Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Năm, 31 tháng 3, 2011

Dung dị.


Tháng 3 là những ngày dung dị.
Và Trịnh Công Sơn cũng có những lời rất dung dị.
Nhân tình, thế thái, và bạc bẽo, và hân hoan.
Còn tôi, giữa cái thời khắc chuyển giao của tháng này và tháng khác, chỉ mơ ước một điều bé nhỏ: đó là được dung dị, và bình thản đón nhận tất cả cái sự đời rất vồn vã đã, đang, và sắp xảy ra.
Tuôi trẻ là bồng bột và hiếu chiến. Tôi biết. Nhưng còn trẻ không có nghĩa là còn con nít. Còn trẻ, không còn nghĩa là vô lo và vô ưu.
Đêm qua, miệt mài nghĩ ngợi, và không thể nào tách mình ra khỏi những hoài nghi được. Những ngày cuối tháng luôn làm mình cảm thấy bất an, và thường kèm theo những câu hỏi đại loại như là: Thời gian trôi nhanh quá, hết tháng rồi đấy àh.
Lúc này đây, mình không ngừng tự hỏi bản thân mình rằng:"Đang làm gì thế này?"
Mình hỏi chính mình:"Muốn làm gì nhất?"
và không ngờ rằng từ đâu đó trong trí não mình, bật ra những tiếng la thất thanh: "Muốn CHẾT!"
Tâm hồn mình đã muốn thế, làm sao để cứu vớt cái bản thân này?
Những ngày này, mình thường chờ đợi những thứ bất ngờ đến rồi bất ngờ đi, nhưng lại có khả năng làm nên một ngày thú vị của mình. Như chờ hoài không thấy. Cuộc sống cứ xoay tròn tròn những thứ vô vị, những niềm hoài nghi, và những nỗi sợ hãi.
Mình càng lúc càng thiếu đi niềm tin. Càng lúc càng muốn vứt bỏ những thứ mình đang và đã làm. Càng lúc càng trở nên vô trách nhiệm với chính bản thân mình.
Mình có xứng đáng để tự đối xử với bản thân mình như thế không?
Ngày mai, khi tỉnh dậy, mình muốn thứ đầu tiên mình nhận được là một điều gì đó có thể làm mình hạnh phúc đến cười một nụ cười thật tươi. Ngày mai với mình sẽ không phải ngày nói dối nữa, vì mình đã nói dối gần cả năm rồi.
Ngày mai, mình muốn một ngày mình thật thà nhất. Thật thà đến độ ai hỏi gì mình cũng sẽ nói thật thôi, không gian dối lời nào.
Kể cả tra khảo về tình cảm của mình, mình cũng sẽ nói thật luôn. Nhưng liệu người khác có tin?
Ngày mai sẽ tới, với những vui tươi, phải không?
Ngày mai sẽ tới, không phải với những dấu chấm hỏi của hoài nghi, mà là những dấu chấm thang của cảm xúc tuôn trào.
Ngày mai sẽ tới, đời có em nên đời còn dễ thương. Và đời có anh nên đời còn dễ thương.

Ty Tồ.
Cái dòng chữ "Dung Dị" dễ làm mình thấy bình tâm, vì được nghĩ đến những thời trẻ con vô lo hay ca hát bài đồng dao: "Dung Dăn Dung Dẻ"...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét