Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2011

Chuyện là vầy.


Chuyện là vầy.
Hôm qua Tom được 1 tháng tuổi, mình xúng xính chiếc váy màu xanh, áo phông trắng, với cả giày cao gót, và trang điểm nhẹ để đi ăn đầy tháng Tom với gia đình. Mình cũng chẳng thấy khác tẹo nào, cơ mà có người hỏi mẹ mình: "Ủa, bé Thịnh đâu rồi?" trong khi mình đứng ngay cạnh mẹ. Đó là sức mạnh của make up sao? :P
Nhìn vào hình bên cạnh để thấy bộ dạng của mình, béo quá!
Hôm nay, đi ra đường chơi hóng gió với Minh béo, mình mặc lại bộ này. Và có một điều vô cùng vô cùng vô cùng đau đớn đó là:
MÌNH LEO LÊN SÂN KHẤU CỦA GÁC NHỎ ĐỂ CHƠI PIANO BÀI TURKISH MARCH. >"<
Và thiệt sự là lúc rời khỏi ghế nóng đi xuống thì mình xách giỏ ra về luôn. Ha ha ha.
Đó, chuyện là vậy thôi đó.
Hết chuyện rồi.
Thực ra là còn chuyện này nữa: Mình đang bị nghiện bộ phim Pasta, yêu nhau phải dễ thương như vậy mới được chứ. ;))

Thứ Tư, 27 tháng 4, 2011

Gửi người thương.


Chào người thương hiệ đang ở đâu đó trên thế giới này.
Anh ơi,
Anh như tảng băng lạnh ơi là lạnh ở các cực của trái đất. Nhưng đâu ai biết được anh ấm áp đến mức nào. Nhất là khi anh buồn, nhất là khi anh cô đơn, hoặc cần một sự sẻ chia. Nhất là khi những nửa đêm anh gọi điện nói về những thứ linh tinh của cuộc sống.
Anh ơi. Chỉ khi viết về anh, em mới được thoả thích gọi anh ơi như thế, mới được thoả thích làm nũng với từng chữ từng câu.
Anh có một tấm lưng thật rộng, đủ để em luôn cảm thấy an toàn khi ngồi sau lưng anh.
Anh có một cái đầu tổ quạ, nhưng đáng yêu đủ để em cứ muốn nhìn hoài.
Anh có một đôi tay thô ráp, nhưng em đoán nó rất ấm, đủ để em muốn chạm vào mỗi khi cô đơn.
Anh có sự hài hước, đủ để che lấp những lúc anh buồn, và đủ để làm em vui mỗi khi em không ổn.
Anh ơi!
Đến khi nào em sẽ được đứng trước mặt anh và gọi "Anh ơi!" thật thoả thích?
Và...
Có một điều em muốn nói ngay khi gặp lại anh, dù cho nó có vẻ hơi giống các thể loại phim Hàn Quốc hàng ngày, nhưng nó là điều dễ thương nhất là em muốn anh biết ngay bây giờ, đó là:
"Anh ơi, mình hẹn hò nhé!"
...
Tại sao em lại muốn nói thế? Tại vì cả em và anh đều không biết khi nào chúng ta sẽ gặp lại nhau. Hoặc có thể năm sau sẽ là tận thế, và em thì chưa nói với anh được rằng em thích anh. Và em biết khi anh lại ra đi, người ở lại như em sẽ vô cùng hụt hẫng.
Hẹn hò một ngày của chúng mình sẽ thế nào? Đơn giản lắm anh ơi. Em sẽ làm bánh, anh sẽ đón em đi. Mình đi dạo khắp cùng các nơi chốn luôn. Dù cho thế giới thực rất nguy hiểm, nhưng có em và anh thì chẳng còn sợ gì nữa. Mình cứ nắm tay, rồi cứ đi hoài đi hoài, và cứ giông dài những câu chuyện. Hoặc có thể lãng mạn hơn một xíu, anh ôm em từ phía sau, thật ấm. Em nhón chân hôn anh một cái thật kêu. Em thích tưởng tượng ra những điều dễ thương như vậy đó. Anh ơi, cuộc sống rất đáng để sống, và chúng ta rất đáng để yêu. Chỉ là không biết chúng ta có thuộc về nhau hay không thôi.
Anh ơi, em ngốc xít quá.

Nhưng ai biết được em trẻ con, yếu đuối, và nhút nhát như thế nào đâu anh. Vậy nên em không thể nói được điều đó, và em chờ được nghe từ anh đó, anh ơi!
:)

Thứ Hai, 25 tháng 4, 2011

Cơn mưa không ngớt.


Mấy hôm nay cứ đến đêm là lại mưa hoài. Mưa như là hoan hỉ lắm. Nước mắt của giời đấy, tuy nhiều, nhưng đưa tay ra hứng thì có được bao nhiêu đâu nào.
Cứ đến đêm, tôi lại thấy mình thành ra hoang mang và cô đơn tuyệt đối. Lại thêm những tiếng mưa rả rích làm đêm của tôi không lành tẹo nào. Nhiều lúc nằm lăn qua lăn lại hoài, rồi trong cái im lặng đó tôi nghe tiếng tom khóc ở phía dưới nhà, tiếng chị mở cửa đi pha sữa. Tới khoảng thời gian đó, ai cũng tưởng tôi đã ngủ rồi, chẳng biết gì đâu. Nhưng cái sự thật to lớn đó là tôi tắt đèn, nhưng không ngủ, còn tai với mắt thì trở nên thính và nhạy cảm lạ thường.
Tôi thường sợ những thứ ám ảnh tôi. Tôi thường sợ những cảm giác có người đi phía sau. Tôi sợ bị ai đó giật vai rồi tôi thì hoảng hồn. Tôi sợ thế lắm. Thế mà có một điều tôi luôn luôn thích, và đã có lúc tôi bị nghiện nó đến không thôi được, đó là một cái ôm từ phía sau, nhẹ nhàng, nhưng ấm lắm, và tôi thì an toàn tuyệt đối luôn.
Đêm qua, mưa tí tách tí tách, tôi nhỏm dậy hé tấm màn cửa dòm ra đường. Khuya và tĩnh mịch ghê gớm. Trên mái hiên nhà tôi đẫm nước mưa, những giọt nước tí ta tí tách nhảy nhót nhìn dễ thương, nhưng cũng cô đơn không chừng.
Người ta cần gì ở một người như tôi? Tôi cần gì ở những người như họ? Tôi nhận ra rằng tôi đã trông đợi quá với những thực tế. Và giờ thì tôi hiểu không cần phải đợi nữa, vì những thứ như thế sẽ không bao giờ xảy ra.
Thực tế nó khác nhiều với những gì trong tiềm thức. Thế giớ có 7 tỷ người. Nhưng chỉ khoảng vài trăm người trong số đó đã từng có liên lạc với mình. Và cùng lắm thì 100 người trong số đó giữ liên lạc đến giờ. (Tôi dùng từ "cùng lắm" bởi vì đôi với tôi thì con số đó nhỏ hơn nhiều so với 100) Và chắc sẽ không ai ngạc nhiên khi chỉ có khoảng tối đa 20 người trong 100 người đó thực sự quan tâm đến mình. Vâng, bản thân tôi không có đến tận 20 người thực sự quan tâm mình đâu. Chỉ khoảng 10-15 là cùng. Nhưng những người đó thực sự quan trọng với tôi, và không bao giờ tôi cho phép mình đánh mất họ.
Nói thế để biết rằng cuộc sống nhiều khi khắc nghiệt lắm, lợi dụng nhau, rồi đạp nhau mà sống thì nhiều, còn yêu nhau thương nhau thì chỉ đếm trên đầu ngón tay, cùng lắm là thêm đầu ngón chân.
Có những thứ tôi đã đánh mất mãi mãi. Và có những người đã không còn bước chung con đường với tôi. Nhưng lại có những thứ khác đến, và có những người khác bước vào đời tôi.
Mấy hôm nay tôi hay tưởng tượng tới những điều rất lạ lùng. Nhiều lúc đang làm cái này thì tôi lại nghĩ đến những thứ-đại-loại-như-thế rồi làm trật lất hết trơn. Lại trở thành tụi con nít mới lớn, say nắng lung tung, rồi tưởng tượng ra chuyện hoàng tử với công chúa nữa đó mà.
Cách đây 2 hôm, lại cái cảm giác cực kì cũ xưa đến với tôi. Khi tỉnh dậy, nhìn vào gương, tôi bắt đầu thấy chán với hình ảnh lúc bấy giờ của mình. Và cực kì vội vàng, tôi quyết định đi cắt tóc. Tóc tôi bây giờ ngắn hơn, và cực kì ngộ nghĩnh. Mặt tôi mũm mĩm, tròn quay, và trông như rất ngố tàu nữa. Mẹ và chị nhìn thấy tóc tôi thế lại hoảng hồn, không ngờ mình làm liều. Rồi cả hai đều chê tôi tới tấp. Thực ra từ trước khi đi cắt, tôi đã biết nó không hợp với mình. Nhưng vẫn cứ thích cắt, để nhìn tôi thật mới lạ và tươi trẻ. Khi viết personal statement, tôi đã từng ghi: "I renew myself constantly" cơ mà. Và đó là cách tôi chọn để renew chính mình. Tôi hoàn toàn hài lòng.
Nhìn hình tôi xem, trẻ hơn phải không nào? :P
Tôi trước kia dễ bị tác động bởi người khác. Còn tôi bây giờ chỉ thường bị tác động bởi chính tôi.
Vì vậy, khi có ai thay đổi được tôi bây giờ, tôi có lẽ sẽ yêu ngay người đó. :)

Ty.

Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2011

Cuộc đời lung linh.


Nhiều khi chỉ muốn là cánh chim lãng du vô định giữa trời, bay từ hết miền đất này đến miền đất khác, gặp hết người này đến người khác, học hết điều này đến điều khác.
Vậy mà những lúc mệt nhoài như hôm nay, tôi chỉ muốn được ngoan ở nhà, vô lo, vô ưu. Nhà tôi dạo này nhiều tiếng cười giòn giã, nhiều điều để vui, và nhiều khoảnh khắc không thể quên. Đúng là cho dù đi đến đâu trên trái đất, thì gia đình vẫn là một nơi an toàn nhất khi có ba mẹ và chị vỗ về, bảo bọc.
Hôm qua, tôi đã được dạo Sài Gòn đêm lấp lánh của tôi, và nhớ về thời xưa cũ ấy. Thật là ... Đúng là khi yêu thương thì cái xấu cái tốt gì cũng yêu, cũng thương hết, và thích cười. :) Tôi miệt mài làm bánh, miệt mài không mệt mỏi, vì chỉ cần nghĩ đến những lúc ba mẹ ăn vào khen ngon, Mèo và Nỡm và Gao ăn vào cũng khen thì có mệt mấy cũng muốn làm. Tụi nó ngồi ăn mì Ý mình nấu rồi khen ngon. Tụi nó ngồi ăn bánh mình làm, cũng khen ngon. chỉ cần nhiêu đó là mình thấy ấm lòng lắm.
Sau này mình sẽ làm bánh cho người mình yêu, sẽ nấu những món thiệt ngon cho người ấy. Mình thích lãng mạn theo kiểu như thế. Nhưng dĩ nhiên, không thể nào suốt ngày cứ làm hết cái này cái khác để nhét vào miệng anh ấy. :P

Mình nghĩ lại thế này, nhiều khi không biết cái cảm giác của mình bây giờ là gì nhỉ? Là yêu, hay là ngưỡng mộ, hay là đơn giản chỉ có một chút say nắng thôi. Không, không thể là sự ngưỡng mộ được, vì mình biết nhiêu đó thôi thì mình chưa thể ngưỡng mộ. Mình đã gặp những người mà mình cực kì ngưỡng mộ những cái họ làm, nhưng lần này thì không phải. Mà thôi vậy. Cái gì đến thì cũng sẽ đến.
Nhiều khi mình muốn nhìn vào mặt người đó, rồi nói tè le tét lét. Rồi sau đó quay đi. Rồi sau đó nhìn lại và bảo rằng: Anh là đồ điên đó, vì đã làm cho em thích anh như thế. :(
Cách tỏ tình này có lẽ quá bạo lực. Nhưng yên tâm, không thể để chuyện này xảy ra được đâu.
Nhiều người nghĩ rằng chuyện yêu một ai đó đơn phương, hoặc là yêu mà không dám nói là một điều rất đau khổ. Nhưng đối với mình, mệt mỏi thì có, nhưng không hẳn là đau khổ. Chỉ vì những thứ không rõ ràng luôn làm người khác có cảm giác sẵn sàng chờ đợi.

Hôm qua, lúc nằm trên giường với Minh và Hoà điên, mình nói nhiều chuyện lắm. Hoà bảo mình nghe nhiều chuyện. Làm mình cảm giác mình phải luôn luôn ở trong tư thế tự vệ. Nhiều lúc mình cảm giác là không còn gì có thể đáng tin nữa hay sao đó. Không đâu, ít nhất thì cũng phải có một vài thứ để tin tưởng và bám vào đó chứ.

Chỉ đơn giản là cuộc đời lung linh lắm đó. Rất lung linh luôn đó. Ai kia có biết điều đó không? :)
Cuối tuần rồi, hạnh phúc, cười tươi. Cuộc đời thênh thang. Chúc ai kia cũng có cuối tuần tươi mới nhé.
Hình là cây sống đời hoa đỏ tươi. Mình thích hoa này lắm. Vì ngày xưa mẹ hay trồng nó ở trước sân, mẹ bảo đây là loài cây có sức sống cực kì cực kì mãnh liệt. Nhưng ngày xưa đã qua rồi.

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2011

Khi sống là những chuỗi ngày đợi mong.

Phía trước là bầu trời xanh ơi là xanh. Phía sau là đường chân trời ngút ngát.
Khi nào sẽ thấy rõ mồn một duy nhất con đường màu xanh của tôi, khi nào sẽ đứng ở nơi đó hét lên thật lớn những lời hạnh phúc và ngất ngây, khi nào tôi đây không còn mong manh nữa, khi nào tôi đây không còn dễ vỡ và dễ tổn thương, khi nào tôi sẽ mua những tấm postcard xinh xắn và gửi về cho những người thân thương của mình. Và... khi nào tôi đấy hết cứng đầu và thôi không còn làm người khác khổ đau.
Người ta bảo được yêu thương chiều chuộng là sung sướng. Nhưng thế nào có sướng đâu, yêu thương và chiều chuộng quá mức dễ đem đến cho con người ta cái cảm giác mang nợ. Và nhất là sau một ngày nọ, tôi tự dứt mình ra khỏi những yêu thương ấy. Cuộc sống nó thường ngang trái như thế đó. Nhếch nhác và xộc xệch, không ngay đường thẳng lối nào cả. Tôi mang cái nợ lớn.
Thứ nhất là khi người ta yêu thương mình quá nhiều còn mình chưa kịp đáp trả đã đẩy người ta ra xa thật xa.
Thứ 2 là khi tôi làm cho một người đàn ông khóc.
Thật tức cười. Từ lúc nào tôi thôi yếu đuối và có khả năng làm cho đối phương yếu đuối như thế.
Thứ 3 là khi tôi nợ người ta một tình bạn, chỉ vì tôi không còn dũng cảm để gặp nhau một lần nữa đâu.
Hôm qua, điều duy nhất tôi có thể làm đó là xin lỗi thật nhiều. Mà đối với tôi thì cái từ "xin lỗi" là cái từ ngu xuẩn nhất mà con người đã nghĩ ra, vì nó là thứ thể hiện rõ ràng sự hèn nhát của con người, nhất là trong trường hợp của tôi ngày hôm qua.
Và ... phải chi tôi nghe được một lời mắng mỏ hay nguyền rủa. Hoặc phải chi tôi được tát vào mặt một cái, tôi sẽ mãn nguyện hơn là việc chịu đựng sự im lặng đến đáng sợ từ phía người đối diện, và rồi bị quẳng vào mặt một câu nói đại loại như: "Không sao đâu, người như mình đúng là không thể hợp với bạn được. Lý ra mình phải nhận ra điều đó sớm hơn. Cám ơn bạn đã nói thế. Mình ổn lắm, không sao đâu." Đối với tôi, đó là lời nói như chạm vào tâm gang mình. Tôi bật dậy rồi phóng xe ra về, bởi vì chính tôi mới là người không xứng đáng.
Thôi. Đánh mất một người bạn, và đồng thời đánh mất một cảm giác được yêu thương và được nuông chiều. Tôi không tiếc vì mất đi sự yêu thương đó, mà tôi tiếc vì tôi mất một người quan trọng đối với mình.
Vâng, ai đến rồi cũng sẽ ra đi. Tôi không ngạc nhiên lắm. Và tôi sẽ không tìm kiếm một người nào đó có thể đi cùng tôi lâu dài nữa, mà tôi sẽ chờ cho đến cuối đời xem người ở bên cạnh tôi lúc đó là ai.

Thứ Hai, 18 tháng 4, 2011

Trời mưa.


Bây giờ là 2h30, không hiểu sao lại quá lo lắng về nhiều thứ vô nghĩa và vô định thế này. Đang nói chuyện với M3. Cứ như kiểu tới thời điểm này thì mỗi đứa đều có rất nhiều điều để suy nghĩ, ăn, học, nghề nghiệp, tình yêu... Mình không phải người giỏi an ủi, mình chỉ giỏi nghe người khác than thở rồi im lặng mà thôi. Nhưng tận sâu trong tim mình, mình luôn mong nó ổn, vì nó là con mèo béo tốt nhất trên đời mà mình được biết.
Trời ơi mưa to kinh khủng quá. Mưa giờ này thì dai dẳng và làm mình lại thấy bất an lắm. Ngày xưa thì mưa lúc nào cũng đẹp, còn ngày nay thì có hôm đẹp hôm lại đen thui. Mưa mà, dễ làm người ta thấy bâng khhuâng xao xuyến, dễ làm người ta liên tưởng đến cảm giác chờ đợi và cô đơn.
Mình lãng mạn hơn mình nghĩ nhiều quá. Hay theo một cách nào đó của một người nào đó đã nói thì:
"Khi người đàn ông càng "nam tính" bao nhiêu thì tự khắc người phụ nữ sẽ lại càng "nữ tính" bấy nhiêu."
Mình đã thay đổi theo hướng nữ tính hơn, và lãng mạn hơn, dù không biết người đàn ông ấy có nam tính nhiều đến mức làm mình như thế hay không.
Yêu ưh? Chưa đâu.
Thích ưh? Hơn thế.
Thương ưh? Vâng!
Tình cảm không đem ra đùa được. Nhưng sao mình lại thích đuổi bắt và trốn tìm. Thế đó. Mình khó đoán lắm.
:)

Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2011

Những ngày này.


Thật kì lạ là khi người khác thi xong sẽ phải lo lắng nhiều. Còn mình lại sau đó vài ngày mới đâm ra lo lắng và bồn chồn.
Sợ chứ, lo chứ. Nhiều khi nghĩ lại thì muốn đi đâu đó 1 tháng trời, để lúc về là biết đậu rớt liền ngay, đỡ phải nhọc óc nhọc thân làm gì nữa. Nhưng mà không được như thế đâu, vì nếu bỏ đi nghĩa là trốn chạy, mà trên đời này, mình ghét nhất là chạy trốn, hèn lắm, không giống mình tí nào. Vậy nên phải ngồi lại ở đây, để mỗi ngày qua đi, lo lắng, nhiều khi sợ hãi, đêm về thì kịp nguyện cầu vài điều nhỏ nhoi, rồi ngủ. Mai sẽ là một ngày mới.
Hôm trước khi thi, mình thức trọn nguyên một đêm. Cố gắng ngủ thật sớm, nhưng không thể ngủ được. Nhiều lúc muốn ngồi dậy đọc lại bài hay nhìn vào gương tập nói, nhưng mình biết nếu làm thế thì chẳng khác gì hạ mình trước ngày thi. Thế là mình nằm đó, nhắm mắt, nghe nhạc, để đầu tĩnh lại, không ngủ được chút nào. cũng ghê thật nhỉ.
Nhà mình những ngày này lại tràn ngập tiếng cười. Trong nhà mà có trẻ con thì thường như vậy đó, hiền hoà và bình yên lắm. Đứa trẻ nhỏ hay khóc hay cười, nhưng dù khóc dù cười thế nào thì vẫn rất trong trẻo, vẫn rất trẻ thơ. Làm mình cũng nghĩ đến gia đình mình sau này. Gia đình mình về sau có lẽ sẽ tràn tiếng cười, dễ thương, chồng mình sẽ yêu mình, và con mình sẽ ngoan ngoãn. Mình cũng sẽ dạy cho con mình: Là trẻ con đôi khi phải biết tha thứ cho người lớn. Bởi vì đó là điều mình không được dạy, nên có những người lớn mà mình không thể tha thứ được.
Mình cũng thích nghĩ đến một đám cưới dễ thương, mình thích làm tiệc đứng, mọi người có thể tụm năm tụm ba để nói chuyện và bàn tán xôn xao, tiệc đứng ngoài trời, sẽ không có cảm giác bị bó buộc tí nào ha. :) Đám cưới mình sẽ thiệt là dễ thương vậy đó. Bởi vì đó là kết quả của một tình yêu vô cùng to lớn.
Nhưng mà, khổ thân ghê. Lại nghĩ vớ va vớ vẩn. Thấy người ta vui thì mình cũng muốn vui vậy đó.

Mình sẽ say nắng, nhưng lại khó yêu. Mà yêu ai rồi thì yêu ghê gớm lắm, yêu nồng nàn lắm. Vậy nên nhất định phải có một người yêu xứng đáng với tình cảm đó của mình.

Mình muốn bay quá, thiệt sự là rất muốn. Mình luôn thích leo lên máy bay và bay vèo vèo, đặc biệt là cảm giác bay một mình. Bay một mình có cái thú vị vô cùng, đó là nhìn những người khác không bay một mình. Có kẻ vui, người buồn. Bay một mình thì tha hồ mà dòm mọi người vì không bận nói chuyện với bạn đồng hành trong cùng chuyến bay. Nhưng đi bay một mình thì cô đơn lắm. Những lần đáp chuyến bay từ Hà Nội về Sài Gòn mà xung quanh là những người hoàn toàn xa lạ, mình toàn khóc. Lúc đó chỉ muốn có ai ngồi bên cạnh, rồi cho mình tựa cái đầu lên vai, không lo lắng mà đánh một giấc dài. Nhưng mà sự thật là không có ai. Một mình mà, lúc nào cũng cô đơn cả.

Lâu lắm rồi không email gì cả. Lâu lắm rồi email toàn để check thư của admission office, của công việc, của các thể loại học bổng và English tip. Lâu lắm rồi email mình không có cái thư nào làm mình đọc mà cười, hay đọc mà khóc, hay đọc mà nhớ nhung. Thật là khô cằn quá ha. :(

Thôi nào, ngoan nào, đầu óc bắt đầu không được tỉnh táo nữa rồi hay sao đó. Sau cả một thời gian dài bị bao quanh bởi việc và học, mình bắt đầu bị mụ mị, nhiều khi nghĩ cũng không ra được cái cần nghĩ.

Phải refesh thôi ha, chứ mình đâu có lỗi gì đâu ma lại tự phạt mình phải lo lắng và già đi thế này. :)

Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2011

Khi nhớ đến một nơi không phải là quê hương.


Mấy hôm nay sau khi thi, tôi cảm thấy tâm hồn mình tĩnh lặng đi nhiều. Mặc nhiên cho những điều vồ vập của cuộc sống cứ xảy ra hằng ngày, tôi vẫn tìm ra những ngõ ngách rất yên. Đôi khi thấy việc cần một người nào đó để nói chuyện hoặc để rong ruổi vui chơi cũng trở thành một nhu cầu vô cùng thiết yếu. Nhưng lạ lùng là những ngày này nhu cầu ấy không trỗi dậy, cứ lặng lẽ nằm ở bên trong trí não, hoặc dĩ nằm lại ở trong tim.
Sài Gòn cất lên những lời mời gọi vô cùng tha thiết. Tôi nhớ những ban trưa Sài Gòn nắng vỡ đầu, não trái não phải đập vào nhau đôm đốp, nhiều khi phải tống vào người vài ba viên thuốc mới dẹp bỏ được cái sự đau của mình. Tôi nhớ những buổi sáng ở căn chung cư cũ kĩ, tôi thường ngủ nướng đến tận 9h sáng, rồi mới đi đánh răng rửa mặt, mẹ của chị chủ nhà không biết rành tiếng Việt, gọi mình là cô, cứ dịp gì cũng đưa bánh cho mình: "Cô ơi, tôi cho cô, hôm nay nhà tôi cúng.". Tôi nhớ những buổi chiều, chị chủ nhà dẫn thằng nhóc về, nó tung cửa phòng tôi đập rầm rầm bảo: "A dí ơi A dí, A dí đi chơi với con nha.", thằng nhóc quậy phá mà dễ thương, sáng trưa chiều tối gì cũng hay rủ tôi đi chơi, thằng nhóc lại quý mến Cherry nhà tôi, nên lại càng thích rủ tôi để gặp Cherry. Con nít mà cũng thích nhau. Tôi nhớ cả dì Liên bán bánh tráng nướng ở góc đường Nguyễn Thị Minh Khai-Nam Kì Khởi Nghĩa. Mỗi lần ăn ở đó là trưa nắng vỡ đầu hoặc chiều tan tầm đông đúc. Nhìn lũ học sinh trường Lê Quý Đôn tan học mà tôi nhớ lại thời xưa khủng khiếp.Chỉ có những người đã từng thử thì mới biết cái thú vị của việc ngồi ngắm người khác vội vã trong lúc mình thong dong là thế nào.

Nhiều khi công việc và bài vở bù đầu bù cổ, luôn phải ráng ngoi lên để sống. Đôi khi cũng thật nghiệt ngã. Nhưng mà vừa đủ để lớn lên, vừa đủ để biết xa nhà là thế nào, vừa đủ để mỗi khi nghĩ về ba mẹ, tôi lại ngậm ngùi, tôi lại thương, tôi lại thấy mình hạnh phúc. Tuổi trẻ của tôi nhiều khi bồng bột lắm. Có những điều tôi thích thì lao đầu vào làm sống làm chết, chẳng cần biết là được hay không. Có những điều tôi không thích thì tôi tìm ra mọi cách để phủ định sạch trơn, rồi lâu lâu lại tiếc ngẩn tiếc ngơ. Ở Sài Gòn đó, tôi giành giựt cũng được nhiều, mà đánh mất cũng không ít đâu.

Ngày xưa anh hay chở tôi đi trên con đường Trần Hưng Đạo, chúng tôi nhiều khi chỉ đơn giản là leo lên xe và đi từ quận này đến quận khác, ngồi sau xe anh tôi thấy an toàn tuyệt đối. Nhiều khi anh dẫn tôi đến những nơi hay ho phải biết, mà bây giờ tôi cũng không nhớ nổi đường đi nữa rồi. Anh lớn ở đây từ nhỏ, nên dĩ nhiên anh yêu nó, nhưng yêu một cách khô cằn lắm, như cách anh đã từng yêu tôi, nhưng cái kiểu khô cằn đó làm tôi cảm thấy an toàn và bình yên. Đến tận bây giờ vẫn thế, chỉ khác là không còn yêu nhau. Thứ tình cảm ấy chóng vánh kinh khủng.

Đặc biệt là tôi nhớ... cực kì nhớ những buổi tối Sài Gòn rực rỡ, chung quanh tôi là rất nhiều tiếng cười ngặt nghẽo, của chị Gao, Slim, Pin Pin, Bơ, Mèo, Toàn... Mỗi người là những câu chuyện khác nhau của cuộc sống, tôi thích nghe họ kể chuyện, rồi ôm cái bụng bự mà cười to. Tôi nhớ mình hay ngồi nói móc chị Gao với Pin Pin và Toàn. Có hôm còn lấy cục đá lạnh ngắt trong ly chanh muối bỏ vào áo chị Gao. Còn Mèo thì thích cười và ngồi nghe, còn Bơ và Slim thì lại thích sỉ vả lẫn nhau, và lẩn cả tôi vào. Sài Gòn đó là Sài Gòn rất động.

Nói về Sài Gòn, tôi không thể nào không nói về Minh Mèo bạn tôi. Minh giống tôi ở chỗ không phải là người dễ mở lòng với người khác, nên thường hai chúng tôi sẽ đi chung với nhau, rồi ngồi uống cafe bố sau 7h30 tối, và nhiều bữa tôi ngồi sau chiếc xe chiến của Minh về nhà Minh chơi, nhiều khi thức cả đêm không thèm ngủ. Tôi nhớ Bố. Bố bán cafe ở bên hông nhà hát lớn, kế bên là quán cafe High Land to đùng. Ai Bố cũng gọi là con, và ai cũng gọi Bố là Bố. Không biết sao mà tôi thấy thương cái dáng người gầy còm cõi đó lắm. Ở cafe của Bố, tôi cũng được gặp và biết nhiều người. Có hôm còn thấy Thanh Hằng vào Nga Paris để dự tiệc. Đối diện là lưng của Park Hyatt. Nhìn xa xa là Continental _Khách sạn đầu tiên của Sài Gòn. Ngồi ở đó dễ thấy được những điều rất là cuộc sống. Người giàu và kẻ nghèo thường đụng nhau ở ngã ba đường đó mà. Sài Gòn đó là Sài Gòn rất tĩnh.

Tôi nhớ Sài Gòn gắn với những ly cafe thơm lừng. Có thời gian tôi uống cafe nhiều đến nỗi mặt nổi lên những hạt mụn to đùng, sáng soi gương than thở,nhưng chiều không ngăn nổi chân mình bước vào một quán quen nào đó. Nào là Yên, nào là Floramisu, Hoa Cafe, Mof, Princess and the Peas...
Sài Gòn của tôi còn những chiều mưa rả rích, lá me bay vào ly phá lấu thơm lừng, chúng tôi _ lũ thanh niên trẻ tuổi mới làm xong nhiệm vụ, ngồi ca hát ngon lành vang một góc đường. Vô tư lự phải biết luôn.

Sài Gòn là một nơi vô cùng hấp dẫn đối với tôi và những ngươi yêu Sài Gòn thực sự. Tôi đã từng may mắn được nói rất giông dài với những người mang trong mình tình yêu to lớn với cái thành phố này, tôi được nghe rất nhiều câu chuyện xung quanh việc thành phố chuyển mình. Chỉ có khi nào yêu lắm mới làm người ta phải tìm và phải nghĩ như thế. Tôi muốn trở lại và có một ngày thật trọn vẹn để làm những việc mà ngày xưa tôi đã từng làm, và với những người cùng gout với mình.
Sài Gòn là nơi làm tôi trưởng thành hơn.
Vâng, lí ra entry này không phải dành để nói về Sài Gòn đâu, nhưng nghĩ ngợi thế nào rồi lại nhớ ra nó.

Thứ Năm, 14 tháng 4, 2011

Done!

Mình đã thi xong.
Thế thôi. Chẳng muốn nói về tình hình thi cử lúc này, vì nói cái gì cũng là thừa.
Hôm nay gặp con Mèo, nó bảo là nếu mình có đi thật thì nó là đứa buồn nhất. :(
Ninh bảo là nhất thiết phải tin vào bản thân, tin một cách tuyệt đối, thì mới có được những thứ mình mong muốn.
Vậy thì bây giờ mình sẽ tin tưởng vào bản thân mỗi ngày nhiều hơn một tí.
Để làm tương lai tốt hơn một tí.
Ừh!

Thứ Ba, 12 tháng 4, 2011

I will do the best.


Lúc này bắt đầu cho ngày 13/4. Nghĩa là ngày mai sẽ là lúc mình đi thi. Tối nay chắc chắn sẽ ngủ thật sớm. Ngày mai sẽ ăn cơm trắng với chà bông rồi cất cặp sách lên đường thật là bình tĩnh và tự tin nhỉ.
Đi thi.
Ngày xưa mình sợ thi lắm. Nhưng tự dưng từ hồi lên cấp 3, mình không còn sợ nữa. Có lẽ mình mình được rèn dũa nhiều rồi. Thi hết cái này đến cái khác, thi hoài thi huỷ mà không thể ngưng được.
Ngày mình thi tốt nghiệp, mình bình tĩnh lắm. Mình đã nói với lòng là mình chắc chắn đậu, mà còn phải trên 50.
Ngày mình thi đại học lại là cái lúc mà cả một run rẩy nhỏ cũng không hề gợn lên. Mình cứ thế làm bài, từ câu này sang câu khác, không hề sợ hãi. Mình nhớ rõ ràng là ngày cuối cùng mình thi môn hoá, bước ra khỏi phòng thi, mình nói với mẹ: Chắc chắn đậu rồi. .
Hồi đó thi đại học xong, không ai như mình, đi tìm nhà để thuê trước khi biết cả kết quả. Lúc đó mình còn biết chắc chắn rằng mình đậu ở cái con điểm không chỉ dành cho trường Kinh Tế, mà còn là con điểm đủ để vào ngoại thương nữa. Đó là cách mình chứng tỏ cho ba mình biết sự nỗ lực của mình, như kiểu mình muốn nói rằng: nếu ba không muốn con học về biz thì đó là sai lầm của ba. Nhận điểm thi khối A với cái kiểu đối xứng 8-9-8, không phải quá cao, nhưng cũng đủ để mẹ và ba tự hào khi nói về mình trước người khác. Cũng đủ để ba mẹ phải tự suy nghĩ lại vì sao ngày xưa đã ép mình thi y dược làm gì, để mình không thi vào NT được, để rồi mình phải bước vào cái trường đó một cách miễn cưỡng, khi mà điểm này mình có thể đường hoàng vào ngoại thương.
Hồi đó mình cứng đầu và ngang trái lắm.
Giờ vẫn vậy. Có phần hơn thế nữa.
Ngày mai sẽ đến, ngày mai rồi sẽ đến thôi. Ngày mai sẽ như một ngày thật bình thường, chỉ khác là mình ra đường để đi thi _ một kì thi quan trọng. Từ đó, mình có thể bay xa, được không?
Mình sẽ làm hết sức, sẽ thật cố gắng, thật bình tĩnh giải quyết từng phần từng phần một. Như đúng lời mình đã hứa với một người nọ.

Ty ơi, Ty ơi. Cố lên nhé Ty ơi. :)

Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2011

Chiếc lá thu phai.


Lòng mình sao cứ cảm thấy đau đớn quá. Người mình sao chẳng thôi nguôi những mệt mỏi và buồn than.
Từ trước đến giờ, mình ghét nhất là phải làm phiền người khác. Mình không bao giờ thích là một gánh nặng cho người nào cả. Bơi vậy nên chẳng bao giờ muốn nhờ vả ai cho đi nhờ xe, chẳng bao giờ muốn người khác phải nghĩ ngợi cho mình cả, vì việc nghĩ ngợi thôi cũng đã là phiền phức rồi.

Từ trước đến giờ mình lại không phải người dễ dàng mở lòng với người khác, nên có vẻ như khi càng được quan tâm thì mình càng cảm thấy không yên. Tự dưng lại nghĩ người khác chỉ muốn làm cái việc quan tâm ấy như nghĩa vụ vậy thôi. Vậy đó, mà khi không có quan tâm và sẻ chia thì lại lâm vào tình trạng cô đơn khủng khiếp. Rồi hay trách người này người nọ thế này thế nọ. Rồi tự nhiên thấy mình tự làm khô héo chính mình thôi àh. Kì quá phải không?

Hôm nay mình nhức đầu kinh khủng, mà càng nhức đầu thì mình càng muốn gọi điện thoại cho một người nào đó, để than thở thôi mà. May mắn là có người đã gọi cho mình chiều nay, dù cho chỉ là bàn chuyện công việc, nhưng mình vẫn thấy vui, và thấy vơi dần cái khô héo này.

Tính mình không bình thường mà, nhiều khi thẳng thắn đến mức làm nao lòng người khác. Vậy mà nhiều khi ngần ngại đến mức để người khác phải tự hỏi quá nhiều câu hỏi về mình.
- Muốn gọi điện mà lại không gọi.
- Muốn người khác trả lời email nhưng lại bảo thôi khỏi cần.
- Muốn đi chơi nhưng lại chẳng nhắn nổi một cái hẹn.
- Muốn làm gì đó, nhưng tự mình lại cầm chân mình lại.
Người đâu mất người
đời tôi ngốc dại
Tự làm khô héo tôi đây

Chiều hôm thức dậy
Ngồi ôm tóc dài
Chập chờn lau trắng trong tay
(Chiếc lá thu phai)

Mẹ mình hỏi sao mình lại cứ phải tự làm khó mình. Mình không trả lời. Mà có lẽ lí do rất đơn giản, đó là vì mình không thích làm khó người khác.

Dạo này, mình hay nghe nhiều người nhận xét về mình. Có người thì bảo mình xinh ra nhiều quá, có người thì bảo mình trở nên đằm thắm quá. Có vài người lại bảo mình là người luôn làm cho người khác có cảm giác thoải mái khi nói chuyện, và được chia sẻ nhiều điều. Có thật thế không?
Hôm nọ, mình đi xe bus, mình đứng dậy nhường chỗ cho một cô nọ lớn tuổi rồi, cô cứ xoa tay mình mãi, cảm ơn rối rít rồi bảo mình là: "Con là con Phật rồi. Chính xác là con Phật rồi. Cô cám ơn con nhiều nha." Mình nghe thế thấy vui, vì tự dưng niềm tin trong mình được củng cố nhiều. Hoặc có lẽ là do lúc đó mình thấy cuộc sống còn nhiều người tốt, và đời còn dễ thương chăng.

Nằm nghe giữa trời, giòn vang tiếng cười...

Chiều nay có hẹn! :)

Thứ Ba, 5 tháng 4, 2011

The love!

It is about 7pm and I'm here in FV hospital. My sister is better than she was on Saturday, but she is still rather weak and can't take step herself. During 2 days in here, Ive realised so many things which I never know. My sister is always deep in pain, sometime I have seen in her eyes some tears. She really wants to cry because of the feeling of being painful, but she cant. She don't want everyone have to worry about her health.
Her baby _ little Tom is still weak too. It is so difficult for him to drink milk. In the first day, he breathed so weakly that the doctor have to take the Oxy Automachine to help him. Until now, I haven't seen his face because no one is allowed to meet him except his mom and dad.
I have thought about my mom so many times, and I know no thing can be compared with the love of mom. I remember when I was a little girl, I was always scared of being painful. Thus everytime I felt down, my mom always was the first one came to me and helped me to stand up. When I was sick, my mother is the only one stay up all the night long to take care of me. When I was bleeding, I cried, and she cried also.
Not until today, I know how painful she was when she born me, I know how much she love me. She raised me up, but she never thinks that one day I will bring money to pay for her love and attempt. He only hope is that I will be a good girl, always happy and never fall down.
The last thing is that she will always be the one beside me. When I'm lost, she will look for me. When I down, she will bring me up. When I go so far away, she will always be there to wait for me. She will be the one who always loves me.
If tomorrow will be my last day, the only thing I want to do right now is to run to my mother, and hug her tight, and tell her that I love her, forever and always.
P/S: This is the computer of FV hospital, so I have no picture here. Moreover, I really want to type this entry in Vietnamese to say exactly what I think, but with this so stupid computer, I cant.

Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2011

Về nhà.


Sau hai ngày ở bệnh viện và đi lòng vòng Sài Gòn làm vài chuyện thì hôm nay trở về nhà trong tình trạng hoàn toàn kiệt sức và mệt mỏi. Ráng ngủ thôi, để mai còn lên ở với chị một hôm nữa.
Chuyện của chị và bé Tom còn dài, giờ không đủ sức để nghĩ và kể lại nữa rồi.
Hôm nay, mình như đứa bị ngớ ngẩn vậy.
Rồi lại có thêm người làm cho lòng tin của mình đang giảm xuống âm.
Rồi mình lại thất vọng.
Rồi... mình không trông đợi gì từ những người xung quanh mình nữa đâu, kể cả bạn bè thân thiết, kể cả người mình yêu, kể cả những người mà sau này có thể là chồng mình. Đúng rồi, người ta có là máu mủ ruột rà gì đâu mà mình được quyền đòi hỏi sự quan tâm và chia sẻ.
Cuộc sống đi về hướng nợ những niềm vui về tinh thần.
...
Điều làm mình buồn nhất đó là: Khi người ta có nhiều tiền, thì người ta có quyền nói với mình bằng cái giọng đó sao?
...
Thôi đành thế. Sống là nhìn vào cái đích, làm vì những lí do thiết thực, một trong các lí do đó là: YÊU THƯƠNG. Mà đã yêu thương nhau thì không cần trả nợ, và nhất thiết không được để người khác xen vào cắt ngang cái tình thương đó.
Thế thôi!
Từ nay, mình hứa mình không bao giờ gọi điện thoại, hay chat, hay làm bất kì điều gì có thể bị kết án là đang làm phiền người khác nữa đâu.

Bây giờ, mình đang cảm thấy cô đơn và không lối thoát, như cành hoa ở chênh vênh trong hình vậy.

Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2011

Tom và mẹ.


Mình đã có Cherry, một tình yêu bé nhỏ.
Còn hôm nay là cá tháng 4, nhưng có một sự thật vô cùng to lớn đó là ngày mai, Tom sẽ được sinh ra. Và dĩ nhiên Tom cũng là một tình yêu bé nhỏ khác của mình.
Sao mà bông dưng thấy cuộc sống không còn tự nhiên nữa, cả đến ngày sinh người ta cũng nhờ đến thầy bói. Cả ngày sinh cũng biết trước được. Thà cái gì đến thì cứ đến, đằng này biết trước ngày mai sẽ thế nên cả nhà cảm thấy bất an và lo lắng quá. Ai cũng chỉ mong chị mình sinh được mẹ tròn con vuông. Tom sẽ thiệt là dễ thương, dĩ nhiên nhà mình cũng thương Tom như vẫn thương Cherry vậy đó.
Con nít mà, nhìn đôi mắt chúng sẽ thấy vô lo. Nhìn nụ cười chúng sẽ thấy rõ ràng những tuyệt vời của trần gian. Nghe tiếng chúng khóc thì thấy thật là trong sáng. Vì vậy nên người lớn thường muốn là trẻ con, để cứ nghĩ về thế giới rất đẹp, và rất cổ tích.
Tom.
Tom.
Tom.
Tự nhiên thấy thương không tả. Nghĩ đến Tom thì mình không chỉ nghĩ đến một đứa cháu, mà còn nghĩ đến nhiều thứ khác nữa. Một trong những điều đó chính là việc "làm vợ" "làm mẹ".

Tự nhiên thấy tội cho mẹ và chị quá. Mình chắc chắn rằng đêm nay mẹ sẽ không ngủ được vì lo lắng, chị mình cũng sẽ bất an. Vốn mẹ mình yếu đuối và mong manh lắm. Đàn bà xứ Huế là vậy đó, vẻ bề ngoài thì lúc nào cũng kiêu sa và lạnh lùng, nhưng bên trong là muôn phần yếu đuối. Mẹ yếu đuối, khi buồn thì mẹ khóc, còn khi mẹ đau thì mẹ yên lặng không khóc lời nào, mẹ sợ con lo, ba lo. Mẹ sợ đi bác sĩ, vì mẹ sợ phát hiện ra bệnh gì đó. Ở đời này, chắc mẹ sợ nhất 2 từ "Ung thư", mà như mẹ bảo thì đó là "cái án tử hình của người vô tội". Mình thường hay cầu xin cho gia đình mạnh khoẻ, ba mẹ không đau bệnh gì. Chắc trời còn thương, Phật còn nghe được lời mình nói, nên mẹ mình còn khoẻ. Nhiều khi thấy mẹ đau bệnh, mình lại thương lắm. Nhưng tính mình là có thương, có buồn thì mình cũng không bao giờ nói với mẹ. Vì mình sợ mẹ lại yếu đuối.
Và mẹ yếu đuối nhưng mẹ không sợ đau, mẹ chỉ sợ mình đau, hay chị mình đau. Mẹ thấy mình khóc thì mẹ không đành lòng, mẹ thấy mình đau thì mẹ xót xa. Mẹ dạy mình là "có yêu ai thì phải chọn người yêu mình hơn", để có chia tay thì mình là người đau ít.
Mẹ ơi...

Sinh ra là đàn bà con gái thì phải thế, cả đời phải biết lo và biết nghĩ, cho gia đình, cho công việc. Con đau ốm một thì mẹ lo lắng mười. Con hư hỏng thì mẹ đau trăm lần. Đêm nào con mất ngủ đến 3 giờ sáng thì mẹ mất ngủ cả đêm.
Âu cũng là cái duyên cái số. Trời định cái thân cái phận là con gái, là đàn bà thì phải thế. Nhưng vốn dĩ luật của trời đất đó là yêu thương và được yêu thương là hạnh phúc. Nên có lẽ chuyện lo và nghĩ của con gái phụ nữ là cách họ yêu thương và cảm nhận yêu thương.
Nhưng cái bất hạnh nhất có lẽ là người chồng hay người yêu không cảm được cái khó khăn đó, do ích kỉ, hay do vốn tính đàn ông là vô tư? Dù do gì chăng nữa, thì việc không được cảm thông luôn luôn là bất hạnh, không được chia sẻ thì lại càng bất hạnh, và chuyện người đàn ông cứ ung dung tự tại với mọi thứ, bất cần suy nghĩ thì đó là một cái tội của đàn ông.
Thực ra vài số phận nghiệt ngã và cay đắng thế đó.
Nhưng may mắn là chị mình không lâm vào điều đó. Mình luôn mừng cho chị vì những hạnh phúc chị đang có. Và mình thương chị bằng một tình thương vô cùng to lớn.
Còn mình?
Mình sẽ cố gắng để làm mình không lâm vào điều đó, bằng cách lựa chọn một người xứng đáng được làm ba của con mình. Một người sẽ biết cảm thông và chia sẻ.
Đúng là việc chọn người yêu và chọn chồng khác nhau quá đỗi.
Nhưng bây giờ, quan trọng là phải chọn được một con đường để đi.

Cá Tháng Tư và những lời thật thà.