Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Ba, 24 tháng 4, 2012

trốn chạy.

11h đêm, tôi vội ,ấy chìa khóa, mặc áo khoác, chạy thật nhanh ra con đường phía trước nhà, ngồi đó và thở dốc.
Cảm giác này làm tôi sợ hãi quá độ.
Về nhà, T nằm trùm chăn kín mít, không thèm nói nửa lời. Vy còn ở thư viện. Tôi ngồi đây, cảm giác nặng nề như đeo trên người mình 100kg sắt.
Chỉ muốn khóc thôi, không muốn làm gì khác.
Tôi sợ nhất là cái cảm giác lúc này, khi bản thân mình không còn làm gì được nữa cả. Sợ nhất là khi mình muốn khóc cũng không khóc được, muốn nói cũng không nói được. Muốn cười cũng không cười được. Sợ nhất là cái cảm giác mà mình có nhà nhưng lại chẳng muốn về, nhưng không về thì lại chẳng biết đi đâu.
Lỗi đâu phải tại mình, mà sao mọi thứ đổ về mình như tất cả mọi thứ do mình gây ra?
Tôi quá sợ.
Thà rằng trước giờ chưa bước vào sống như một gia đình, thà rằng cứ thân ai nấy lo, thà rằng chỉ vậy thôi, thì mình đỡ bỡ ngỡ, đỡ mệt mỏi. Sao lại cứ phải ép nhau mệt mỏi làm gì? :(


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét