Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Sáu, 18 tháng 3, 2011

Đỏ và những thứ không đỏ.


Mình biết mình phải làm gì đó để bản thân mới mẻ hơn tí chút, nhìn hoài thế này mình chán mình lắm rồi.
1. Móng tay màu đỏ. Thực ra là mọi người cứ nghĩ nó màu đỏ, chứ đích xác thì là một màu hồng chói lọi đấy. Nhưng mình thích, vì nhìn mình rất mới.

2. Búp bê màu đỏ. Không biết bao lâu rồi, mình chưa có cảm giác thích thú với một con búp bê như ngày xưa. Hôm nay, mình ghé vào bên đường, không ngần ngại, tậu một em màu đỏ. Dễ thương phải biết. Mình non trẻ lại.

3. Tin đỏ. Invitation letter đã nhận được rồi. Ngày thi cũng biết luôn rồi. Giờ thì phải thiệt là cố gắng thôi ha. Thiệt là cố gắng luôn ha.

4. Chỉ có nỗi nhớ là chẳng có màu. Nó cứ lúc thì trong suốt, lúc thì loang lỗ, lúc lại đục ngầu. Rồi tự dưng vô tình nó bùng lên khi có ai chạm vào. Không còn đau đớn như ngày trước nữa, nhưng vẫn để lại cái hiu quạnh trong lòng.

5. Yahoo cũng không có màu đỏ nữa. Yahoo của mình luôn cố định một màu đen. Mình thường kiên định với những thứ xung quanh mình, sở thích của mình thường không thay đổi nhiều. Nên trong cuộc sống, mình không bao giờ muốn bị xáo trộn. Yahoo làm mình lạc lõng lắm. Đôi khi người ta gõ của và nói vài câu vớ vẩn rồi đi. Mình cảm thấy đang bị làm phiền. Mình đã im lặng ẩn đi như người ta vẫn cứ gõ cửa để hỏi mình còn đó không? Là sao thế?
Còn với những người mình không bao giờ muốn trốn tránh thì mạng lại bị hỏng, thì hoặc là phía mình hoặc là từ phía người đó tự làm xa lạ lẫn nhau.
Mình không nhận ra một người nữa. Cảm giác thế nào không biết. Chỉ biết rằng từ trước đến giờ yahoo luôn làm người đó xa lạ với mình, bây giờ còn hơn cả xa lạ nữa.

6. Nỗi sợ hãi cũng không có màu đỏ. Có lẽ nó mang chất màu tối tăm, đen, nâu, hay xám gì gì đó. Mình không sợ vì cuộc sốg của mình. Mình sợ hãi và thương cảm cho cuộc sống của những người đang cách mình mấy ngàn cây số. Người ta chỉ muốn có một nơi để về và nghỉ ngơi, hoặc là người ta muốn sống để tiếp tục chiến đấu và cứu đất nước họ. Từ trong sâu thẳm trái tim mình, mình xót xa cho những số phận. Mình nể phục cho những ý chí.

7. Hi vọng lớn lao. Có lẽ hi vọng mang những màu sắc tươi sáng, như màu xanh. Và khi những màu sáng đặt trên nền tối thì nó sẽ càng sáng rỡ hơn nữa. Niềm hi vọng cũng thế. Khi người ta càng cùng đường, thì người ta càng tin vào những điều tốt đẹp ở tương lai _ để tiếp tục sống và chiến đấu. Mình cũng thế, không bỏ cuộc đâu.

18/3/2011
Ty Tồ.
Mình lại bị nhớ nữa rồi đó. Khổ quá àh.

2 nhận xét:

  1. 3. Vui quá, em nghe tin của chị mà cứ như em là người nhận được tin đó vậy hehe. Cố lên nghen chị!

    Đôi khi em nghĩ tất cả những sự việc trong đời mình không có một màu gì cố định, nó có thể trộn hỗn tạp giữa nhiều thứ. Em chỉ cố gắng làm sao để biến mọi thứ trở về một màu duy nhất, là màu của hạnh phúc :)
    Như vậy mình sống nhẹ nhàng hơn

    Trả lờiXóa
  2. Em nhớ ngày trước có nghe chú Bảo nói nhớ nhung và hoài niệm mang màu xám nữa
    Cuộc sống trăm màu vạn trạng chị nhỉ.
    Đúng là rồi mọi thứ vẫn ổn, theo một cách nào đó. Dẫu cho nỗi nhớ vẫn đang làm mình khó chịu. "Người ta ko thể chết vì nhớ nhung nhưng có thể vì nhớ nhung mà khó lòng sống tốt..."

    Trả lờiXóa