Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2011

Chuyện của mình.


Đó.
Mình hay bị thế lắm, cứ mỗi lần nghi ngờ hoặc buồn bã thì sẽ mất ngủ mất ăn.
Hôm nay mình không nghi ngờ cũng không có buồn bã, nhưng mà mình cảm giác rất là ... Đại loại là một kiểu mong ngóng tin xa đó. Cái gì mà bất chợt đến thì thường không có tốt chút nào đâu phải không? Mình biết vậy mà. Nhưng mình đâu có ngăn được những cái gọi là bất ngờ bất chợt.
Thôi thì...
nếu mà đã không phải dành cho nhau rồi thì chắc chắn sẽ không bao giờ đến được với nhau đâu.
Nhưng mình chỉ sợ
"Hai người yêu nhau không cùng một thời điểm thì cũng chẳng thể đến được với nhau."

Mình sợ đau lắm, hồi bé vấp té mình cũng khóc, mẹ đạp phải chân mình cũng khóc. Sau này mình đã một lần bị đau tim, lần đó mình khóc nhiều lắm, khóc nhiều kinh khủng.
Vậy nên bây giờ mình sẽ không tự làm đau mình nữa. Mình sẽ thôi cái chuyện yêu đương này. Để bản thân mình bình lặng trở lại.

Mình lại tiếp tục khoác lên người một mảnh áo để che đậy tâm hồn còm cõi và để mọi thứ xảy ra như chính nó phải xảy ra, không trông ngóng, không đợi chờ, không mệt mỏi nữa.
Việc của mình bây giờ đó là cố gắng để đi thật xa... thật xa... như cái lời mà mình đã hứa vậy đó.

Mình sẽ học làm bánh. Tự nhiên đâu đó trong tâm trí mình, mình muốn sau này sẽ là một người vợ thảo, một người mẹ luôn cố gắng chăm chút cho những đứa con, và là một người phụ nữ thành đạt nữa. Mình có quá tham không?
Tính mình trước giờ tham lam mà, mình biết chứ. Nhưng mà ba mẹ sinh ra mình như thế rồi, chẳng cách nào thay đổi được đâu.

Let it be!
:)
Mình sẽ không để nỗi buồn gặm nhấm mình nữa đâu. Mình sẽ vững lòng mà. Dù mình biết bây giờ mình vẫn không có quên được những điều cần quên đâu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét