Hôm nay bỗng nhiên tôi nhớ Hà Nội da diết. Tôi cũng chưa hiểu tại sao nỗi lòng mình cứ trả dài trải dài mãi đến nỗi thèm về Việt Nam và ù ù đến Hà Nội.
Hà Nội đã sang thu chưa? Hà Nội đã có sương mờ lãng đãng chưa? Hà Nội là Hà Nội...
Hồ Tây sen đã tàn chưa? Ở Đinh đã bán cà phê trứng béo ngầy ngậy đắng đắng bùi bùi hay chưa?
Hôm nay, tôi có quá nhiều câu hỏi về Hà Nội. Nhưng tôi không giải đáp được. Thôi được rồi, tôi thừa nhận là mình nhớ Hà Nội.
Tôi đã đi qua một Hà Nội mùa hè nóng bức.
Tôi đã đến một Hà Nội mùa thu nồng nàn.
Chỉ còn thiếu một mùa đông thật ấm, và mùa xuân rực rỡ. Hà Nội là Hà Nội mà thôi.
Tôi thích nghe giọng Hà Nội lắm. Nhất là nghe qua điện thoại. Tôi thích nghe người Hà Nội hát, hát nghêu ngao. Tôi cũng thích hát, cũng nghêu ngao. Hát giữa phố rất dài và nắng rất trong.
Tôi nhớ nhất là ở Hà Nội có những phố rất tình. Phố lắt léo, đi hoài chẳng tới nơi. Nhớ thứ nhì là những gánh hàng hoa. Nhớ thứ ba là những ông cụ đạp xích lô, với biển số "XL-abcd". Mà nói về nhớ Hà Nội thì làm sao mà kể hết.
Àh, mà còn nhớ cả nem chua rán, miếng lươn trộn, bún than và cả xôi xéo.
Hôm nay, Lahti đông như trẩy hội. Chưa bao giờ tôi thấy nơi này đông đến thế. Nửa đùa nửa thật, tôi bảo chắc ăn mừng Quốc Khánh của Việt Nam chậm hơn 1 ngày. Thấy Lahti đông, tôi cũng nghĩ ngay đến 10/10 năm ngoái, Hà Nội chắc cũng đông.
Nhiều lúc được thương được yêu được quý mến bởi Hà Nội. Mà nhiều lúc cũng bị tổn thương vì Hà Nội. Vậy mà vẫn không chán được đâu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét