Em biết mình đang khóc, giọt ngắn giọt dài, đem cất hết nước mắt vào sâu trong lòng mình.
Và em biết mình đang khóc, mình đang khóc, mình đang khóc... Nhưng cố gắng ngăn không cho nước mắt rơi xuống, che giấu bằng vẻ ngoài giả tạo nhất mà em tạo ra cho chính mình.
Và em biết mình đang khóc. Đó là tất cả những gì em biết ở hiện tại này... Nếu anh biết điều ấy, liệu anh có đến, ôm em chặt, im lặng nghe em khóc đến khi em nín dứt, kiên nhẫn chờ cho những vết thương lành lại, rồi đợi em nói: "em ổn rồi anh ơi!"?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét