Biền biệt mãi không về. Biền biệt mãi không gặp nhau. Biền biệt mãi chẳng đến được với nhau.
Nỗi nhớ ở lại lâu hơn khoảng thời gian mà niềm vui tồn tại.
Và...
Em nhớ anh.
Nhiều hơn hết thảy.
Và nếu em biến mất hẳn, biến đi biền biệt, thì liệu anh có đủ dũng khí để tìm kiếm em một lần trong đời. Một lần duy nhất trong đời hay không?
Thương nhau không anh? Yêu nhau nhiều không anh? Ôm nhau chặt không anh? Hôn nhau nồng không anh?
4 năm nữa gặp lại nhau, liệu còn giữ được những cảm xúc của ngày hôm nay? Hay tất cả chỉ thoáng qua, bay mất?
His place, so so far from me.
Em nhớ anh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét