Thời gian là thứ gì, mà sao cứ trôi mãi vô định thế này?
Mới hôm nọ còn ngồi viết về ngày thứ 7 có mặt Cherry, mà hôm nay lại là một ngày thứ 7 khác. Nhiều khi cảm giác sợ hãi về việc thời gian không còn nữa làm tôi gần như phát điên.
Hôm nay, tôi lại uống bia, và spy. Chai spy màu hồng quen thuộc.
Nói chung là mình vui khi người khác đang yêu, và việc nhìn người khác cứ ngại ngùng khi đang yêu làm mình thấy hứng thú lắm. Vâng, Trucie đã yêu, tôi chắc về việc này. Hoặc ít nhất thì em ấy cũng đang nghĩ về ai đó hơn cái cách mà em ấy đối với một người bình thường.
Làm tôi nhớ đến ngày xưa khi tôi và anh yêu nhau. Cũng nhanh thật, mới đó mà anh đi được gần một năm rồi. Nói chung nhìn lại là đời mình cũng nhiều lúc lãng mạng và tình tứ quá ấy, chỉ có điều tôi không có thói quen thể hiện điều đó cho mọi người, nên chuyện yêu ai thì chắc chỉ có mỗi mình tôi biết, và cũng chỉ có tôi nhớ nhớ. Dù bây giờ tình cảm đó có là thế nào thì tôi vẫn trân trọng những điều của ngày xưa, vì yêu thương luôn luôn đáng được trân trọng.
Mà kể cũng lạ, chỉ cần nghĩ về ai đó đặc biệt hơn bình thường một tí thì tôi lại muốn giấu biệt chuyện đó với tất cả mọi người, chỉ trừ vài người mà tôi không thể nào che đậy được bất cứ điều gì vì họ chỉ nhìn vào mặt tôi là biết tôi đang có chuyện.
Nhưng mà hêỳ... tôi biết mình cũng xấu tính lắm. Nhất là chuyện hay ganh tị với người khác. Nhìn thiên hạ yêu nhau toán loạn thì bị buồn một tẹo, vì đến giờ tôi vẫn cứ đi ra đường một mình vào cuối tuần, chẳng có ai để ôm, và cũng chẳng có ai để yêu. Nhiều khi chỉ cần ai đó để tôi cảm thấy thích, hoặc cảm thấy dễ thương, hoặc cảm thấy có điều gì đó hay ho để khám phá là đủ rồi, à, mà dĩ nhiên người ấy phải ở gần tôi.
Có lẽ đó là hệ luỵ của việc thương nhớ một người đang ở xa rất xa mình. Vâng... Tôi thừa nhận tôi là đứa dở hơi có phần cám lợn.
Và còn một phần hệ luỵ nữa của việc thương nhớ người xa đó là cảm thấy mình giống như bị bỏ rơi. Khoảng cách lúc nào cũng làm người khác dễ nghĩ đến những việc tiêu cực và những câu hỏi không biết bao giờ mới trả lời được, ví dụ như "Bao giờ mới gặp lại?"
Phát hiện ra ngồi tưng tửng chụp hình với em Vy thiệt là vui, tại vì em Trucie đang ngẩn ngơ chuyện tình cảm, nên tôi và em Vy lấy hết cái này đến cái khác để chụp, thiếu điều nát quán người ta.
Chị Dung nhắn tin hỏi ngày mai có hẹn hò được không? Hội phụ nữ lại lên cơn thèm tám và bắt đầu rục rịch cho vụ 8/3, mai sẽ có cả em Đạo, người bị lạc loài duy nhất. Thực ra là khi ở trong cái tình trạng thiếu hơi người như lúc này thì tôi cũng muốn phóng xe đi lắm. Nhưng nghĩ lại mọi thứ còn bộn bề thì chẳng còn muốn đi là bao.
Chị Gao bảo nhớ tôi và Bơ. Tôi cũng nhớ chị và Bơ, và cả Sài Gòn nữa. Nhớ lắm, nhớ quá, nhớ đến hoá điên rồ phải không?
Hôm qua sau một hồi ngần ngại về việc có nên gửi mail hay không thì cuối cùng cũng đã gửi cái mail dài dằn dặt cho bạn. Tôi đoán chắc bạn đọc nó cũng thấy chán lắm í, dài và nhiều cái lung tung quá mà. Khổ thân bạn thật, mắt mũi kèm nhèm rồi mà còn phải ngồi reply, mình cũng muốn xin lỗi lắm, mà biết kiếm bạn ở đâu để xin lỗi đây hả bạn.
Vừa nói chuyện với Ninh. Tôi phải tận dụng những ngày cuối tuần để nói chuyện như thế, vì thực tình là do giờ giấc lệch nhau nhiều và việc bận rộn quá mức làm người ta khó có thời gian để thoải mái tám chuyện được.
Cái sự bận rộn nó cứ cuốn mình trôi đi trôi đi.
Hôm nay, mình cố gắng thật cân bằng.
Điều cuối cùng, đó là ngày hôm nay rất nhẹ nhàng.
Ty Tồ.
5/3/2011.
Đậy mình trôi đi cũng dễ làm mình nhoè nhoẹt như những thứ ánh áng mờ ảo này lắm.
-Nhưng Trucie vẫn cố chối c à :] mọi thứ lúc mới bắt đầu thật đáng yêu đến kinh ngạc, tất cả đều mới mẻ và làm người ta tin yêu hơn vào cuộc sống.
Trả lờiXóa-Thật ra em muốn nói 1 mớ chuyện với Ty, bao gồm cả than vãn nhưng mà chẳng biết sao hôm qua câu chữ cứ trôi tuồn tuột thế là lại cắm cúi vào cái máy :]]
-Đã lâu rồi em ko đc nghỉ sáng thứ 7, nên với em mọi thứ cũng thật là nhẹ nhàng