
Người ta thường nghĩ về những mảnh vỡ của quá khứ, những mảnh vỡ mà mãi mãi họ sẽ không bao giờ hàn gắn lại được...
Đôi khi đó là mảnh vỡ tình bạn.
Lúc khác lại là tình yêu.
Có khi lại là những trăn trở về gia đình.
Chung quy vẫn là quá khứ.
Lahti bắt đầu trở vàng, lá cây rơi rất nhiều. Người ta bắt đầu cố gắng hưởng thụ những ngày cuối cùng của mùa thu, trước khi đông chạm ngõ. Tôi thích mùa đông, vì mùa đông có tháng của tôi, có hình bóng những ngày ngang dọc, có những con đường lá me bay, có những li cafe thơm hương bạn bè. Tôi thích một những mùa đông thật lạnh, mẹ và tôi nhắc nhở nhau mặc áo ấm, Sài Gòn mùa đông đẹp lạ thường, tôi quàng khăn mỏng, bước thong dong.
Nhưng mùa đông ở đây màu trắng phau, màu trắng của cô đơn và câm lặng... Càng lạnh thì mới thấy quý sự ấm cúng, càng buồn thì mới thấy quý nụ cười. Và càng bức bối mới biết giá trị của giọt nước mắt.
Hôm qua, tôi lặng lẽ ra đường vào lúc 10h tối, nhiệt độ lúc đó chắc chỉ tầm 8-9 độ mà thôi. Tôi cứ đi mải miết trong bộ đồ mỏng manh, quần short và áo thun chắc chắn không được con người nghĩ ra để che tôi khỏi cái lạnh mùa này. Có những lúc chân tôi tê cứng, nhưng tôi không muốn về nhà, tôi cứ đi đi mãi, con đường quen thuộc hôm qua trở nên đông đúc lạ thường. Những bar bắt đầu xập xình, người ta thì say xỉn, tôi sợ hãi nép vào một góc, khóc nức nở. Tôi cũng chưa biết mình khóc vì điều gì, vì cô đơn chăng? Hay vì những lời nói làm tôi cứ phải suy nghĩ mãi nghĩ mãi. Hay vì những băng khoăn trăn trở về quá khứ. Hay vì những suy tính cho tương lai. Tất cả là những mảnh ghép vụn vỡ của một bức tranh tối sầm của hôm qua...
Mệt mỏi nhất là những lúc tôi nghĩ về tương lai và những kế hoạch, nhưng đó là cả cuộc sống của tôi, với những thứ như sự nghiệp và gia đình. Tôi nghĩ đến những ngày công sở, nghĩ đến gia đình, nghĩ đến ngôi nhà có một cái bếp thật to, nghĩ đến những chiếc bánh thơm ngon tôi làm cho gia đình bằng cả tấm lòng của tôi. Nhưng trước tất cả những điều đó là một quãng thời gian dài khác. Học hành. Đại học. Rồi cao học. Kinh nghiệm... Tôi chỉ đang ở nơi bắt đầu của con đường thật dài ấy thôi. Con đường không có nhiều hoa đẹp, con đường có gai, và rất nhiều ổ gà, tôi biết chắc sẽ có lúc tôi vấp té, nhưng té rồi thì phải biết tự đứng dậy thôi.
Tôi ước gì có ai đó xòe tay ra cho tôi nắm thật chặt, để tôi bước qua những ngày tháng này. Tôi cần một bàn tay thật ấm, một bờ vai thật chắc, và một gương mặt sáng bừng. Chưa bao giờ tôi cần một ai đó đến như hôm qua. Và cho đến tận bây giờ.
Khi tôi đếm 1-2-3, tôi ước gì như một phép màu đẹp đẽ, có một ông bụt sẽ xuất hiện, hỏi tại sao tôi khóc. Ông bụt không cần phép màu để đưa tôi đến những xứ sở thần tiên. Chỉ cần ông Bụt ở đó, đưa cho tôi chiếc khăn giấy thật mỏng, và ngồi cạnh tôi đến khi tôi nín dứt. Lúc đó ông Bụt có thể đi.
Nhưng làm gì có ông Bụt của tôi. Nên mình tôi phải tự dỗ dành chính mình. Và đứa đãng trí sẽ quên mất khăn giấy. Tôi ủ dột như chính Lahti mùa này vậy...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét