3 năm rồi kể từ ngày tôi rời nơi ấy, nơi tuổi thơ trôi đi nhanh và đầy kỉ niệm.
Trường tôi ngày ấy lúc nào cũng tràn tiếng cười. 3 năm trôi đi, tôi thấy mình già hơn nhiều. Có lẽ vì những điều đã trải qua, vì mình bắt buộc phải trưởng thành. Cuộc sống lúc nào cũng có rất nhiều giai đoạn, tôi đã và đang ở trong giai đoạn lao vào các mối quan hệ như một con thiêu thân, để chuộc lợi cho bản thân mình. Đó không phải là xấu, đôi người thì bảo là khôn ranh, còn tôi thấy mệt mỏi, quá mệt mỏi để níu giữ những mối quan hệ. Tự dưng một lúc nào đó, mình cảm thấy mình cần những khoảng thời gian cho riêng mình.
Tại sao mỗi người đều phải lớn?
Thừa nhận một điều vô cùng to tát, đó là tôi chưa bao giờ chăm học, chưa bao giờ thích học, vả cả suốt 3 năm cấp 3 cũng thế. Nhưng đó là khoảng thời gian tôi trưởng thành nhiều nhất, khi bạn tôi dạy tôi phải vượt qua cái này cái khác, khi thầy tôi dạy tôi phải biết vực dậy chứng tỏ mình không thua kém ai, khi Minh dạy tôi biết quý trọng tình bạn, khi tôi dạy bản thân mình phải cứng rắn. Nếu cho tôi được chọn lại, tôi vẫn sẽ chọn con đường ấy, gặp đúng những người ấy.
Nghĩ lại cái thời ngô nghê. Mới đó mà đã 3 năm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét