Mở một cái title nghe có vẻ dễ chịu. Nhưng chưa bao giờ mình thấy Lahti ảm đạm như hôm nay.
Thức tròn một đêm. Đầu óc quá nặng nề và mệt rã. Mệt rã rời.
Trời u ám, mưa cả từ chiều hôm qua cho đến giờ. Mình thấy bản thân ủ dột theo.
6h sáng, leo lên giường, tự nhiên thấy nước mắt chảy ra. Cảm giác này mình hiểu rõ hơn ai hết. Là cảm giác bị bỏ rơi giữa cái thế giới đông 7 tỉ người này. Bỏ rơi không phải là khi tất cả mọi người quay lưng lại với mình, đó là cái cảm giác khi chỉ có 1 người mình quý bỏ mình đi.
Người ta nghĩ quá đơn giản về chuyện sống cho bản thân họ, mà chẳng thèm đoái hoài gì đến cái cảm giác của người khác. Tôi quá mệt cho những gì đang xảy ra ở hiện tại. Tôi ghét sự ích kỉ ấy. Mà càng ghét thì nó càng cứa tôi đau hơn. Chỉ vì mình đã không bao giờ nghĩ người ta sẽ bỏ mình đi đột ngột và dứt khoác như thế, nhanh đến nỗi mình không hiểu tại sao và không hiểu nốt chuyện gì đang diễn ra.
Một cú hẫng lớn ơi là lớn, đập vào mình...
Mình thương Moi Moi quá. Mình thương cả Trang nữa. Và hơn hết thảy, mình thương hại cho chính bản thân mình, vì đã để tuổi trẻ bị chôn phân nửa ở cái nơi ảm đạm này, và vì mình đã tin tưởng quá nhiều người cho đến khi biết sự thật là trên đời này chẳng nên tin ai.
Mình khóc, mình khóc mà cảm giác ngực nhói lên từng tí một, như kiểu bị dồn vào một nước đường cùng.
Sợ hãi, cô độc!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét