
Tôi không đánh số theo thứ tự ưu tiên cho những mảnh ghép của quá khứ, mà đó chỉ là một cách để đánh dấu những mảnh ghép đó mà thôi.Hôm nay, tôi nhớ về Nhật Bản, và nghĩ về đất nước ấy nhiều hơn tôi có thể diễn tả được. Tôi nghĩ về cái duyên, cái số, cái may cái rủi, về bản thân tôi, và ... vâng, về quá khứ.
A nhỏ:
Hồi bé, thứ trang phục truyền thống mà tôi ấn tượng nhất là Kimono.
Sau này lớn hơn chút nữa, tôi được xem phim "Cô bé làm bánh", tôi nhận ra trong cách sống và sinh hoạt của người Nhật có những nét rất truyền thống, rất Nhật, những điều mà người ta luôn tin tưởng và hướng về. Tôi thấy cách họ chăm chút cho mâm trà của mình, họ tỉ mỉ cho một lẵng hoa, và dồn công sức cho những tác phẩm giấy.
Tôi thích Nhật ở cái cách người ta sống và suy nghĩ.
B nhỏ:
Tâm linh!
Từ lúc nào mỗi khi tôi nghĩ về đất nước ấy, tôi cũng nghĩ về một nơi mà dù cho có bao nhiêu sóng gió thì trong tâm của từng con người vẫn là những niềm tin mãnh liệt, và những bình yên từ sâu thẳm.
Và đó cũng là cái tôi rất muốn học từ cách đây vài năm cho đến tận bây giờ.
C nhỏ:
Những ước mơ và cố gắng.
Có những ước mơ mà khi phải đẩy thành khá vọng thì mới có quyết tâm để thực hiện được.
Và... có những điều đến bất chợt nhưng để lại nhiều trăn trở dài lâu.
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ chọn Nhật là đích đến. Nhưng một cách vô tình thì cái duyên nó đưa tôi và Nhật đến gần nhau hơn. Ngày tôi biết về APU và ngày tôi nộp đơn xin học bổng chưa đầy 2 tuần. Và đó là 2 tuần đặc biệt của tôi, rất đặc biệt. Dù cho việc tôi làm chỉ là thức gần trọn đêm để viết những bài luận về tôi và về cuộc sống của tôi, nhưng đó là quá trình nhìn nhận lại quá khứ, và mở ra một hi vọng cho tương lai.
Tôi nhớ rõ như in những ngày đó, mẹ đã luôn ở cạnh tôi, đã luôn cầu nguyện cho tôi. Vì mẹ bảo Nhật ít nhất cũng gần hơn Châu Âu mà con.
D nhỏ:
Kết quả và hiện thực.
Tôi cũng không thể quên được ngày tôi nhận kết quả. Người đầu tiên tôi báo đó là chị tôi, sau đó là Minh và Chickie, sau cùng là báo với HELM. Có những ý kiến rất trái chiều nhau, có người bảo tôi nên đi, có người bảo tôi nên ở lại vì sẽ có những điều khác tốt hơn. Tôi biết chuyện đi hay không tất cả đều do tôi quyết định.
2 ngày sau đó tôi báo với mẹ vào giờ ăn trưa. 1 tiếng sau giờ ăn trưa, tôi biết mình sẽ đi.
3 tiếng sau giờ ăn trưa tôi biết mình sẽ ở lại Việt Nam. Đó đúng là một khoảng thời gian ngắn, nhưng bước những bước dài cùng với muôn vàn cảm xúc.
Tôi cũng nhớ rõ hôm ấy tôi đã khóc nhiều thế nào, tôi đã tuyệt vọng đến thế nào. Tôi đã cảm thấy mình là đứa vô cùng bất hạnh. Tôi không dám nhìn lại những hồ sơ và kết quả, chỉ cần tôi nghĩ về nó một tí thôi thì nước mắt cũng sẽ tự động rơi.
Tôi tự hỏi vì sao có những người chẳng muốn học lại có quá nhiều tiền để học và quá nhiều điều kiện để vươn lên. Trong khi đó có những người chỉ muốn có cơ hội để học thật tốt thì dường như cơ hội mãi không đến.
Nhưng... Tôi vẫn trân trọng bản thân mình, vì đó là quyết định của chính tôi.
E nhỏ:
Và đến hôm nay thì tôi càng trân trọng bản thân mình hơn, và càng tin vào cái duyên cái số.
Nếu lúc này tôi ở Nhật thì sẽ như thế nào? Thành phố ấy là một nơi ven biển, cảnh đẹp nhưng cũng đầy hiểm nguy cơ mà.
Rất nhiều chữ "nếu" hiện ra trong tâm trí tôi vào 2 ngày nay mỗi khi nghe tin về thảm hoạ ở Nhật. Và chữ "Nếu" lớn nhất đó là:
"Mẹ sẽ như thế nào vào hôm nay nếu tôi đi?"...
Tôi vẫn tin những niềm tin rất đơn giản:
"Trời không cho không ai bao giờ."
"The only way to HEAL is to TRUST."
Hậu E nhỏ:
Nhật đã từng là một nơi mà dường như tôi sẽ thuộc về. Chỉ là cái duyên chỉ mới làm khoảng cách ngắn đi chứ chưa làm quyết tâm của tôi tăng cao hơn nữa. Chính vì vậy nên từ sâu trong tâm tôi, tôi vẫn yêu quý nước Nhật _ Nơi của những tâm trí yên bình.
Tôi luôn nguyện cầu cho mọi điều ở Nhật sẽ ổn, càng sớm càng tốt.
Và hơn hết, tôi nguyện cầu cho những người Việt Nam ở Nhật sẽ có thể trở về, vì ở đây vẫn luôn có những người chờ đợi và dõi theo họ.
Ty Tồ 12/3/2011
I believe tomorrow will be fine.
Tấm hình này là sự kết nối duy nhất giữa tôi và đất nước mặt trời mọc.
P/S: Tôi cảm thấy mình rất may mắn, khi ở một nơi xa nào đó mọi người đang tán loạn và không biết ngày mai sẽ ra sao thì tôi còn cơ hội để ăn một bữa cơm gia đình, để nói chuyện em bé vơí chị, để ôm Cherry một cái thật chặt, để thấy rằng cuộc sống rất đáng để sống.
Lớp em có bài thuyết trình về Nhật Bản. Và tụi em thường hay đóng kịch và quay film để thuyết trình thay vì bài power point thông thường.
Trả lờiXóaEm cũng không thể giải thích nổi tại sao khi sau bài học đó, em đã ra cho mình một kế hoạch và dự định rõ ràng về những thứ liên quan tới nước Nhật. Em liệt nó vào hàng một trong những nơi mình cần phải đến.
Cs cũng bất công chị nhỉ, khi người ta cố gắng nhưng lại vì chuyện tiền bạc kéo chân. Đó là điều em sợ cho những thứ em đang dự định trong tương lai.