Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

Tôi thương chị tôi.
Tôi đau giùm chị tôi.
Tôi muốn khóc thay cho chị tôi.
Đời bạc bẽo...
Người bạc bẽo...
Tình bạc bẽo...
Đôi khi tự hỏi liệu yêu có gì hay mà người ta cứ chết vùi sống mòn trong nó.
Tôi đau lắm, đau không chịu được. Đau đến ứa nước mắt...
Đau nhất là khi nhìn 2 đứa nhỏ...Đây là lần thứ mấy tôi khóc giùm chị, khóc mà phải giấu, vì sợ nhỡ đâu mẹ biết, chị biết lòng tôi bộn bề. Chị ơi chị ơi...
Tôi thương hai đứa nhỏ, thương không biết để đâu cho hết, thương tụi nhỏ một thì tôi thương chị tôi cả vạn lần tỉ lần. Đời người con gái, học nhiều, đi nhiều rồi cũng chỉ mong có nơi chốn bình yên, có gia đình hạnh phúc.
Chắc ông trời chỉ đang thử sức chị thôi. Rồi mọi thứ sẽ ổn.
Tôi yêu nhiều, quen nhiều, nhưng chả tới đâu. Nguồn căn cũng vì đã thấy nhiều thứ đau khổ hiện hữu trên đời này, trong đó có sự đau khổ của chị. Tôi căm hận, phẫn uất, tức tối đến điên loạn lũ đàn ông. Oán hờn đến nỗi nghĩ về hôn nhân như địa ngục của cuộc sống. Tôi hoang mang cả một thời gian dài...
Nhưng rồi mẹ nói: sẽ có người đàn ông đến với con, và xứng đáng với con gái của mẹ.
Tôi tin thế...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét