Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2012

Distance, you win... ..

 Cuối cùng thì tháng 3 cũng qua. Tôi đón ngày cuối cùng của tháng 3 bằng một lon bia, như một lẽ tất yếu, thấy đầu óc quay cuồng và buồn ngủ khủng khiếp.
Tháng 3 này tôi đã viết quá nhiều, nhớ quá nhiều, khóc quá nhiều, nhiều hơn mức cho phép. Tất cả mọi thứ đối với tôi đều xa vợi. Kể cả gia đình, bạn bè và tình yêu.
20 này Minh béo đi. 2 đứa sẽ cách nhau 10 tiếng đồng hồ. Sao mà ghét hai từ khoảng cách dữ vậy không biết?
Đây có lẽ sẽ là entry cuối cùng của tháng 3. Và tôi đang suy nghĩ xem mình có nên biến mất hay không? Biến mất hẳn ấy, không có cách nào tìm ra nữa ấy. Nếu tôi biến mất, thì đây cũng có lẽ là entry cuối cùng ở trang blog này. Tự nhiên thấy mình lại lảng tránh những điều tất yếu sẽ xảy ra.
Tôi đã từng tin dù là khoảng cách xa đến mấy cũng chẳng thành vấn đề. Nhưng bây giờ, đối với tôi, rõ ràng là khoảng cách phá hỏng mọi thứ, kể cả những nỗ lực trong một khoảng thời gian thật dài.
Ngổn ngang quá chừng. Nhưng rồi sẽ qua hết. 1 ngày nữa thôi, tháng 4 sẽ đến. Và khi tháng 4 đến, mọi hoài nghi sẽ bay xa, tôi sẽ chính thức cho mọi thứ ra đi mãi, không níu kéo, không hoài nghi gì nữa. Qua hết rồi.
Như kiểu bấm một nút F5, rồi thấy mình hoàn toàn mới ấy. Nhiều thứ phải làm trong tháng 4 này.
Bài hát này làm tôi lại nhớ nhà và người thương. Jason Mraz lúc nào cũng hát những thứ đúng tâm trạng mình, từ I'm yours, Lucky, cho đến Prettiest friends và giờ là 93 millions miles.


I miss us.
Khi nào về gần, để vai kề vai, tay cầm tay. Để ôm nhau chặt và không còn lạnh nữa.
Khi nào lòng thôi không giông bão, người thôi không vội vã, dành chút thời gian còn sót lại sau những ngày tất bật để thương nhau và quan tâm nhau?
Khi nào sẽ nghĩ về nhau nhiều hơn hết thảy những tham vọng và khát khao ở thực tại?
Khi nào anh và em biết yêu nhau? 
Sao đường còn xa quá?

Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2012

Entry for Minh: Keep calm and travel on.


Chúng ta đang đi vòng quanh thế giới, và gặp lại nhau ngay giữa lòng thành phố, thấy tuổi trẻ quá ngắn, thấy kiếp người quá ngắn, nhưng nỗi nhớ thì dài, và ưu tư thì vô tận. 
Chúng ta đang tìm kiếm những thứ hoặc chưa đạt được, hoặc là đã mất, ích kỉ như là một thứ tất yếu phải có trong cuộc sống, lãng quên những gì đang có ở hiện tại là một thói quen khó bỏ.




ahhhhh, fly to Argentina and drink Mendoza, I will say "I love you" to every one I meet.  I want it that way!!!!!!!!!!!!!!!
Nhắm chân giò, nốc bia Tiệp, coi Bayern đá ở vỉa hè Munich!
Ngồi hồ Gươm ngắm Lộc Vừng nở hoa bên cốc bia tươi Hà Nội!
Chile Chile!!!!!!!!! Chile Chile!!!!!!!!!! I want Chile!!!!!!!!!!!!! :"> dun know what to drink in Chile but still wanna go there.
Go to Cuban and smoke Havana cigar with a handsome Latin guys 
Fly me to the moon!!!!!!!! Fly me to the moon!!!!!!!!!!!! :"> Fly me to the moon and call me astronaut!!!!!!!! :"> Drink water _just fresh water, please. 
Go to Egypt and finding lost treasure in the tomb! I will become a Millionaire~
Go to Kenya and drink rượu Cần.  Woohoo, what is more to do? :">
Go to Zimbabwe.  The easiest way to become a billionaire. And drink dượu bà đen. 
I go to North Pole to ride Siberian Husky dogs ~ Wanna join with me! Bring your Dừa wine
Ngắm mĩ nữ Giang Nam bên chén Nữ Nhi Hồng ~ Trường Giang sóng sau xô sóng trước!
Moscow and Saint Petersburg are waiting. :"> should make some milk tea (Vietnam style), shouldn't I? :">
Take me to Luxembourg garden please, I wanna be there and drink rượu Gò Công with you,my dear.
Ride me to kingdom of Monaco with your Limousine! I will give you a cup of Blue Mountain Coffee 
Cambodia is so far so good!!!!!!!!!!!! Yayyyy meeeeee!!!!!!!!!!! take a bus, bring some alcohol, get drunk and rock the night.
Play jazz at Dubai Jumeirah Beach and drunk Pepsi! Cheer!!!!!
Estonia is waiting for me next week. Is it okay if I get drunk by extremely strong coffee? :"> Then call somebody to say many many things. 
Wanna eat Grill Duck at Beijing?? Hoho I will find my Panda partner!
ahhhh, why the internet cannot bring you here for me??? =.=!  Last but not least, đi nhà hát lớn và uống cafe Bố điiiiiiii. :(
Or we will have a date at Tiramisu in the morning with 2 cookies??
wait for me, please. :"> I will made tiramisu for you on your birthday. Uống nước mía vỉa hè nhá. :">
Okie ~ I'm waiting for that day! Happy days will here again! ^^
Now, i'm going to take sauna. :"> Enjoy the smell of wood and miss Vietnam.  Nite nite, Catty. 
G'9 my Skye ~ Love you! I go to bed now 
_______________
Phải post cái này ngay cho Minh béo đọc và làm theo!!!!!!!!!!!!! Công sức của bạn ngồi save từng câu lại đó. :P Gmail thật là hay. :"> 

Và đây, vì không thể reactivate facebook, nên phải cho Minh béo thấy bộ dạng mình dạo gần đây. Hãy nhìn vào thời trang Đông Xuân của bạn này. :"> Béo như một con heo và không khác gì một con lợn! Minh xem xong hãy còm như một lẽ tất yếu của cuộc sống. Ha ha. 
By the way, nhớ mày quóa, đồ con Mèo!!!!!!!! :( 



For your lover, give some time


"For your lover, give some time.
Take it easy and simplify it.
Give some of your time to your lover, who needs you to care and be cared, who needs you to share and be shared, who needs you to love and be loved, who thinks about you day and night, who misses you every day.


And if you take yourself into that relationship, please do not hurt the other by being heartless.
When you miss or worry or care about the other, just say it. Is it so difficult that you cannot do?
In that kind of relationship, both have to change themselves a little bit, don't keep your "self" so tight.

Just love when you are ready but not alone, which means you shouldn't take yourself into a relationship just because you are lonely, do you know how much it hurts the other? Do not lean on them that way. Is it selfish? Is it fair when the other love you from the bottom of heart, then you just think about him/her as a tool to release stress and loneliness. You just know that you are lonely. So do you know the other is lonely too when waiting for you to answer the messages, waiting for you to care more about him/her, waiting for you to make your promises come true which you just said when you were happy without carefully thinking.
For your lover, give some time.
"Sometimes, I need you more than you need me. And sometimes, I need you to need me back." (From love and other drugs)


"If you love something, let it go. If it comes back, it's yours."
How about if it never comes back? It hurts."



Go around and catch this note, which touches my heart.

Yesterday, I visited Papa's house and met Mama there. They have been happy together for 52 years, and that love seems to last forever. Papa told me he met her at his dancing class 54-55 years ago, then fell in love with her at the first sight.

Look at this picture! See how happy they are. :)




And look at this, how old I am. :((







Thứ Năm, 29 tháng 3, 2012

My life during the winter

All were taken by my iPhone day by day during my winter time. 
1. The way to firework countdown on new year's eve. 
Shopping time. =))
In front of the school, everything turned into white. It looked so beautiful but I hate it. 
Before Financial Management class
Going to theater with papa. :) 
The first time ever I saw these beautiful snowflakes on the glass. 
My stylish teacher, look at his hair. =))(At Introduction To Wine class) 
Crazy time at my room. 
Ulka, spending free time with her is so amazing. (Halloween's eve)
=))))))))))) Please no comment!! Was too hurried to take the right pair of sock. =))
My "partners"
This is for Christmas. Taken at a shopping mall. 
At my working place, we were ready for Christmas party there. 
Crazy time again. =))))))

Before Helsinki trip (last month). Kinda tired, but it was so fun. Right after I arrived at Helsinki, snow storm  attacked. =.=! 
My name board for "Press conference" at presentation skill class. After being human resources manager, I was a journalist of CNN news. =)))))))))
The first time ever I had seen snow. 
Trang and I. :) 
Snow made everything so sad. 
Before G time. =)))))
For Lunar New Year party. :D 
Bar time. :P Was on the floor the whole nite. Released stress!!!!!
Distribution class (Time for listening to guest speaker)
Before bar
On the way come home. 
New year party. =))))) I was the only girl that day. We were playing BANG! game. 
At introduction to wine class. Even the glasses make up a couple. :) 
View from my class. 
Frans at group meeting. =))) 
My gift to Trang: "Rolex watch". =)))

Thứ Tư, 28 tháng 3, 2012

Read through.


Little pieces of a real girl http://littlepiecesofarealgirl.tumblr.com/

Đây là hệ quả của việc một buổi tối tay quá đau và chân quá mỏi. Mình đã làm lại tumblr.
If you have any question for me to answer, don't hesitate to click "Ask  me anything" (on the top of my page) then type your question there, I will answer you as soon as possible. :P


Tháng 3!!!!!!!!!!!!

Ghét nhất là những lúc mình thấy máu chảy.
Sáng nay té xe đạp giữa đường, thật là xấu mặt. Nửa cái móng tay đã đi theo cánh cửa, nhức quá đi. Bây giờ toàn thân người ngợm chỗ nào cũng không ra hồn gì cả, chỗ nào cũng đau. Gruhhhhhhh. Mình đã lồng lộn la lối như một con điên khi thấy máu tung tóe. Mình la lối cũng chẳng phải mình đau, mình chỉ ghét thấy máu chảy, mình ghét chuyện mình phải tự đi băng vết thương đó lại, rồi ngay sau đó phải vội vã đi làm. Mình ghét cái chuyện mình phải tự giải quyết tất cả những thứ như vết thương đó. MÌnh ghét cái chuyện mình bị đau, mình muốn được ai quan tâm, nhưng rớt cuộc mình phải ra bếp, ngồi ăn một mình, rồi đến cả rửa chén cũng thấy khó khăn vì tay bị đau. Mình ghét lắm. Mình ghét lắm.
Mình nhớ ngày xưa, năm mình học 11, khi mình bị thương ở chân, mình có mẹ ôm mình, ghìm từng tiếng khóc của mình lại, rồi mẹ nói: Giờ mẹ chỉ muốn đau cho phần con thôi. 
Mình muốn được như lúc đó quá. Có ai đó bên cạnh, để ôm thật chặt, để khóc một tràng dài, rồi thôi. Mẹ ơi. Xuân sau con sẽ về, chắc chắn con sẽ về...
Điều duy nhất trong hôm nay làm mình cảm thấy dễ chịu đó là cô Raili đã nhận xét mình khá tốt trong bài thuyết trình. Nhưng bù lại, mình đau quá.
Cái tháng 3 này qua lẹ đi. Qua càng lẹ càng tốt đi. Qua lẹ đi. Ghét mày quá tháng 3 àh. Tháng 3 đi mau đi, để mình quên tất tần tật niềm đau nỗi buồn này. Kiểu mình cảm giác là mình không thể chịu đựng tháng 3 như thế này thêm một ngày nào nữa ấy.
Đây, mình đang bị cái đống số và công thức này hành hạ đây. Ai cho tôi một chút mềm mỏng và lãng mạn đi, chứ cái này khô khan quá, làm mình khó thở. :( 

Thứ Ba, 27 tháng 3, 2012

REASON


Sometimes, I submerge into music, feel like releasing myself from stress, from pressure, from sorrows, from many many complicated thoughts.
This is a song from Autumn in my heart OST, which's named "REASON" (I played it last weekend. It's still not completed, because my camera ran out of battery that time.)
Everything happens for a reason _ that is the simplest slogan ever which many people tell me everyday. And I understand it clearly word by word. But what is the reason? I know there is a reason behind everything, but what is it?
I dreamed a dream yesterday. I go to Tallin alone. Everyone stays at home. I lose my way. I don't know where to go. I down one knee. I cry. I call "Mom", I call "Dad", I call "Sisie", but no one answers me. I take a photo out of my pocket, hold it tight. I totally out of control, totally lose my head. Then I feel hurt. Then I woke up...
I took some food, helped myself a "seem-to- be-delicious breakfast", then I would like to vomit all. :(
Tom is still at hospital. Sisie is still there also. How can I share with them when we are hundreds miles away from each other.
I hate this feeling when I feel like I get lost, when I feel like I don't know where to go, who to love.
You know what, after moving around, after too much movement, I just want to stop to take back the truest me.
James told me:
- Why do we have to move around, why do we have to go to many other places? We are all ambitious, we all want to climb higher and higher. And the further we go, the bigger loneliness we found at ourselves. Sometimes, I just want to finish my student life as soon as possible, then I come back, marry the girl I love, and live with my beloved family. That's enough. This life is damn boring.
Hug you, my dear friend. I sympathize with you, my dear friend.
Now, right now, I just want someone call me or be here with me to listen to me, you can keep silence or you can talk as much as you can, it's up to you. Then I no longer feel lonely.
Can you see me in this picture? :)






Thứ Hai, 26 tháng 3, 2012

In the mood of doing nothing.

I'm the girl who is in the mood of doing nothing which means "the sweetness of doing nothing." New week comes. Hey Miss Spring, thank you for being here with us these days.
Sunrise sunrise... Look like morning in your eyes.
Finally, I am obsessed by an idea: "If it is important, you will find a way. If it is not, you will make an excuse." 
Somehow I make an excuse, then throw it everywhere. I'm stubborn as a mule or I don't dare to find a way although I know "IT" is important to me. A little bit confused.
And you? Try to find a way or make another excuse?

Chủ Nhật, 25 tháng 3, 2012

Love me.

"Love me tender,
love me sweet,
never let me go.
You have made my life complete,
and I love you so.

Love me tender,
love me true,
all my dreams fulfilled.
For my darlin' I love you,
and I always will."


Can you? 

Can you? 
Thank you for reading to this point. I didn't mean you, I mean another You. 


Unbearable vacant feelings.

Tom vào bệnh viện rồi. Sốt 40 độ C. Chị trấn an mình bằng câu nói: "Nó không sao đâu, đi nghỉ mát vài hôm ở bệnh viện rồi về ấy mà."
Lại một lần nữa, mình thấy trống rỗng và bất lực.
Hôm nay vùi đầu 5 tiếng ở thư viện mà vẫn chưa xong đâu vào đâu hết.
Sau 10 tỉ năm rồi mình mới được chụp hình, nên hôm qua chụp xong là lật đật thay avatar skype và các thể loại. Dở hơi ghê chưa? Phải để cho thiên hạ biết dạo này mình mặt mũi tròn ốm béo mập ra sao chứ. =)) Nói thiệt là cảm thấy béo quá đáng rồi đó. Nên đang đưa mình vào chế độ ăn kiêng nghiêm khắc, tự hành hạ bản thân. Mà nói thiệt thêm điều nữa là mỗi khi ăn kiêng là mình rất dễ cáu gắt. =))
Hôm qua, sau cuộc nói chuyện đầy nghiêm túc với anh C, mình vẫn chả nói được gì cần nói. Không lẽ mình phải la hét lên rằng: "Thôi đừng bao giờ quan tâm em nữa, khỏi cần lo cho em nữa. Em sống một mình quen rồi, em ghét làm phiền ai lắm. Xe em hư thì mặc nó, em đi bộ cũng được." Như vậy thì mình đúng là đứa vô học.
Câu cuối cùng mình nói được đó là:"Thôi bỏ đi, dẹp hết đi anh."
Ừh thì mình cũng muốn bỏ hết dẹp hết đi cho nhẹ đầu. Nhưng mà nào biết cách làm được? Mình ương bướng quá, mình dở hơi quá, mình cũng ích kỉ quá.
Bởi vậy dạo gần đây chỉ hay cáu gắt, lúc nào cũng như con nhím xù lông, lúc nào cũng như trái bóng bơm căng, đụng một phát là nổ ngay. Nguy hiểm quá.
Thôi kệ, chẳng biết phải làm sao bây giờ.
Keep calm and Hakuna Matata (Quà từ Min Chuối cho mình.) 


Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2012

Tin nhắn lúc nửa đêm.

" I miss you." - from my "used-to-be-special"
Sorry. That's enough. It's over, really. Over...
When I got through a relationship, that's meant nothing could be the same as the beginning.
You used to go so far away from me without a farewell date. You just sent me a sms about the day you go. You said you cried. Do you know how much I cried? You asked me to wait, when I said "No", did you know it hurt me badly? Do you know it took me a long long time to recover? Do you know after you, I haven't loved anyone that much?  Do you know the day you took the flight to Ohio, I just wanted to be there and hug you tight, but I didn't dare? Do you know even now, I still remember what you said to me on our very first date?
You said you were not brave enough to meet me.
 Sorry, that's just an excuse and it is not acceptable, guy. Do you really love me that much?
Do you know when you call me 'Em', when I read your email, even when I catch your name on the street, my heart would like to be melted, I seem to fall for you once again, but now I am strong enough to keep calm and resist.
I never regret the time I was with you, because that time I was the happiest girl in the world, you helped me to grow up, you taught me how to live, how to smile, how to get over sorrows. 4-month was not too long, but that was enough for me to understand what love is. But I gave you my love only once in life, if you didn't respect it, you never deserve it, which means you can never take it back to you.
That love was dead. I cannot love you like I did 3 years ago. Now I don't even think that I still love you. It's over!!!! Over!!!! I got over it well. I forgot you long time ago, so why do you keep coming back by this way? Regardless of how many times you say those words, I do not love you again, do not come back to you again.
I don't want to hurt myself once again.
Thank you for caring of me. But I no longer need it.
Can you give me a favor? Please let it go...


Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2012

What's kind of that friend?

1. I just wonder what a friend supposes to be. 
Why are they so selfish that way? Money cannot buy everything. Money cannot buy the way I treat them so well. Money cannot buy my belief in them. And the investment in friendship is the worthiest. Investment is not meant to be money, not meant to buy them so many things, not meant "I give you one thing, then you have to give me something equally" fact. Investment meant to be the way we think of each other, we care of each other from the bottom of heart without any affected manners.
I came here, and made friends with new students. And 7 months living here makes me frustrated, exhausted and disappointed. That is not about study pressure because I can handle it well (at least until now), that's about the way people treat each other, the way people respect each other. But I never ask them to give anything back to me, never! I just treat them the best I can, although I know they are just friends as many other people and that friendship is not kinda close. I ask them if they need help, I hug them when they get hurt, I share them my food when they get hungry, I listen to them when they feel sad and even when they drunk and they don't know what they are talking about.
 Why do they have to destroy that relation right after my attempt at building it up? Why and why?
Should I just live for myself but nobody else? It hurts, honestly! Hurt because my belief in friendship is somehow collapsed and I don't know how to take it back with me little by little.
What doesn't kill me make me stronger, and now I am stronger than ever. And you know what, if someday they think they need me, they should not turn around to find me, because when they decided to break something, they should know they couldn't heal it as perfect as the first day.
2. Lucky fate. 
Many people ask me day by day: "Are you lesbians, You and Minh?" What the fuck they are talking about? We are friends, who are more than friends, who are closest friends.
They envy.
They are jealous.
Just because they never have a friend like that. And I have one and more than one. That's my lucky fate.
They all now are not here. But I still feel their appearances when they send me message, when they try to wipe my tears when I cry just by a meaningful song, they give me appointment for next year. Even when I am sick, they try to care of me as though I was in Vietnam. Their letters always make me day.
I keep all of them in my box, read through all of them every week...
Don't ask me how I can keep in touch with my friends, don't ask me how to build up a relationship and keep it strong that way as though distance can not ruin anything. Ask yourself if you try your best to maintain it or you just think that friends are just friends who are not the same flesh and blood, and friendship is not worthy wasting time.
3. Thank you my beloved friends, who still remember me. I miss you all, and I will meet you soon.
Not until the day you go so so far away from your beloved people, you know how important they are in your life.

Thứ Năm, 22 tháng 3, 2012

Thư bay như cánh vạc bay.

Đang ngồi viết thư cho bà già, thì lại bị báo hết giờ. Thế là xếp giấy vào cặp, dĩ nhiên sau đó là về nhà.
Mình thích nhận thư dã man. Mỗi sáng mình đều trong ngóng cái người đưa thư sẽ ném vào cửa nhà mình vì thứ gì đó. Mình thích mùi giấy, mùi mực, và mùi của những ngày lá thư bay giữa trời rộng lớn này.
Mình thích lắm.
Kể cả email mình cũng thích. Sáng nay mở mail, mình thấy mail ba gửi tới. Thương ơi là thương. Ba mình dạo này tâm lý ghê, biết gửi email cho con gái, gửi hình Gia Phú cho mình xem. Bạn mình bảo nhà mình xì tin quá, mẹ thì mặc váy, ba thì chơi đàn, lại còn thích du lịch nữa. Nhà người khác chẳng ai có văn hóa đó, chỉ làm ra tiền rồi đem cất chứ không tận hưởng gì. Càng lúc mình càng thương nhà mình, càng thích cuộc sống của nhà mình. Sau này chỉ mong có gia đình như thế, có con ngoan hiền, có gia đình ấm cúng, bình thường thì đi làm, cuối tuần lại sharing, rảnh thì cả nhà đi du lịch, chứ mong chi cho nhiều. Gia đình là cái gốc đó. Mất gốc là mất hết.
Aaaaaaaaaaaaaaaaa, ăn kiêng thôi, ăn kiêng thôi. Tại sao lúc nào mình cũng có thể tưởng tượng ra chuyện mình đang béo như một con heo thế này? :(( Thiệt là buồn quá đi.
Cuồi tuần này mình sẽ đi qua nhà Stella, sẽ gặp Vela. Thích quá. Bài thì quá chừng nhiều, nên mình qua đó chăm chỉ làm bài, không ăn nhậu gì cả. Lâu lắm rồi mình mới có cảm giác này. Mình nhớ con đường nhà Stella vào mùa thu, vàng rực. Nhớ căn nhà gỗ thơm tho của bà Rose bên bờ sông nhỏ, mình nhớ cái lều ở bờ hồ đẹp như tranh có những con thuyền nhiều màu neo đỗ...
Ôi chao là mình nhớ.
Sắp mùa hè rồi, sắp có những điều hay ho. Mình mong mình trông mình ngóng quá đi.
Thương thương mình một cái.
Rồi cho cả thiên hạ thấy cái mặt béo của mình dạo gần đây nè. :P Xem xong thiên hạ đừng ngất xỉu, chỉ vì hôm nay mình bị điên điên một chút.







Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012

Chay tịnh...

Mẹ bệnh, ba bệnh, chị buồn, anh rể gãy chân, cháu mình lâu lâu lại sốt.
Mấy hôm nay ngày nào cũng ghé vào facebook của chị, tự nhiên lại thấy lòng ngổn ngang quá. Chị ơi!
Mình biết mình có hỏi gì chị cũng không nói đâu. Thương quá thương quá đi. Sao đọc những dòng chị viết mình thấy chị nặng trĩu ưu tư, rồi tự nhiên thấy mình cũng nặng trĩu.
Ở xa là vậy đó, ở xa lúc nào cũng kèm theo nỗi sợ không biết mọi người ở nhà thế nào, có đang che giấu điều gì không...
Không biết làm gì ngoài chuyện chay tịnh cầu khẩn. Ừh thấy vậy cũng hay. Cố gắng sao cho tất cả mọi người thương của mình đều bình an. Phải bình an đấy nhé. Mình không cần gì hơn một chữ An đâu.
Tự nhiên lòng vòng đọc được mấy dòng của bạn Khểnh. Mềm lòng ghê gớm...
"Sẽ là An.
An cho anh
Anh cho Em.

An cho những ngậm ngùi
An cho những hân hoan.
An không oán giận.
An không trách móc.
An không buồn tủi.
Yêu An.

Sẽ là An .
Vì có An. Thì tất sẽ Yêu. Trong An.
Tôi mong An đến từng thớ thịt.
Đến hết mùa xuân
Đến trọn bốn mùa.
An."
Ừh chỉ cần an. 
Sau này mình cũng sẽ đặt tên cho con mình là An, là An hoặc là An Nhiên, cho cuộc đời chúng bình yên lại. 

Mình chưa dám nói với mẹ điều này, chưa dám nói với mẹ là có thể tết năm sau mình cũng sẽ không về. Có thể 1 năm rưỡi nữa mình mới về thăm nhà được. 
Đến khi mọi thứ chắc chắn thì mình sẽ nói. 
Chile Chile miền đất hứa, Argentina nóng bỏng... 

Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2012

say

Anh C rủ mình, anh Q và V cùng uống. Mình vẫn không say, chỉ thấy no bụng. Cố gắng thử xem mình có thể uống được bao nhiêu.
Uống mãi vẫn thấy mình tỉnh như sáo. Mình uống đến khi lảo đảo, mình vẫn tỉnh...
Chén ượu cay một đời sao uống hoài, ngồi chờ một tin vui...
Càng uống lại càng tỉnh. Mọi thứ rõ ràng như một, từng kỉ niệm từng nỗi đau... Thôi, ở lại đây nhé ở lại đây nhé, những yêu thương dịu vợi.

Mùa viên kẹo mật ong.

Hôm nay chủ nhật có nắng. Mùa Xuân đã ghé đây thật rồi đó.
Lâu lắm rồi mới thấy vạt nắng trải dài ở hiên nhà vàng tươm tất như viên kẹo mật ong. Lâu lắm rồi mới nhướng mắt nhìn lên cao cao xa xa kia.
Cuối cùng thì mùa Đông cũng đã qua. Mùa Đông lúc nào cũng là mùa của những chia li và suy tính vụn vặt.
Mùa Xuân lúc nào cũng đầy sức sống, tràn hi vọng, nhiều yêu thương.
Dạo này hay nói chuyện với mẹ, mẹ lại bệnh. Sài Gòn, Biên Hòa nóng như thiêu, mẹ ho hoài. Mùa Xuân làm mình cảm thấy mình nên bày tỏ tình thương nhiều hơn chăng. Không biết từ bao giờ mình hay gọi điện cho mẹ, nhắc mẹ phải làm cái này, ăn cái kia, nhắc mẹ phải uống thuốc đầy đủ. Không biết từ bao giờ lâu lâu mình lại nhắn tin cho ba, bảo ba ít nhậu lại nghen, chứ con về mà thấy ba bịnh là không được đâu. Không biết từ bao giờ chị mình hay gửi tin nhắn cho mình bảo cả nhà nhớ mình lắm.
Bởi vậy, mấy hôm nay ngày nào cũng gọi cho mẹ. Để biết ba mẹ vẫn ổn, để ba mẹ biết mình vẫn ổn.
Không biết cái sân nhà mình mùa Tết vừa rồi hoa Mai có nhiều không? Không biết vườn lan của mẹ dạo này còn ra hoa không? Không biết căn bếp nhỏ từ ngày mình đi rồi có còn tươm tất không? Mình không biết ở nhà có thay đổi gì nhiều không nữa.
Mẹ bán cái xe wave ngày xưa của mình đi rồi. Ừh đó cũng là thay đổi nhỏ nhỏ.
Thay đổi lớn là cả nhà mình ai cũng biết quan tâm nhau nhiều hơn, thương yêu nhau nhiều hơn. Thấy như thế là ổn nhất.
Màu nắng vàng, tình cảm cũng dịu dàng như viên kẹo mật ong, làm mình thấy cuộc sống ngọt ngào hết sức.
Mình lại có một hướng đi mới cho tương lai rồi đó. 5 năm, hay 6 năm nữa, mình sẽ về lại Việt Nam ở hẳn, rồi sống với những người mà đối với mình họ là cả một khoảng trời yêu thương.