Những mùa đông yêu dấu.
Ngày xưa thường hay suy nghĩ về những bước chân không hối hả.
Hôm nay là ngày 4 năm mới có 1 lần. 4 năm nữa có lẽ mình không còn ở đây, không có mùa đông nằm trong chăn ấm nghe tuyết rơi nữa rồi. 4 năm nữa có khi đã ổn định một cuộc sống rất bình dị, đã tìm được hạnh phúc bất tận, hạnh phúc ngọt lành rồi.
4 năm nữa có khi phải từ bỏ những giấc mơ không thành rồi.
4 năm nữa có khi đã biết để bản thân mình yếu đuối hơn, chứ chẳng còn những ngày cố gắng mạnh mẽ thế này nữa.
4 năm nữa, có lẽ mình đã có một bờ vai, vững chắc...
"Tôi từng mơ ước nhiều, cứ bên ai buồn vui sớm chiều, cứ cho ai tình yêu rất nhiều, mà tình yêu ai ngờ thấu hiểu."
Ở thì hiện tại, nếu tôi có thể, tôi chỉ muốn gọi cho duy nhất một người, để trách móc tại sao cứ phải để tôi chờ đợi, để khóc một tràng dài, để nói cho người đó biết tôi nhớ người ta đến thế nào, rồi sau đó chấm dứt tất cả những chuỗi ngày dài đợi mong.
Mùa đông qua rồi, bây giờ đã là mùa xuân... :)
Mùa hè cỏ xanh. :)
Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012
Thứ Hai, 27 tháng 2, 2012
Tình bạn.
Hôm nay nhận thư tay của Minh.
Tình bạn ấy đã đi qua 6 năm trời đằng đẳng, vui có buồn có, tất cả mọi thứ đều đã từng đi qua rồi. Trong 2 năm tới, có lẽ tôi và Minh Béo chẳng gặp lại nhau nữa.
Có những thứ tình cảm khi qua bao nhiêu trắc trở rồi mới bền vững cho đến tận bây giờ.
Trong thư Minh viết về rất nhiều điều từ quá khứ đổ về, từ những món quà cho đến những chuyến đi rong ruổi từ hết nơi này đến nơi khác...
Đúng là phải có duyên lắm mới chơi với nhau, thân với nhau đến lúc này.
Cô bạn của tôi cũng đang chuẩn bị cho một chuyến đi, chuyến đi của cuộc đời dài đằng đẳng. Cô bạn béo của tôi.
Cả cuộc đời này, người yêu thì cũng từng quen 3-4 thằng, nhưng bạn như thế chỉ có một và duy nhất chỉ một. Mà lúc gần nhau không hề quý, lúc đi xa rồi, biết cô đơn rồi thì mới biết rằng đi khắp thế giới gặp đủ 7 tỉ người thì cũng chẳng gặp được bạn chí cốt thế này.
Bởi vậy, phải trân trọng... Phải trân trọng.
Cô bạn của tôi ơi, đi rồi trở về nhé. Mục đích của ra đi đó là để lớn khôn, để trưởng thành, và để biết rằng không đâu bằng nhà mình, để biết rằng mình sẽ trở về...
Nhớ mày lắm.
Tình bạn ấy đã đi qua 6 năm trời đằng đẳng, vui có buồn có, tất cả mọi thứ đều đã từng đi qua rồi. Trong 2 năm tới, có lẽ tôi và Minh Béo chẳng gặp lại nhau nữa.
Có những thứ tình cảm khi qua bao nhiêu trắc trở rồi mới bền vững cho đến tận bây giờ.
Trong thư Minh viết về rất nhiều điều từ quá khứ đổ về, từ những món quà cho đến những chuyến đi rong ruổi từ hết nơi này đến nơi khác...
Đúng là phải có duyên lắm mới chơi với nhau, thân với nhau đến lúc này.
Cô bạn của tôi cũng đang chuẩn bị cho một chuyến đi, chuyến đi của cuộc đời dài đằng đẳng. Cô bạn béo của tôi.
Cả cuộc đời này, người yêu thì cũng từng quen 3-4 thằng, nhưng bạn như thế chỉ có một và duy nhất chỉ một. Mà lúc gần nhau không hề quý, lúc đi xa rồi, biết cô đơn rồi thì mới biết rằng đi khắp thế giới gặp đủ 7 tỉ người thì cũng chẳng gặp được bạn chí cốt thế này.
Bởi vậy, phải trân trọng... Phải trân trọng.
Cô bạn của tôi ơi, đi rồi trở về nhé. Mục đích của ra đi đó là để lớn khôn, để trưởng thành, và để biết rằng không đâu bằng nhà mình, để biết rằng mình sẽ trở về...
Nhớ mày lắm.
Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012
Nhìn lại yêu thương vẫn thế...
Từng ngày nào nồng nàn từng câu ca dao
Từng ngày lặng lẽ sống với kỷ niệm ngọt ngào
Bình yên những giấc chiêm bao
Qua rồi một thời vội vàng rong chơi
Rồi một thời yêu đương sớm tối
Giữa thênh thang bầu trời, nắng gió muôn nơi
Đường còn dài và còn nhiều hơn chông gai
Rồi thì lặng lẽ những tháng ngày buồn ở lại
Ngày vui dễ lắng mau phai
Mai về nhìn lại cuộc đời vui ghê
Về nhìn lại yêu thương vẫn thế
Giữa cơn đau nặng nề, khốn khó lê thê
Thời gian qua đi bộn bề nhiều lần suy nghĩ
Đời ngọt ngào thì đôi khi
Tình yêu nơi đâu vội vàng tìm hoài không thấu
Thôi dừng làm chi rồi lại đi...
Từng ngày lặng lẽ sống với kỷ niệm ngọt ngào
Bình yên những giấc chiêm bao
Qua rồi một thời vội vàng rong chơi
Rồi một thời yêu đương sớm tối
Giữa thênh thang bầu trời, nắng gió muôn nơi
Đường còn dài và còn nhiều hơn chông gai
Rồi thì lặng lẽ những tháng ngày buồn ở lại
Ngày vui dễ lắng mau phai
Mai về nhìn lại cuộc đời vui ghê
Về nhìn lại yêu thương vẫn thế
Giữa cơn đau nặng nề, khốn khó lê thê
Thời gian qua đi bộn bề nhiều lần suy nghĩ
Đời ngọt ngào thì đôi khi
Tình yêu nơi đâu vội vàng tìm hoài không thấu
Thôi dừng làm chi rồi lại đi...
Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2012
Và những gì em biết.
Em biết mình đang khóc, giọt ngắn giọt dài, đem cất hết nước mắt vào sâu trong lòng mình.
Và em biết mình đang khóc, mình đang khóc, mình đang khóc... Nhưng cố gắng ngăn không cho nước mắt rơi xuống, che giấu bằng vẻ ngoài giả tạo nhất mà em tạo ra cho chính mình.
Và em biết mình đang khóc. Đó là tất cả những gì em biết ở hiện tại này... Nếu anh biết điều ấy, liệu anh có đến, ôm em chặt, im lặng nghe em khóc đến khi em nín dứt, kiên nhẫn chờ cho những vết thương lành lại, rồi đợi em nói: "em ổn rồi anh ơi!"?
Và em biết mình đang khóc, mình đang khóc, mình đang khóc... Nhưng cố gắng ngăn không cho nước mắt rơi xuống, che giấu bằng vẻ ngoài giả tạo nhất mà em tạo ra cho chính mình.
Và em biết mình đang khóc. Đó là tất cả những gì em biết ở hiện tại này... Nếu anh biết điều ấy, liệu anh có đến, ôm em chặt, im lặng nghe em khóc đến khi em nín dứt, kiên nhẫn chờ cho những vết thương lành lại, rồi đợi em nói: "em ổn rồi anh ơi!"?
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
