Mẹ ơi!
Tự nhiên con khóc, khóc nhiều lắm khi nghe bài hát này. Con đang ở cách mẹ 18 tiếng bay, cách mẹ 4 tiếng đồng hồ, cách mẹ một khoảng đường dài ơi là dài.
Ngày xưa, khi con ở nhà, con chỉ muốn đi, muốn đi xa ơi là xa, để tự lập, để sống cuộc sống của con dù cho là mẹ có khóc, dù là mẹ có ngăn con, con vẫn muốn đi. Cho đến khi con có một cuộc sống của mình, cái cuộc sống mà con làm tất cả để giành được, thì con nhận ra một điều, hạnh phúc lớn nhất con có được đó là có mẹ. Có những đêm con khóc, chỉ mong được về nhà ôm mẹ, được về nhà hôn mẹ như ngày xưa mẹ vẫn hôn con mỗi tối. Mẹ ơi!
Người ta thường không biết quý những thứ họ có cho đến khi họ mất nó hoặc phải rời xa nó. Con cũng thế. Cho đến khi con rời xa mẹ, rời xa gia đình mình, con mới thấy nhớ nhà mình đến mức nào, con mới thấy gia đình mình là tuyệt vời đến thế nào. Mẹ ơi...
Mỗi ngày con đều tự hỏi, làm sao để có thể về nhà một ngày, nấu cho ba mẹ một bữa cơm, rồi ngồi ăn với ba mẹ. Con nhớ những ngày đó lắm, nhớ lắm.
Mẹ ơi, thường người ta không nói được những gì họ nghĩ. Con muốn nói nhớ mẹ, thương mẹ mà con cũng không nói được. Rồi thời gian qua rất nhanh, mẹ của con sẽ già...
Ngày xưa con thường thấy mẹ khóc khi xem hình bà ngoại, bây giờ con đã hiểu cảm giác đó là thế nào.
Con thương mẹ, mẹ ơi.
Con nhớ mẹ, mẹ ơi.
Con nhớ nhà mình, mẹ ơi...
Ai cho con lại một tuổi thơ, rồi con sẽ sống hết mình với tuổi thơ của ngày xưa ấy, mẹ ơi...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét