
Chị cùng nhà hỏi tôi: Sao không làm một lượt để mệt một lúc rồi thôi, mà lại cứ phải làm một ít hôm nay rồi mai làm tiếp, còn mệt hơn.
Tôi chỉ ậm ừh, à vâng.
Giải thích ra thì mọi người lại chẳng hiểu được. Quan niệm của tôi về cuối tuần sẽ không bao giờ có thể thay đổi được, kể cả cho đến bây giờ, khi bài vở rất nhiều, công việc ngập đầu, cuối tuần vẫn phải là của riêng tôi.
Ngày xưa khi còn cấp 3, tôi thích nhất là tối thứ 6, vì tôi biết là học hết thứ 7 thỉ sẽ là cuối tuần. Cuối tuần tôi thường online để nói chuyện đến khuya, hoặc đọc sách đến sáng, rồi chủ nhật ngủ nướng đến tận 12h trưa. Thói quen ấy theo tôi đến hết cấp 3, dù cho thứ 2 có là kiểm tra hoặc bài tập ngập sách, tôi vẫn cứ thế.
Đại học! Một quãng thời gian rất khác. Khi tôi không cần đợi đến cuối tuần để chat chit nữa thì những cuối tuần của tôi là những tối thứ 7 chạy xe ngoài phố, ngắm đèn thật sáng, người thật đông, và lòng thật rộng. Những cuối tuần thường là có Minh hoặc là một mình. Về nhà ngồi xem tivi với mẹ, kể mẹ nghe về hàng tá chuyện. Chỉ trừ một chuyện duy nhất tôi chưa bao giờ kể mẹ, đó là chuyện tình yêu. Có lẽ lúc ấy tôi chưa tin vào những bản năng cũng như những lựa chọn của mình phải không?
Qua đây rồi, cuối tuần vẫn thế. Vẫn là sự trải rộng những suy nghĩ vẩn vơ, và làm những thứ của riêng mình. Tôi đi dọc các con phố nhỏ, nhận ra thành phố này rất nhiều thứ làm tôi nghĩ đến tình yêu. Kì lạ không? Người già người trẻ cứ nắm tay nhau, là đôi là lứa, là những hạnh phúc từ đáy mắt thật sâu. Họ làm tôi tin rằng tình yêu có thể kéo dài mãi. Và họ cũng làm tôi nhận ra sự cô đơn mà bấy lâu nay tôi chưa kịp định hình được. Ai rồi cũng sẽ tìm ra một người bào đó để nghĩ về, và để sống vì người đó. Tôi hiện tại sống vì rất nhiều người, đó là ba, là mẹ, là chị tôi. Còn về một người nào đó, tôi nghĩ mãi chưa ra.
Cuối tuần dọn nhà. Đem chậu hoa ra ngoài hưởng những ánh sáng ít ỏi còn sót lại của mùa thu. Chậu hoa để ngay trên bàn học đã hé nụ màu hồng, nhỏ nhắn và xinh tươi.
Cuối tuần nghĩ về những chuyến đi. Về Tây Ban Nha, về Đức, về Ý, về Thụy Điển. Mùa Đông này chưa biết sẽ đi đâu. Nhưng mùa nào đó, tôi sẽ qua Tây Ban Nha 5 tháng, hoặc sẽ chu du ở Czech, hoặc sẽ qua Thụy Điển. Đó là những kế hoạch cho tương lai thật dài...
Cuồi tuần này nghĩ về bài vở. Nghĩ về những ngổn ngang chất đống trong đầu. Vầ Logistic, về Human Resources, về Marketing... blah blah blah. Có nhiều đó, nhưng ít nhất thì tôi đang sống trong những điều mà tôi thực sự thích và đam mê.
Đó là quá khứ, là hiện tại. Và cả tương lai, những cuối tuần của tôi sẽ vẫn như thế. Tôi thường nghĩ về gia đình mình sau này. Cuối tuần sẽ rất nhiều tiếng cười. Có những món ăn thật ngon. Có những niềm vui rất nhỏ bé. Ra vườn nhìn những khóm hoa nhỏ, nhìn con cái vui đùa, tôi và chồng tôi nắm tay nhau, cùng cười và cùng sẻ chia. Nhà tôi sẽ có một cái bếp thật lớn. Để tôi thỏa thích làm những món ăn ngon, để làm những thứ hay ho nhất mà tôi có thể nghĩ ra được. Nhiêu đó thôi thì có tham lam lắm không? Nhiêu đó thì có phải là huyễn hoặc hay không? Đối với tôi, nghĩ về gia đình là nghĩ về nơi bình yên nhất, là nghĩ về nơi mà tôi biết có người thương yêu và chờ đợi tôi về. Tôi chỉ sợ những ước mơ về một gia đình như thế sẽ hoài mãi mà không tới được.
Nhưng thôi, suy nghĩ hoài làm gì, có tính trước được bao nhiêu?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét