Sáng nay té xe đạp giữa đường, thật là xấu mặt. Nửa cái móng tay đã đi theo cánh cửa, nhức quá đi. Bây giờ toàn thân người ngợm chỗ nào cũng không ra hồn gì cả, chỗ nào cũng đau. Gruhhhhhhh. Mình đã lồng lộn la lối như một con điên khi thấy máu tung tóe. Mình la lối cũng chẳng phải mình đau, mình chỉ ghét thấy máu chảy, mình ghét chuyện mình phải tự đi băng vết thương đó lại, rồi ngay sau đó phải vội vã đi làm. Mình ghét cái chuyện mình phải tự giải quyết tất cả những thứ như vết thương đó. MÌnh ghét cái chuyện mình bị đau, mình muốn được ai quan tâm, nhưng rớt cuộc mình phải ra bếp, ngồi ăn một mình, rồi đến cả rửa chén cũng thấy khó khăn vì tay bị đau. Mình ghét lắm. Mình ghét lắm.
Mình nhớ ngày xưa, năm mình học 11, khi mình bị thương ở chân, mình có mẹ ôm mình, ghìm từng tiếng khóc của mình lại, rồi mẹ nói: Giờ mẹ chỉ muốn đau cho phần con thôi.
Mình muốn được như lúc đó quá. Có ai đó bên cạnh, để ôm thật chặt, để khóc một tràng dài, rồi thôi. Mẹ ơi. Xuân sau con sẽ về, chắc chắn con sẽ về...
Điều duy nhất trong hôm nay làm mình cảm thấy dễ chịu đó là cô Raili đã nhận xét mình khá tốt trong bài thuyết trình. Nhưng bù lại, mình đau quá.
Cái tháng 3 này qua lẹ đi. Qua càng lẹ càng tốt đi. Qua lẹ đi. Ghét mày quá tháng 3 àh. Tháng 3 đi mau đi, để mình quên tất tần tật niềm đau nỗi buồn này. Kiểu mình cảm giác là mình không thể chịu đựng tháng 3 như thế này thêm một ngày nào nữa ấy.
Đây, mình đang bị cái đống số và công thức này hành hạ đây. Ai cho tôi một chút mềm mỏng và lãng mạn đi, chứ cái này khô khan quá, làm mình khó thở. :(
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét