Mùa hè cỏ xanh. :)

Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012

Tháng 4.

Aaaaaaaaaaaaaaaa.
Tháng 4.
Mình lại say nữa rồi. Không mình không có say. :"> Mình chỉ vừa uống 1 lon bia của anh Cường, và ngồi hát suốt 1 tiếng đồng hồ. Ah, tháng 4 cuối cùng cũng gõ cửa. Vừa hát mà như kiểu vừa muốn khóc ấy.
Tự nhiên thấy tức ngực quá, đánh đập thùm thụp, bụng dạ không yên. Mình chỉ muốn về nhà thôi. Tại sao khó quá. Mùa xuân năm sau có lẽ lại lỡ hẹn với bạn bè rồi. Không biết bao giờ mới về được tới cái nơi mình gọi bằng "nhà"?
Chị P nói với mình: "Chỉ muốn về nhà, ôm một cái, hôn một cái, ăn một bữa cơm mà không nghĩ ngợi gì. Mà sao mọi thứ đâm ra khó thế này hả em?" 
Mình cũng thấy y chang không khác gì. Mình muốn về nhà, nằm bên mẹ một đêm, kể chuyện cho mẹ nghe, nấu cho ba ăn, thêu thùa may vá, làm bánh cho chị mình. Có ai đó để hàn thuyên sớm tối. Sao khó quá chừng.
Tháng 4 rồi, cuối cùng cũng là tháng 4. Hãy cho mình những điều tốt đẹp nhất trong tháng 4 này nhé. Hứa đi tháng 4 ơi.
Tumblr của bạn dạo này bị rực rỡ hóa. =))
Ai rảnh không? Vào đó hỏi mình vài thứ để mình có cái trả lời đi. :"> Hôm nay là cá tháng 4 đó. Hỏi gì hỏi đi, mình trả lời thiệt hết cho, hứa là không nói dối nửa lời.
Mình đang ở trong một cái good mood, good mood của những ngày đầu tháng 4 tươi sáng. Những ngày tháng 4, 20 giờ trời vẫn chưa thèm tối. Những ngày tháng 4 chỉ thích bay nhảy tung tăng yêu đời như một cô gái tuổi 15. Àh không, mình không thể như một cô gái tuổi 15 được, mình cảm giác mình quá già cho việc "bay nhảy tung tăng" rồi.
Mình già rồi, chỉ thích hợp cho cái việc ngồi viết lách, làm bánh nấu ăn, đi làm văn phòng, chăm lo cho người yêu, chăm lo cho gia đình. Trời ơi. Mình lại bắt đầu ngồi vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp cho gia đình tương lai mà đến giờ mình chưa tìm ra chú rể. =)) Sorry các bạn trẻ, đọc tới đây đừng có cười tôi!!!!!! :D
Dạo gần đây mình đánh mất rất nhiều thứ cho bản thân mình, lâu lắm rồi mình chưa làm bánh, lâu lắm rồi mình chưa vùi đầu vào bếp để làm những thứ mình thích, lâu lắm rồi mình không viết thư và gửi post card. Mình phải trở về với những thói quen đáng yêu đó thôi. :)
Ai rảnh gửi cho mình lá thư, để mình đọc rồi nhớ nhớ thương thương cái hơi nồng của miền nhiệt đới gần xích đạo đi. :)
MÌnh vẫn nuôi một giấc mơ về Argentina và Chile và Nam Phi, nhất định mình phải đến được đó. Chân mình đã phát cuồng lên vì bị chôn ở đây rồi.
Đã đến lúc sống giấc mơ đời mình.  HÌnh này chụp ở central park. :) Ngôi nhà mơ ước của tôi, đẹp và bình yên như truyện cổ tích.

1 nhận xét:

  1. Tháng 4 về, bão số 1 ở gần xích đạo đây!

    Mưa rả rích từ đêm qua tới giờ. Đc cái nhiệt độ rất thấp, không khí mát mẻ và một cảm giác rất bình yên. Ah, đang rất nhớ tới 1 truyện ngắn của Ploy. Có 1 cô nàng yêu mưa và một anh chàng ngoại quốc nuôi 1 con mèo lười. :)) Dù k thích mưa nhưng rất thích cảm giác nó mang lại những ngày đầu hè thế này. Hôm nọ tôi nghe ve kêu rồi đấy, 10h đêm trên Điện Biên Phủ, hoa Osaka nở vàng rực khắp nơi rồi và giờ thì bắt đầu những đêm mưa.

    Nhớ đêm mái nhà quá gái...

    Trả lờiXóa