Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2012

Distance, you win... ..

 Cuối cùng thì tháng 3 cũng qua. Tôi đón ngày cuối cùng của tháng 3 bằng một lon bia, như một lẽ tất yếu, thấy đầu óc quay cuồng và buồn ngủ khủng khiếp.
Tháng 3 này tôi đã viết quá nhiều, nhớ quá nhiều, khóc quá nhiều, nhiều hơn mức cho phép. Tất cả mọi thứ đối với tôi đều xa vợi. Kể cả gia đình, bạn bè và tình yêu.
20 này Minh béo đi. 2 đứa sẽ cách nhau 10 tiếng đồng hồ. Sao mà ghét hai từ khoảng cách dữ vậy không biết?
Đây có lẽ sẽ là entry cuối cùng của tháng 3. Và tôi đang suy nghĩ xem mình có nên biến mất hay không? Biến mất hẳn ấy, không có cách nào tìm ra nữa ấy. Nếu tôi biến mất, thì đây cũng có lẽ là entry cuối cùng ở trang blog này. Tự nhiên thấy mình lại lảng tránh những điều tất yếu sẽ xảy ra.
Tôi đã từng tin dù là khoảng cách xa đến mấy cũng chẳng thành vấn đề. Nhưng bây giờ, đối với tôi, rõ ràng là khoảng cách phá hỏng mọi thứ, kể cả những nỗ lực trong một khoảng thời gian thật dài.
Ngổn ngang quá chừng. Nhưng rồi sẽ qua hết. 1 ngày nữa thôi, tháng 4 sẽ đến. Và khi tháng 4 đến, mọi hoài nghi sẽ bay xa, tôi sẽ chính thức cho mọi thứ ra đi mãi, không níu kéo, không hoài nghi gì nữa. Qua hết rồi.
Như kiểu bấm một nút F5, rồi thấy mình hoàn toàn mới ấy. Nhiều thứ phải làm trong tháng 4 này.
Bài hát này làm tôi lại nhớ nhà và người thương. Jason Mraz lúc nào cũng hát những thứ đúng tâm trạng mình, từ I'm yours, Lucky, cho đến Prettiest friends và giờ là 93 millions miles.


I miss us.
Khi nào về gần, để vai kề vai, tay cầm tay. Để ôm nhau chặt và không còn lạnh nữa.
Khi nào lòng thôi không giông bão, người thôi không vội vã, dành chút thời gian còn sót lại sau những ngày tất bật để thương nhau và quan tâm nhau?
Khi nào sẽ nghĩ về nhau nhiều hơn hết thảy những tham vọng và khát khao ở thực tại?
Khi nào anh và em biết yêu nhau? 
Sao đường còn xa quá?

1 nhận xét:

  1. Chị đừng đi, hoặc dĩ là cho mình một khoảng thời gian an yên rồi trở lại chị Ty nha. Tháng 4 rồi sẽ khác

    Trả lờiXóa