When carrying the final high schoool diploma, Bàng Tót Nghiêp Phó Thông Trung Hoc, you are a qualified applicant and you do not need to contact other UAS's.
Everything is fine now.
Đó là email mới nhất tôi nhận được từ Lahti UAS. Đúng là từ trước đến giờ, tôi luôn thích câu "everything is fine now.", vì cuộc sống đâu phải quá khó khăn và phức tạp đâu, bao giờ cũng có một lối thoát, bao giờ cũng có một cơ hội để cố gắng và sống tốt hơn.
Tôi mỗi ngày phải đặt ra những chỉ tiêu để học, vì vậy, chỉ khi nào đạt được tất cả các chỉ tiêu đó thì mới được rong chơi. Như thế mới là ngoan đúng không? Bây giờ đối với tôi, điều duy nhất mong muốn đặt được đó là phải thành công, đó là phải học, và học thật tốt. Hồi xưa mẹ hay nói: "Người ta muốn được đi học thì không được, sao con và nhiều đứa khác lại không muốn học." Bây giờ thì càng lúc tôi lại càng thấm thía điều này.
Ngày xưa tôi đã từng đặt tình cảm lên trên, tôi đã từng nghĩ thân con gái chỉ cần tấm bằng đại học, và một công việc nhàn hạ trong công ty nào đó do ba mẹ xin cho, rồi sau này cưới một người chồng giàu và giỏi, vậy là làm tốt cuộc đời con gái rồi. Nhưng mà có lẽ sau những va chạm, sau những nghiệt ngã và vấp váp ở Sài Gòn, thì tôi đã thay đổi nhiều. Tôi không tin vào tình yêu nữa, và bắt đầu những mối hoài nghi về cuộc sống. Mọi thứ càng lúc càng vụ lợi và thực dụng. Rồi tôi nhận ra có những khi từ tận sâu trong tâm khảm, tôi không thôi thúc giục bản thân phải sống, phải chiến đấu. Và quan trọng là: "Không được để bất kì ai khinh miệt mình."
Cái cuộc sống này hầu hết mọi người đều đặt tiền ở trên, nên người ta thường so tiền của nhau mà xỉa xói, mà chì chiết lẫn nhau. May mắn vẫn còn đâu đó những người sống bằng cái lòng rất thật, bằng những đam mê chưa bao giờ tắt. Và may mắn hơn nữa là tôi đã có những người bạn như thế. Nên tôi quý cái cuộc sống này lắm. Tôi quý cái số phận mà tôi có. Tôi quý cái bản thân tôi, nhưng vì quý nên phải cố gắng thật nhiều.
Khi đọc bài phỏng vấn cô Lê Lê- một người phụ nữ Việt thành công ở Đan Mạch, thì tôi mới thấm hiểu "bản lĩnh" vả "mạnh mẽ" trong người đàn bà đôi khi là những điểm yếu dễ đêm lại nỗi niềm cô đơn.
Như tôi lúc này vậy.
Nói chung là "Everything will be okay."
Hôm nay tôi nghĩ nhiều về quá khứ, về tất cả những người mình đã từng đi qua đời tôi, kể cả những người đã biến mất, và cả những người đã ngoái lại nắm tay tôi. Tôi nhớ đến từng câu chữ, từng giọt nước mắt và nụ cười. Cuộc đời đáng quý biết bao, khi tôi chưa bị đời đá cho một cú vêu mỏ nào. :)
Nhưng từ giờ phải học điều này:
"Khi đời đá ta một cú, thì phải đá cú đó vào lưới."
Ty Tồ.
7/3/2011
Believe in life.
Màu tím mộng mơ dễ thương, cho một tí mềm mại vào cuộc sống đi thôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét