Đổi địa chỉ blog lần thứ hai vì cùng một người.
Kiên định nào, đứng thẳng, đứng vững nào.
Blog là nhà mình mà, viết được gì thành thật thì viết, tôi chán ngán việc giả tạo tỏ ra rất ổn, mặc dù tôi không hề ổn khi nghĩ về những chuyện đã qua. Tôi mất đi lòng tin, tôi mất đi một người bạn, tôi mất đi một tình yêu.
Mà cái điều làm tôi mông lung nhất đó là cả hai đâu phải hết thương, đâu phải hết nghĩ về nhau đâu.
Tôi đã gần khóc khi người ta gửi cho tôi những bản nhạc, và gửi tin nhắn cho tôi, quan tâm tôi như thể mọi thứ chưa bao giờ bị rạn nứt, tôi chỉ yên lặng, tỏ ra kiên quyết, nhưng lòng dạ chẳng hề yên chút nào.
Tôi đã gửi một tấm postcard đi, mở đầu bằng câu: "This is the last postcard from me to you, perhaps."
Nhưng chẳng hiểu tại sao vẫn cứ mãi mua thật nhiều postcard, rồi lại nhìn về một địa chỉ duy nhất.
Tôi đã phải nói dối về chuyện tôi sẽ chuyển nhà, để người ta không biết địa chỉ của tôi nữa.
Tôi đã làm rất nhiều thứ để đẩy người ta đi xa hơn cái khoảng cách to thật to giữa tôi và họ. Và tôi biết tôi khó mà kéo anh lại gần được.
Tôi còn thương người ta quá. Tôi còn nghĩ nhiều về người ta quá, nhiều đến nỗi chưa dứt hẳn được.
Tôi muốn là trẻ con, không muốn lớn nữa.
Tôi cần thời gian. Có lẽ chúng tôi cần thời gian. Thời gian để quên. Hay thời gian để kéo nhau lại gần hơn?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét