Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2012

Tuổi thơ trôi

3 năm rồi kể từ ngày tôi rời nơi ấy, nơi tuổi thơ trôi đi nhanh và đầy kỉ niệm.
Trường tôi ngày ấy lúc nào cũng tràn tiếng cười. 3 năm trôi đi, tôi thấy mình già hơn nhiều. Có lẽ vì những điều đã trải qua, vì mình bắt buộc phải trưởng thành. Cuộc sống lúc nào cũng có rất nhiều giai đoạn, tôi đã và đang ở trong giai đoạn lao vào các mối quan hệ như một con thiêu thân, để chuộc lợi cho bản thân mình. Đó không phải là xấu, đôi người thì bảo là khôn ranh, còn tôi thấy mệt mỏi, quá mệt mỏi để níu giữ những mối quan hệ. Tự dưng một lúc nào đó, mình cảm thấy mình cần những khoảng thời gian cho riêng mình.
Tại sao mỗi người đều phải lớn?
Thừa nhận một điều vô cùng to tát, đó là tôi chưa bao giờ chăm học, chưa bao giờ thích học, vả cả suốt 3 năm cấp 3 cũng thế. Nhưng đó là khoảng thời gian tôi trưởng thành nhiều nhất, khi bạn tôi dạy tôi phải vượt qua cái này cái khác, khi thầy tôi dạy tôi phải biết vực dậy chứng tỏ mình không thua kém ai, khi Minh dạy tôi biết quý trọng tình bạn, khi tôi dạy bản thân mình phải cứng rắn. Nếu cho tôi được chọn lại, tôi vẫn sẽ chọn con đường ấy, gặp đúng những người ấy.
Nghĩ lại cái thời ngô nghê. Mới đó mà đã 3 năm.

Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2012

Mẹ.


Mẹ ơi!
Tự nhiên con khóc, khóc nhiều lắm khi nghe bài hát này. Con đang ở cách mẹ 18 tiếng bay, cách mẹ 4 tiếng đồng hồ, cách mẹ một khoảng đường dài ơi là dài. 
Ngày xưa, khi con ở nhà, con chỉ muốn đi, muốn đi xa ơi là xa, để tự lập, để sống cuộc sống của con dù cho là mẹ có khóc, dù là mẹ có ngăn con, con vẫn muốn đi. Cho đến khi con có một cuộc sống của mình, cái cuộc sống mà con làm tất cả để giành được, thì con nhận ra một điều, hạnh phúc lớn nhất con có được đó là có mẹ. Có những đêm con khóc, chỉ mong được về nhà ôm mẹ, được về nhà hôn mẹ như ngày xưa mẹ vẫn hôn con mỗi tối. Mẹ ơi! 
Người ta thường không biết quý những thứ họ có cho đến khi họ mất nó hoặc phải rời xa nó. Con cũng thế. Cho đến khi con rời xa mẹ, rời xa gia đình mình, con mới thấy nhớ nhà mình đến mức nào, con mới thấy gia đình mình là tuyệt vời đến thế nào. Mẹ ơi... 
Mỗi ngày con đều tự hỏi, làm sao để có thể về nhà một ngày, nấu cho ba mẹ một bữa cơm, rồi ngồi ăn với ba mẹ. Con nhớ những ngày đó lắm, nhớ lắm. 
Mẹ ơi, thường người ta không nói được những gì họ nghĩ. Con muốn nói nhớ mẹ, thương mẹ mà con cũng không nói được. Rồi thời gian qua rất nhanh, mẹ của con sẽ già... 
Ngày xưa con thường thấy mẹ khóc khi xem hình bà ngoại, bây giờ con đã hiểu cảm giác đó là thế nào. 
Con thương mẹ, mẹ ơi. 
Con nhớ mẹ, mẹ ơi. 
Con nhớ nhà mình, mẹ ơi...
Ai cho con lại một tuổi thơ, rồi con sẽ sống hết mình với tuổi thơ của ngày xưa ấy, mẹ ơi... 

Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012

Những điều rất nhỏ

Ở đây, mọi thứ thay đổi nhanh đến chóng mặt.
Xuân đến, Hè sang, Thu về, Đông lại tới.
Mới đó mà cây lá đã xanh.
Trời lại mưa.
Nhiều khi thấy cứ như mình đang ngồi chờ chết.
Moi bị bệnh Thủy Đậu, 2 hôm nay trốn biệt trong phòng, sợ lây cho mọi người. Trang có vẻ cũng bị bệnh rồi. Điều buồn cười là 2 đứa tụi tôi cứ như kiểu ngồi chờ chết, chẳng đi đâu được cả. Tôi không thích cảm giác mình đang chờ chết, hoàn toàn không thích chút nào. Cuộc sống ở đây rất chậm, nhưng tôi cứ có cảm giác thời gian trôi qua rất nhanh. Không thể tưởng tượng được rằng mình đã ở đây tròn 9 tháng. Nhanh như chớp mắt.
Ở đây, muốn tin tưởng ai cũng khó. Muốn làm bạn muốn yêu ai cũng khó.
Hôm nọ buột miệng nói ra cái từ 'temporary lover' với người đó mà đau kinh khủng khiếp, đau vì làm cho người ta cũng đau, và đau hơn cả là cho cái thân mình. Chưa bao giờ tôi nghĩ rồi sẽ có lúc mình xem tình yêu như một thứ chóng vánh, đến nhanh và qua cũng nhanh. Một khoảng thời gian dài, tôi đã chỉ nghĩ về thứ tình yêu đẹp như truyện cổ tích, khi tôi và chàng yêu nhau, rồi cưới nhau, rồi sinh con đẻ cái, rồi gia đình tề tụ đông đủ.
Bây giờ, một người yêu như một tấm chăn ấm, dắt mình qua ngày này ngày khác mà thôi. Một người yêu như một đôi găng ấm, đưa mình đến những nơi mình thích.
Tôi đã từng chờ một người đằng đẵng 1 năm trời. Và đến bây giờ tôi vẫn không hiểu lí do vì sao chúng tôi chia tay. Rồi tôi nhận ra rằng dẫu là gì thì cũng từng thương nhau. Nhưng đến một lúc nào đó, khi con giun quấy quá cũng phải giằn, người ấy không còn xứng đáng với tình cảm của tôi nữa rồi...
Thôi bỏ đi, yêu đương cũng chỉ là thứ yếu, sống vì bản thân mình trước. Chuyện yêu cũng chỉ là để bớt cô đơn mà thôi.

These days

Moi get sick, kinda serious. Doctor told him it may be Chicken Pox. And now, it is exactly Chicken Pox.
Trang gets sick, not so serious, just get cough and runny nose, but it seems like the symptom of Chicken Pox... As you know this disease is so easy to transfer from the patient to the others. Therefore we have to be careful. So scary now!!!!!
Please pray for me. Pray for me to not get sick, to come over this time, to be healthy. I just need my heath right now. I just need my good heath.
These days, many things happen, all at once, and I sometimes cannot handle all of them. My head is always aching. My mind is always messed up. And myself is a real mess now.

Chủ Nhật, 6 tháng 5, 2012

Trouble

I am in the hole of troubles now. I know that trouble is a friend, but that friend is kind of difficult to get well and to get close. That friend is just somewhat I want to kick out. I hate it. Hate it damn much. I hate the feeling when I cannot solve any of them.

Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2012

Nite nite!!!

I love it when he says: "my girl, do you know you are so beautiful?", then he gives me a hug from the back.:)

Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2012

Từ đây.

Từ đây tôi đón lấy yêu thương và rời xa những hờn ghét. Từ đây chúng tôi quý trọng nhau nhiều hơn, và quý trọng từng ngày còn lại sống cùng nhau. Bởi lẽ biết đâu 3 năm nữa không gặp lại nhau, biết đâu là không bao giờ còn gặp lại nhau nữa. Cuộc sống dạo này ngang bướng nhiều thứ đến rồi đi chẳng biết đường nào đoán được. Người ta nuối tiếc không phải vì chỗ ở, không phải vì bữa cơm, mà vì những nụ cười và kỉ niệm. Lạ lùng chưa... 
Phù phiếm chuyện kéo dài từ ngày này sang ngày khác. Một sáng mùa xuân nọ, tôi thấy mình nằm ngái ngủ bên cửa sổ, tóc dài thơm mùi hương của những quả ngọt, ngoài trời sáng tưng bừng. Bước đi thật chậm, miệng không ngừng hát. Ai đó biết không? Những cánh chim hải âu đã quay về, réo rắt suốt những ngày mùa xuân. Đàn chim sẻ cũng đang trở về, mùa hè sẽ rạo rực. Phù phiếm chuyện kể về những cô gái và chàng trai yêu nhau không ngừng nghỉ, kể về những bà mẹ nuôi con, kể về những ông bố tất bật, kể về những người còn đương tuổi xuân xanh, kể về những người cuộc đời đã về chiều. Phù phiếm chuyện kể về chuyện trái đất đón lấy ánh mặt trời, kể về chuyện mặt trăng mỗi đêm tròn khuyết... 
Ôi phù phiếm chuyện. 
Tôi ghét cách mọi người bỏ mình đi, ghét kinh khủng. Tôi ghét cách mọi người đến với mình chỉ trong chốc lát, chỉ vì tư lợi cá nhân, rồi sau đó lại ra đi. 
Nhưng từ giờ đó cũng sẽ trở thành một thứ phù phiếm chuyện.
Ôi là phù phiếm... Thế thôi. 

Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012

Ta giờ thôi hết lớn rồi.

Nhắc em về qua nơi này, giữ em lại đôi ngày.
Cuộc sống là sự quay vòng giữa nhiều lựa chọn. Nghĩ cũng lạ thật. Mới hôm qua còn quyết định thế khác, mà hôm nay đã muốn thay đổi rồi. Đúng thật mình là chân đi, chỉ thích đi hoài, đi mãi miết, đi tới tấp luôn. Chỉ thích đi và đi, chưa thích dừng lại ở đâu quá lâu.
Rồi sẽ thể sẽ lại tiếp tục đi.