Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2011

Lo lắng.

Quên gửi confirmation nghe chừng đơn giản những là chuyện thực sự to tát và trọng đại. Mình có nguy cơ bị đá ra khỏi danh sách sinh viên năm nay.
Dù sao thì mọi chuyện cũng đã đến đây. Còn tôi chỉ còn biết chờ đợi kết quả.
Dù sao thì... Trời không phụ lòng người.
Tôi chỉ sợ rằng khi để cơ hội bay mất thì nó sẽ không bao giờ trở lại nữa.
Thất vọng về bản tính của mình ghê gớm...

Thứ Năm, 21 tháng 7, 2011

Show me the meaning of being lonely.



Có ai biết rằng trong cuộc sống, tôi bị bủa vây bởi hàng tá bâng khuâng. Suy nghĩ và trăn trở là bạn đồng hành trong suốt quãng đường khôn lớn, cho dù là thành công hay thất bại. Mỗi sự thành công lả mở đầu tốt đẹp cho một trang giấy mới, mỗi điều thất bại là mở đầu tồi tệ cho một quãng đường không biết nơi đến. Từ đó, tôi lớn lên.
Ngày xưa, mỗi lần thi rớt, tôi đều tự tự trách mình ghê gớm, rồi lại ngồi nói những câu đại loại như:"Giá như ... thế này, giá như thế kia..." Tôi thường hay tiếc nuối vì những sai lầm và thiếu sót của mình.
Bây giờ tôi không còn tự hỏi "giá như" nữa, vì tôi biết không có cách nào thay đổi những quyết định và hành động trong quá khứ được.
Kể cả bạn bè. Rồi họ cũng sẽ từ từ đi qua tôi, đến một lúc nào đó tôi không còn thấy được họ, có la thất thanh gọi tên họ thì họ cũng không quay mặt lại, hoặc là chỉ nhìn tôi thương hại rồi sẽ tiếp tục đi trên con đường mà họ đang đi. Tôi không trách được họ, vì ai cũng phải ích kỉ, kể cả tôi. Ích kỉ nghĩa là phải nghĩ cho mình nhiều hơn, hoặc nghĩ về cơm áo gạo tiền nhiều hơn, hoặc gì gì đó tôi chưa hiểu hết. Nhưng... rồi bạn bè cũng sẽ đi mất.
Hôm qua, tôi và mẹ nghe kể về một cô giáo đi dạy thêm và làm khó học sinh vì chuyện tiền bạc. Mẹ tôi bảo: "Coi đồng bạc to quá đi. Là người thì không được xem đồng bạc to hơn cả tình người." Tôi sẽ ghi nhớ câu này!

Cô đơn không phải là một trạng thái bị động, mà đôi khi nó là chủ động. Lúc này, chính tôi đưa mình vào cô đơn. Tôi cho phép mình hằng đêm ôm sự cô đơn ấy vào người, rồi tủi thân, rồi trăn trở. Lí do là để làm quen với một khoảng thời gian dài cô đơn trước mắt. Tôi đã quen với việc mỗi khi có chuyện gì cũng sẽ có người sẵn sàng nghe tôi nói, sẵn sàng chia sẻ với tôi. Nhưng đâu thể làm phiền người khác hoài, tôi phải tự đứng dậy Rồi sau này, tôi còn phải độc hành trên rất nhiều quãng đường, đó là khi cô đơn hoài mãi. Nhưng dù sao, tôi nghĩ sự cô đơn là cách rất tốt để tập kiên cường.

Tóm lại, khi có nhiều người thương yêu mình, thì tôi lại không được phép làm cho họ phải lo lắng vì tôi. Tôi trân trọng sự thương yêu ấy, nhưng tôi ích kỉ, và nhiều người khác cũng ích kỉ, nên tôi phải tự lo cho bản thân mình trước khi làm cho người thương mình âu lo.
Nhất là mẹ.
Rồi tôi sẽ kiên cường vượt qua hết. Như cách tôi đã đi qua tháng tư. :)

Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2011

Mẹ ơi, con sẽ về!


Nhìn mẹ những ngày này, con không còn muốn đi đâu cả mẹ ơi. Con nghĩ đến khoảng thời gian 2 tháng nữa, khi con ở một nơi thật xa nhà mình, con sẽ một mình làm hết tất cả mọi thứ, và một mình nhớ mẹ, mẹ ơi.
Mẹ may váy, con ngồi kế bên kể chuyện cho mẹ nghe. Chưa bao giờ con thấy tình mẹ con thiêng liêng đến như thế. Hạnh phúc đúng là đến từ những điều rất nhỏ bé phải không mẹ. Mẹ lo cho con từng tí, đến từng viên thuốc mẹ cũng nhắc con uống. 2 hôm nay con bệnh, mẹ nhắc con từng li từng tí, chăm cho con như trẻ nhỏ. Dù biết mình đã trưởng thành, nhưng cảm giác khi được mẹ chăm bẳm làm con ấm lòng và thương mẹ, thương gia đình mình nhiều hơn bao giờ hết.

Mẹ ơi!
Con biết, ngày con đi, con sẽ khóc nhiều lắm. Khóc nhiều thật nhiều, nhưng sẽ cố không cho mẹ thấy. Vì con biết mẹ cũng sẽ khóc. Mẹ ơi, mẹ đừng lo gì cho con cả, vì con gái của mẹ đủ cứng rắn để bước qua tất cả, con gái của mẹ đủ bản lĩnh để sống độc lập ở nơi ấy. Dù cho mưa gió, dù cho tuyết phủ trắng xoá, con cũng sẽ đi qua. Con cũng sẽ khôn lớn và trưởng thành mẹ ơi. Con không chắc chắn mình sẽ được hạng nhất hạng nhì, vì ở đó người ta không xếp hạng theo điểm học như ngày xưa, mà họ nhìn vào cả vốn sống của mình. Nhưng, con hứa sẽ không bao giờ làm ba mẹ thất vọng.

Mẹ ơi!
Con đi rồi sẽ trở về, trở về là một người thật tốt, trưởng thành và biết tự lo cho bản thân mình. Con chỉ mong sức khoẻ của ba mẹ thật tốt, để khi con trở về có thể còn thật nhiều thời gian để đền ơn ba mẹ. Con chỉ mong những đứa con của con sẽ được mẹ may đồ cho mặc, còn con sẽ dẫn chúng về với ba mẹ hằng tuần. Mẹ ơi, gia đình mình là nơi tuyệt vời và an toàn nhất. Là nơi con luôn luôn muốn trở về, mẹ ơi!

Con đang khóc. Cổ họng con nghẹn đắng. Căn phòng này ấm áp quá, ngôi nhà này nhiều tình thương quá. Mẹ ơi! Đến khi nào nhớ thì con biết làm sao hả mẹ? Con kiếm mẹ ở đâu để lăn vào lòng mẹ, để khóc hu hu.
Mẹ ơi, con đang khóc. Vì đây là những ngày quá hạnh phúc đối với con. Tương lai trước mắt sẽ nhiều chông gai, nhưng con hứa con sẽ vượt qua, chỉ vì mẹ luôn nói: "Mẹ tin vào khả năng của con!"
Mẹ ơi, con đang khóc, và cố gắng ghi nhớ tất cả những kỉ niệm này. Vì con biết rằng con không còn nhiều thời gian.
Mẹ ơi, con đang khóc.
Con sắp đi xa vòng tay mẹ rồi.
Nhưng Mẹ ơi, con hứa, con sẽ về.

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2011

Mùa hè.


- Em biết không Ty, mùa hè là mùa thèm muốn rất nhiều thứ. Mùa hè là mùa để dịch chuyển, để đi rất nhiều nơi, để lớn. Mùa hè là mùa để yêu. Người ta thường rất muốn có một người để yêu vào đúng mùa hè, nhất là vào những ngày tháng 7 vừa nóng vừa mưa, thèm yêu đến nỗi cuồng loạn. Mà nếu không tìm được tình yêu thì sẽ bức rức đến điên cuồng. Mùa hè là mùa để yêu.
Mùa hè, hoà phượng và những bước chân tuổi trẻ.

Đối với tôi, mùa hè gắn liền với những vệt nắng vàng ươm trải dài khắp sân nhà. Mẹ trồng rất nhiều loại cây hay ho ở mảnh sân nhỏ ấy. Trong số đó có một chậu hoa được mẹ gọi là "Cỏ tình yêu", màu tím mướt mà. Nghĩ có lẽ cũng chẳng sai, lá cũng tím mà hoa cũng tím, lại có vẻ bay bay giữa trời, tình yêu thì vốn dĩ bồng bềnh và lãng mạn như sắc tím ấy mà.

Mùa hè này tôi dành nhiều thời gian cho việc dịch chuyển và lên kế hoạch. Tôi như một kẻ nghiện cảm xúc được xếp đồ và xách balô lên đường. Tôi lại thường bị phấn khích trước những chuyến đi. Tôi thích đi, và cứ đi hoài đi hoài.
Rảnh rỗi thì lại làm ra nhiều kế hoạch, một hoạch định dài dòng để phục vụ cho tương lai gần và xa. Nhất định sẽ làm được những thứ như thế. Đó là cách tự cứu vớt cuộc đời mình khỏi một mớ lầy lội.
Mùa hè là mùa thử nghiệm những điều thật mới. Tôi đã bắt đầu học guitar. Ai cũng bảo guitar dễ hơn piano, nhưng có vẻ với tôi thì ngược lại hoàn toàn. Thôi đành vậy, chỉ là học thôi mà. Học để biết và để tự giải khuây cho bản thân mỗi khi buồn bã. Ở bên ấy sẽ không có cây đàn piano hay organ để lướt như ngày xưa nữa, nhưng guitar thì có đấy. Rồi sẽ có một ngày, tôi sẽ vừa đánh đàn vừa hát cho người yêu tôi nghe.
Tôi đang học may. Chiếc máy may cũ kĩ của bà ngoại đã được đem về nhà tôi. Đó là kỉ vật còn xót lại của bà, tôi vẫn nhớ như in những ngày trẻ nít, được bà ôm thương, được bà hôn. Máy may sẽ cũ mục nếu không ai đụng đến nó. Để không cũng uổng, tôi bắt đầu học may. Chỉ may những thứ đơn giản thôi, tôi sẽ tự may váy hoa cho mình, để mùa hè của tôi thật rực rỡ.
Biết thêm một thứ nghĩa là đang tự nâng cấp bản thân mình.
Mùa hè của tôi tạm thời vắng bóng yêu đương. Nhưng cũng không phải là một vấn đề lớn, tình yêu cũng sẽ tới thôi, tôi tin là như vậy. Niềm tin thật lớn vào một tươi lai tươi đẹp. Muốn sướng trước hết phải khổ cơ mà. :)

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2011

Việt Nam.


1. Gia đình.
Ba mẹ vẫn thường hay bảo con cái nên người hay không phần lớn là tác động từ gia đình.
Tôi vẫn thường tự nhủ mình may mắn vì có một gia đình tuyệt vời.
Ngày đầu tiên tôi tới Hà Nội trong tháng 6 vừa rồi, Hà Nội đón tôi bằng cơn nắng to vỡ đầu. Điện thoại rung lên báo hiệu tin nhắn. Lần đầu tiên tôi nhận được một tin nhắn từ Ba. Ba hỏi tôi có biết hôm nay là ngày gì hay không? Tôi chỉ biết ngại ngùng bảo là "dạ biết, ngày của ba..." Rồi chúc Ba một vài câu nghe hơi sáo rỗng. Nhưng rồi tôi khóc, khóc thật khẽ khi những tin nhắn kế tiếp của Ba ồ ạt
đến. Khi tôi đọc đến câu: "Con là niềm tự hào rất lớn của ba mẹ.", tôi chỉ muốn đáp một chuyến bay ngay sau đó để về với gia đình mình.
Gia đình thân thương đến độ chưa đi đã nhớ. Bé Tom hay khóc nhè, nhưng lại hay cười ngượng ngùng. Bé Tom tròn quay, bé Cherry hay gọi điện thoại bảo dì Ty làm bánh.
Còn mẹ lại cứ ngồi xem hình tôi, rồi lâu lâu lại bảo: "Mẹ thấy con đẹp mà, không có mập gì hết." Không biết có phải là an ủi hay không, nhưng nghe thế ấm lòng lắm.
Hôm qua, ba đàn và mẹ hát. Nhà tôi chưa bao giờ đầm ấm đến thế này. Vậy mà khi mọi thứ gần như thay đổi, không còn giận hờn và hằn học lẫn nhau, tôi lại phải sắp rời xa.
Làm sao đây? Khi nơi này có nhiều thứ để níu chân mình lại. Mình cũng không còn là trẻ nít để ngày mai có thể thay đổi tất cả những thứ mà hôm
nay đã quyết định.
2. Bạn bè.
Minh vẫn thường hỏi tôi rằng: "ngày này tháng 9 ai sẽ đi chơi với tao bây giờ?"

Ngậm ngùi dữ lắm nhưng chỉ biết trả lời cho qua, đại loại là: "Rồi tao sẽ về và lại đi chơi thôi mà, nhưng chắc không phải là tháng 9 đâu."
Bạn bè cũng là do duyên số mà đưa đến với nhau. Còn duyên thì sẽ còn là bạn, hết duyên rồi thì có cố gắng cũng chẳng về được với nhau. Mà tôi, thật lòng mong rằng cứ còn duyên mãi, hoặc cứ nợ nần nhau, để có cái cớ mà về rồi gặp lại nhau, trò chuyện và rong chơi như thời trẻ con.
Bạn bè là những người đáng để tin tưởng. Khi đã tin rồi thì có ai muốn mất đi lòng tin đâu nào.
Sẽ nhớ và không bao giờ quên.

3. Sự dịch chuyển.
Cứ đi là sẽ đến. Cứ đi là sẽ lớn thêm. Và đối với tôi, cứ đi thì sẽ lại thấy Việt Nam đẹp hơn rất nhiều.
Đứng trên núi nhìn toàn bộ quê hương, tôi mới cảm thấy lòng mình rộn ràng biết bao. Tôi cứ tưởng mình đã hiểu cái thành phố này đến tận ngóc ngách, nhưng đến khi đứng ở vị trí ấy và lướt mắt nhìn bao quát, tôi mới biết rằng nó đẹp đến vậy, và còn những nơi tôi chưa bao giờ đến.
Rồi tôi cứ đi, cứ dịch chuyển, từ nơi này đến nơi khác. Tôi đã thử liệt kê những nơi tôi đã từng đi qua, lòng vui mừng một ít vì mình đã kịp hiểu Việt Nam nhiều hơn rất nhiều người khác, để trước khi ra đi, mình sẽ không phải tiếc nuối nhiều.
Và tôi sẽ lại đi, có thể là với bạn bè, có thể là độc hành, cũng có thể là với tình nhân. Chỉ biết là cứ đi, cho đến khi chân không còn sức để bước nữa, hoặc đến khi có người níu tôi lại, để tôi bắt đầu là vợ, và là mẹ. Cũng chẳng biết là bao giờ.

4. Những giấc mơ.
Tôi tin vào số phận. Và số phận cho tôi là một con người Việt Nam, cho tôi khôn lớn trên mảnh đất này, cho tôi được học hành đủ đầy, và được quen với bạn bè tứ phương, để rồi biết mơ ước. Nhất định đó là điều đáng để trân trọng và không bao giờ được chối bỏ. Việt Nam là hai tiếng rất đáng để tự hào, từ đó tôi đã nuôi lớn những ước mơ, một vài trong số đó thì vỡ vụn, một vài trong số đó đã thành sự thật, phần còn lại thì đang được tôi hiện thực hoá. Mơ ước không phải là một việc làm để hối tiếc. Thất bại cũng vậy, người ta học nhiều ở thất bại hơn là thành công. Và ước mơ không bao giờ bị đánh thuế cả, nên cứ giữ nó, nên cứ ước mơ, nên cứ hì hục biến chúng thành sự thật.
Rồi sẽ có những phép màu.
Dù là gì đi nữa, thì ít nhất cũng đã thật cố gắng. Vì tuổi trẻ không cho phép tôi hèn nhát, và vì tuổi trẻ không cho phép tôi dừng bước, nên tôi sẽ cứ giữ những mơ ước cho riêng mình.
"20 năm nữa, người ta sẽ hối hận vì những điều mình chưa làm chứ."

5. Tương lai.
Tôi không biết được tương lai tôi sẽ ở đâu trên trái đất này. Trong một thời gian ngắn trước mắt, tôi sẽ tới châu Âu, nhưng đó chưa hẳn đã là điểm dừng chân của cô gái như tôi.
Tôi muốn trở lại Việt Nam. Nhưng ba mẹ tôi những ngày này lại muốn tôi hãy ở lại nơi bình yên ở cực Bắc, ba mẹ đều bảo Việt Nam nhiều trắc trở quá...
Tương lai là thứ không bao giờ tôi có thể đoán biết được, tôi không phải nhà ngoại cảm. Tôi sẽ làm những gì lí trí tôi tại thời điểm đó nghĩ là đúng, thế thôi.
Nhưng dù là ở lại đó hay trở về thì Việt Nam vẫn mãi chiếm một khoảng thật to trong trái tim của tôi, là một nơi nhiều kỉ niệm, và tôi sẽ không bao giờ quên được.
Khoảng trời của nhung nhớ và ngọt lành ơi...

Thứ Tư, 6 tháng 7, 2011

Everybody needs inspiration.


Trở về sau một cơn mưa dai dẳng, tôi thấy lòng mình lại trải dài bất tận.
Mọi thứ đều có bắt đầu và kết thúc, kể cảm đam mê. Ngày xưa, tôi đã từng đam mê một thứ mà tôi đã nghĩ sẽ theo nó cả đời. Nhưng cũng là ngày xưa tôi rất dễ bị tác động bởi người khác. Niềm đam mê rời bỏ tôi từ lúc này chẳng biết, hay là chính mình rời bỏ đam mê?

...
Sau này, khi tôi không còn hay bận tâm đến những góp ý của người khác, tôi bắt đầu có những đam mê mới.
Mê làm những điều như thế làm tôi bắt đầu gồng mình chạy đua. Đua với người và đua với chính mình. Khắc nghiệt với bản thân đến nỗi trở thành cô đơn. Rồi tuổi trẻ của tôi không ngọt ngào bởi những nụ hôn và những chiếc ôm nồng, tuổi trẻ của tôi tràn ngập sự suy tính và ganh đua. Nhưng cố gắng vì một niềm đam mê là điều đáng để làm.
Tôi còn đam mê yêu. Tôi muốn yêu đến điên cuồng, tôi muốn tìm ra người đã chờ đợi tôi rất lâu. Tôi muốn ôm anh ấy, tôi muốn làm rất nhiều thứ cho người tôi yêu. Nhưng anh ấy ở đâu? Tôi đã chờ thật lâu rồi.
...
Những đam mê, rồi cũng sẽ tắt ngấm khi không có đủ động lực và nguồn cảm hứng. Tôi đang cố gắng, rất cố gắng để níu giữ lại một ít cảm hứng còn xót lại.
Và cảm xúc cũng là một thứ cảm hứng quý giá. :)