nay, cô bé ở Đắk Lắk nhắn tin hỏi thăm tôi. Một tin nhắn vô cùng dễ thương. Tôi và em quen nhau trong 7 ngày rong ruổi ở rừng quốc gia Cúc Phương, nói chuyện chẳng là bao. Điều tôi nhớ nhất là em tên Hằng đến từ Đắk Lắk và biết nhảy múa điệu múa Tây Nguyên rất hay ho.
Có lẽ tôi đã quên bén mất cô bé nếu không có một ngày nọ, em vào facebook của tôi, và an ủi tôi những dòng nhẹ nhàng, rồi tế nhị gửi nó vào inbox. Không biết tại sao, tôi cảm nhận được những gì đó rất thật từ em ở một thế giới vô cùng ảo như thế. Tôi thường hay bị cảm giác được yêu thương chinh phục một cách dễ dàng thế đó. :P
Nhớ lại những ngày ở Cúc Phương, em hay mượn chị Gao áo đồng phục của Hello Green [tiếc là tôi lại quên chẳng đem theo] rồi vô cùng sung sướng khi mặc nó, bảo là tự hào quá vì được mặc áo BTC của Hello Green! , rồi hay cầm tay tôi rồi bảo: "Ôi, các chị giỏi quá, em cũng muốn được như thế. Em đây chẳng biết gì cả chị ạh. Không biết dự án của chúng em sẽ thế nào." Tôi cảm thấy nó cứ dễ thương thế nào ấy. Tôi nhìn thấy trong mắt em là những nhiệt huyết và mục đích vô cùng trong sáng và cái hi vọng sẽ đi đến cùng với dự án đó.
Ngày xưa bằng tuổi em, tôi vẫn không có được lí tưởng như thế. Nên có lẽ nếu gặp lại em, tôi sẽ bảo rằng: "Em gái ơi, em giỏi lắm. Ngày xưa bằng em, chị còn gà hơn thế nhiều."
Hè này, khi thu xếp xong tất cả, có lẽ tôi sẽ lên Tây Nguyên, để tham dự TNYouthForum với các em. Có lẽ đó cũng là một nơi xứng đáng để khám phá.
...
Hôm nay là một chủ nhật có nhiều thứ để nghĩ, có việc để làm, và có film để xem.
Valentine's day có một đoạn mình luôn luôn nhớ:
- Wait! Can't you tell me why your family is always happy?- Just because I married my best friend.
Lúc đó mình và Trang đã mỉm cười rồi thì thầm trong rạp "Trời ơi, dễ thương quá mày ạh.". Và lúc mình viết entry này, mình cũng mỉm cười đó.
Ty Tồ.
20/3/2011
Ôi, có lẽ personal Statement để mai viết vậy, giờ mình đi đọc bài cái đã.
Hình là cái hồi ở Cúc Phương. Nghĩ lại thấy có nhiều điều để nhớ quá thể. Lặng lội 1750 km để đến đó, thì cũng rất xứng đáng để nhớ đúng không? Chị Gao bảo mình bị bệnh chậm cảm xúc, khi mất rồi mới biết tiếc, qua rồi mới thấy nhớ. :)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét