Phù phiếm chuyện kéo dài từ ngày này sang ngày khác. Một sáng mùa xuân nọ, tôi thấy mình nằm ngái ngủ bên cửa sổ, tóc dài thơm mùi hương của những quả ngọt, ngoài trời sáng tưng bừng. Bước đi thật chậm, miệng không ngừng hát. Ai đó biết không? Những cánh chim hải âu đã quay về, réo rắt suốt những ngày mùa xuân. Đàn chim sẻ cũng đang trở về, mùa hè sẽ rạo rực. Phù phiếm chuyện kể về những cô gái và chàng trai yêu nhau không ngừng nghỉ, kể về những bà mẹ nuôi con, kể về những ông bố tất bật, kể về những người còn đương tuổi xuân xanh, kể về những người cuộc đời đã về chiều. Phù phiếm chuyện kể về chuyện trái đất đón lấy ánh mặt trời, kể về chuyện mặt trăng mỗi đêm tròn khuyết...
Ôi phù phiếm chuyện.
Tôi ghét cách mọi người bỏ mình đi, ghét kinh khủng. Tôi ghét cách mọi người đến với mình chỉ trong chốc lát, chỉ vì tư lợi cá nhân, rồi sau đó lại ra đi.
Nhưng từ giờ đó cũng sẽ trở thành một thứ phù phiếm chuyện.
Ôi là phù phiếm... Thế thôi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét