Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2012

Kí ức nhỏ nhoi


Hôm nay, mình bấm thang máy xuống tầng 2, tối qua Vy vừa trả lại chìa khóa cũ. Tôi mở cửa vào nhà số 6. 
Mọi thứ cứ vô tri vô giác, những căn phòng trống, tủ lạnh trống, bếp núc lạnh tanh, thư từ được bỏ vào khe cửa ngổn ngang. Mãi vẫn chưa có ai vào ở... 
Tự nhiên thèm mấy bữa ăn chung ghê gớm. Cứ 6 người chen vào cái bếp nhỏ xíu xìu xiu, ăn nào bún nào phở nào là gà kho thịt kho. Bây giờ căn nhà chỉ còn cái bếp trống. Mình nhớ ngày xưa đến nhường nào. 
Mọi thứ tốt đẹp vẫn thế, cứ ở lại mãi. Chỉ có con người thay đổi, và cũng chỉ có con người không chịu tha thứ cho những điều đã qua. Mình là một trong số những người cứng đầu và không chịu tha thứ ấy. Mình tự hỏi, mình đã sống tốt đúng không? Mình đã từng sống rất hết lòng đúng không? Nhưng khi lòng tin vỡ vụn, khi mình bị tổn thương, thì mình sẽ không bao giờ tha thứ. Mình ích kỉ, mình nhỏ nhen.
Hôm nọ mình lấy túi ngủ của anh Cường cho ra dùng. Mình mới nhó lại, mọi người đã thương yêu nhau như thế nào, anh Cường đã quan tâm mình như thế nào. Và bây giờ, đôi khi mình cần cái ấm cúng đó, khi anh Cường nhắn tin dặn mình uống thuốc, khi chị Phương đòi mua máy đánh trứng cho mình, khi Trang ngồi tâm sự, khi Vy say xỉn mình vỗ về, khi anh Quang xoa đầu lúc mình ngủ ngoài sofa. Mình thèm cái không khí đó lắm, chứ không phải những bữa ăn nấu vội như bây giờ, ai sống mặc ai. Đã qua rồi, qua lâu lắm rồi. Mình phải học cách thích nghi...
Căn nhà trống ấy... mình không quen tí nào. Mình quen với căn nhà lúc nào cũng đầy tiếng cười, lúc nào cũng đầy niềm vui, có tiếng đàn nữa. Sau tất cả, chỉ còn là thứ tình bạn bị bóp vụn. 
Mình rất sợ khi một người nào đó bỏ mình đi. Đó là lí do vì sao hôm mình phụ anh Quang chuyển đồ qua nhà mới, trở về nhà mình khóc như mưa. Chắc vì mình biết rằng mọi thứ sẽ không bao giờ trở lại như cũ được nữa... 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét