Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2011

Chuyện của những mùa thương.


Người yêu nhau thường kể nhau nghe về những ngày mùa thu, vì mùa thu có lá rụng vàng, vì mùa thu là mùa của những yêu đương dịu ngọt, là mùa để người yêu và người yêu ôm nhau và thương yêu nhau, là mùa để đôi trẻ nắm tay và bước cùng nhịp trên những con đường dài. Đặc biệt là mùa thu ở đây, mùa thu ảm đạm nhất mà tôi từng được biết tính đến thời điểm này càng làm tôi cảm thấy thèm yêu đương...
Người ta cũng thường hay kể cho nhau nghe về những mùa hè rực lửa, những mùa hè của tuổi trẻ và khát vọng. Như ngày xưa khi tôi trở về từ VYF, cũng là một thứ gì đó mà tuổi trẻ để lại cho tôi... Mùa hè với biển xanh nắng vàng cát trắng, với những khóm hoa màu đỏ, và những chiếc lá mướt mà xanh. Những mùa hè cùng với mẹ đi khắp mọi miền, mùa hè cùng với bạn đi qua biết bao nẻo đường. Và cả những mùa hè nhung nhớ về những người đã xa xôi nơi nào...
Tôi thương những ngày tháng xưa cũ. Và thương cả những ngày tháng của hiện tại. Khi con người tôi phấn đấu vì một mục đích gì đó, không hẳn là cao cả, nhưng ý nghĩa và thiết thực.
Chị tôi bảo nhớ tôi quá, chị tôi hỏi khi nào gặp lại, chị tôi nói bánh ngon... Tôi chỉ biết là tôi cũng muốn gửi bánh tôi làm về cho chị và mẹ lắm, tôi cũng muốn nói là tôi nhớ mọi người lắm. Nhưng bản thân mình chưa cho phép mình yếu đuối đến thế. Đến khi xa rồi thì người ta mới biết nói thương yêu nhau. Bánh tôi làm chưa hẳn đã ngon, nhưng tôi biết tôi làm bánh bằng những tình thương yêu to lớn, và tôi biết ở gia đình mình, bánh của tôi lúc nào cũng ngon...
Sinh nhật ba sắp tới rồi. Ngày xưa tôi không biết ba thương tôi như thế nào. Đến bây giờ tôi mới biết có khi ba thương tôi còn hơn cả thương chị. Mỗi lần nghĩ về ba, tôi lại thấy lòng mình nghẹn ngào. Ba gọi qua thường chỉ nói: Cố gắng nha con, ba tin con lắm. Ngày xưa có bao giờ ba nói thế, ngày xưa ba toàn la mắng và đánh tôi đến khóc. Ngày xưa tôi nghĩ ba không thương tôi.
Tất cả mọi thứ tươi đẹp nhất của năm nay rơi vào mùa hè rực rỡ. kể cả những kỉ niệm, những thương yêu, những chiến thắng, những lời ngọt ngào. Rồi đến mùa thu, mọi thứ rời tôi đi. Để mỗi đêm tôi thường hay trách tại sao mọi thứ cứ rời mình đi mà mình không có lời chào nào cho ra hồn cả. Kể cả những lời hứa hẹn cũng chưa biết bao giờ sẽ làm được. Đó là lí do vì sao tôi không bao giờ muốn kể về mùa thu, mà chỉ thích nhớ về mùa hè.
Nhưng tôi sẽ kể cho người tôi yêu về mùa đông. Mùa đông thật lặng lẽ. Nhưng tôi biết đến khi tôi tìm được người yêu, thì mùa đông sẽ rất ấm, dù cho họ ở bên tôi hay ở đâu đi nữa. Mùa đông là mùa của tôi, là mùa tôi hiện diện trên đời. Là lúc tôi suy nghĩ rất nhiều, và nhớ thương cũng rất nhiều. Mùa đông... Mỗi lần nhắc đến tháng 12, lòng tôi lại rộn ràng. Ngày trước, tôi mê mẩn những ngày cận kề Giáng Sinh, dù cho bài thi rất nhiều. Tôi thương cái cảm giác mình được đi giữa dòng người thật đông, tôi thích thú mua những tấm thiệp đẹp chỉ để tặng cho những người rất đặc biệt của tôi, hoặc lúc nào đó ngồi đánh những bài nhạc chỉ dành cho Giáng Sinh. Minh sẽ gọi điện cho tôi vào 0h ngày 21 để chúc mừng sinh nhật. Minh sẽ có quà thật đẹp và thật hay ho cho tôi. Tôi thích Giáng Sinh nhất ở chỗ lấp lánh đèn. Mọi thứ trở nên lung linh mờ ảo diệu kì lắm. Có những điều kì lạ rộn lên trong lòng. Khi ngồi lọt thỏm trong đống đĩa nhạc, miệng hét toáng lên khiến cả của hàng ai cũng nhìn, chỉ vì một tựa đề album yêu thích: " I WILL BE HOME FOR CHRISTMAS".  Tôi nhớ lại một câu chuyện của ngày xưa, trên một chuyến bay nọ, một cô gái đã nói với người kế bên:
  Em sẽ về nhà vào đúng dịp giáng sinh này.
Rồi mùa xuân đến. Tôi chưa bao giờ nghĩ về mùa xuân có muôn hoa nở rộ, tôi nghĩ về nó như mùa hội tụ. Tết Việt Nam là một trong những niềm tự hào lớn lao của tôi. Khi những người thương yêu nhau sẽ về lại với nhau, ngồi tròn xung quanh mâm cơm Tết, đủ bánh chưng, dưa muối, củ hành. Tôi sẽ kể những câu chuyện về mùa xuân cho những đứa con của mình. Ngớ ngẩn quá phải không. NHưng chắc chắn sẽ kể, để chúng biết rằng dù chúng đi xa đến cỡ nào đi nữa, thì khi mùa xuân đến, hãy về nhà, vì chắc chắn có người đang chờ. Vì gia đình là nơi ấm ấp nhất. Và vì ba mẹ luôn nghĩ về chúng như những thứ quý giá nhất mà họ có được.
Tôi muốn kể chuyện của những người không phải tình nhân. Nhưng câu chuyện ấy đành cất lại đâu đó.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét