Mặt mũi nhợt nhạt, người ngợm nửa tỉnh nữa mê. Stella hôm nay sau vài lần hỏi mình cái gì đó mà mình không nghe kịp, đã ngạc nhiên dựng mình lại hỏi: Bữa nay chị bị sao vậy? :(
Sáng nay tỉnh dậy thấy đang nằm trên ghế sofa, Moi Moi vừa kịp về, xoa má, xoa trán, hỏi sao thế này.
:(
Lại khóc. Khóc như trẻ lên ba.
Cảm giác như kiểu mọi thứ đổ vỡ quá. Vỡ tan tành không một lí do nào rõ ràng cả.
Khóc hoài khóc không thôi.
Moi Moi chạy lại, ôm cái đầu, lau nước mắt, ôm chặt lắm chặt lắm. Đừng khóc nữa nha!
Thôi bỏ hết tất cả mọi thứ ra khỏi cái đầu mình. Bỏ hết đi. Bỏ hết không để lại gì nữa, chỉ chừa một khoảng thật bé, đủ để nhớ về gia đình, cái nơi mình sinh ra và lớn lên và sẽ trở về.
Lại khóc. Khóc như trẻ lên ba.
Cảm giác như kiểu mọi thứ đổ vỡ quá. Vỡ tan tành không một lí do nào rõ ràng cả.
Khóc hoài khóc không thôi.
Moi Moi chạy lại, ôm cái đầu, lau nước mắt, ôm chặt lắm chặt lắm. Đừng khóc nữa nha!
Thôi bỏ hết tất cả mọi thứ ra khỏi cái đầu mình. Bỏ hết đi. Bỏ hết không để lại gì nữa, chỉ chừa một khoảng thật bé, đủ để nhớ về gia đình, cái nơi mình sinh ra và lớn lên và sẽ trở về.
I want this smile on my face. I want it, honestly! But where is it? Why has it disappeared for a long time?
Về thôi, về đi thôi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét