Mùa hè cỏ xanh. :)

Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2012

Mùa viên kẹo mật ong.

Hôm nay chủ nhật có nắng. Mùa Xuân đã ghé đây thật rồi đó.
Lâu lắm rồi mới thấy vạt nắng trải dài ở hiên nhà vàng tươm tất như viên kẹo mật ong. Lâu lắm rồi mới nhướng mắt nhìn lên cao cao xa xa kia.
Cuối cùng thì mùa Đông cũng đã qua. Mùa Đông lúc nào cũng là mùa của những chia li và suy tính vụn vặt.
Mùa Xuân lúc nào cũng đầy sức sống, tràn hi vọng, nhiều yêu thương.
Dạo này hay nói chuyện với mẹ, mẹ lại bệnh. Sài Gòn, Biên Hòa nóng như thiêu, mẹ ho hoài. Mùa Xuân làm mình cảm thấy mình nên bày tỏ tình thương nhiều hơn chăng. Không biết từ bao giờ mình hay gọi điện cho mẹ, nhắc mẹ phải làm cái này, ăn cái kia, nhắc mẹ phải uống thuốc đầy đủ. Không biết từ bao giờ lâu lâu mình lại nhắn tin cho ba, bảo ba ít nhậu lại nghen, chứ con về mà thấy ba bịnh là không được đâu. Không biết từ bao giờ chị mình hay gửi tin nhắn cho mình bảo cả nhà nhớ mình lắm.
Bởi vậy, mấy hôm nay ngày nào cũng gọi cho mẹ. Để biết ba mẹ vẫn ổn, để ba mẹ biết mình vẫn ổn.
Không biết cái sân nhà mình mùa Tết vừa rồi hoa Mai có nhiều không? Không biết vườn lan của mẹ dạo này còn ra hoa không? Không biết căn bếp nhỏ từ ngày mình đi rồi có còn tươm tất không? Mình không biết ở nhà có thay đổi gì nhiều không nữa.
Mẹ bán cái xe wave ngày xưa của mình đi rồi. Ừh đó cũng là thay đổi nhỏ nhỏ.
Thay đổi lớn là cả nhà mình ai cũng biết quan tâm nhau nhiều hơn, thương yêu nhau nhiều hơn. Thấy như thế là ổn nhất.
Màu nắng vàng, tình cảm cũng dịu dàng như viên kẹo mật ong, làm mình thấy cuộc sống ngọt ngào hết sức.
Mình lại có một hướng đi mới cho tương lai rồi đó. 5 năm, hay 6 năm nữa, mình sẽ về lại Việt Nam ở hẳn, rồi sống với những người mà đối với mình họ là cả một khoảng trời yêu thương.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét