Mùa hè cỏ xanh. :)
Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013
Mơ hồ
Ngạc nhiên nhận ra ai cũng thay đổi, tiêu cực hay tích cực gì thì ai cũng đã đang và sẽ thay đổi.
Dần dần, tôi hoang mang khi nhận ra tình bạn cũng sẽ thay đổi. Không thể ích kỉ đòi hỏi một người bạn cứ mãi là bạn của mình. Rồi chúng tôi sẽ có những người khác bước vào cuộc đời mình, rồi chúng tôi yêu. Khi tình yêu lớn dần lên, tình bạn cũng sẽ bé dần đi. Không sớm thì muộn, tình bạn sẽ trở thành một sự lựa chọn đứng hàng thứ 4-thứ 5 gì đó.
Tôi mơ hồ nhận ra, chúng tôi sẽ gọi nhau bằng "bạn cũ"...
Tôi đã quen sống chân thành, nhưng khi sống càng chân thành thì người bị tổn thương vẫn là mình. Mẹ nói: Con ngây thơ quá.
Tôi không ngây thơ như mẹ nói, chị vẫn hay bảo tôi: Đanh đá ít thôi, ai ăn hiếp được cô tôi cũng ngạc nhiên lắm í.
Nhưng tôi muốn níu giữ lại chút tin tưởng cuối cùng vào những giá trị đích thực, giá trị của con người và tin vào một cuộc sống chân thành và an nhiên.
Chúng tôi đi qua những con đường của tuổi trẻ, hoang mang không biết đường đi thế nào là đúng, chấp nhận tổn thương của những đưa đẩy cuộc đời, lý tưởng về một tương lai rạng rỡ.
Tuổi trẻ của tôi ngập những chuyến đi. Tôi dễ yêu tất cả những nơi mình đi qua. Tôi nhìn thấy mình trên những con đường dài hơi, chiến đấu chiến đấu tới cùng để có những thứ mình muốn. Tôi quen sống hết mình như thế, yêu hết mình, chiến đầu hết mình, vui hết mình, tận hưởng hết mình và đến khi đau đớn cũng hết mình. Nhưng ở một tít mù khơi nào đó, lý tưởng về một tương lai rạng rỡ của tôi là được làm công việc mình thích và có một gia đình hạnh phúc, tôi nhìn thấy chồng con mình cười mỗi ngày, còn tôi thì chăm lo cho họ mỗi ngày. Vậy thôi.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét