Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Tư, 7 tháng 9, 2011

Những giấc mơ nhạt nhòa.


Mấy hôm nay tôi mơ những giấc mơ nhạt nhòa, là những giấc mơ mà tôi không nhớ rõ được, chỉ biết có những người như thế. Tôi ghét mộng mị, tôi ghét những giấc ngủ không tròn. Tôi ghét bị lạnh cóng và cảm thấy cô đơn, ngay cả trong mơ...
Có hôm tôi nhớ tôi mơ thấy anh, ở Ohio và gửi thư cho tôi, nói về những trái ngang cuộc sống. Nghịch lí ở chỗ anh đúng là đang ở Ohio, gửi thư cho tôi theo địa chỉ ở Việt Nam, nhưng chả hiểu sao thư lại đến ngay nơi tôi đang ở _ Lahti. Tôi giật mình giữa đêm... Sau đó, tôi nhớ lại tất cả giữa tôi và anh, về Sài Gon của chúng tôi, về lúc anh ôm tôi. Anh là người đàn ông lạnh nhạt nhất trên thế giới. Và tôi đã nói chưa nhỉ, kết thúc của tình yêu này cũng chớp nhoáng như khi anh xuất hiện với tôi. một ngày nọ tỉnh dậy, anh bảo anh sẽ đi.
Tôi chưa bao giờ dũng cảm kể cho ai biết về chuyện giữa anh và tôi. Tệ thật. Chắc vì tôi ích kỉ, muốn giữ lại chút gì đó thật lãng mạn cho riêng tôi thôi. Và cũng giữ lại cái gì đó buồn thiệt buồn cho tôi.
Đó, hôm ấy tôi nhớ lại quá khứ đẹp nhưng buồn ấy.
Tôi mơ thấy chuyện tôi đi làm nữa. Mà lớn rồi, đi làm rồi mới thấy có nhà để về là hạnh phúc đến thế nào. Tôi muốn về Việt Nam một ngày, để ăn cơm với ba mẹ, rồi đi cũng được. Tết này tôi ở lại đây, một mình một cõi, bạn cùng phòng ai cũng về Việt Nam. Lúc đó chắc nhớ Tết ở nhà đến não lòng. Ngày Tết là ngày ấm cúng nhất của cả năm. Tôi không thích lì xì, tôi cũng chẳng thích chuyện khách khứa ngày Tết, nhưng tôi yêu nhất là cảm giác được tụ họp với gia đình mình. Tôi nhớ Tết của tôi.... Tết ơi.
Hôm nay,tôi đi học từ sáng đến trưa. Về nhà chỉ ăn được một chút xíu cơm nữa thôi, rồi đi làm từ 1h chiều đến tận 9h tối mới về đến nhà. Về tới nhà, tôi nhận ra chân mình không đi được nữa. Tắm táp xong, bước vào phòng run cầm cập, tôi khụy ngay giữa phòng, vì tôi không biết làm sao để đứng dậy lúc đó. Tim tôi đập mạnh, tay tôi run lên. Lần đầu tiên tôi cảm thấy thế. Lúc đó tôi chỉ ước có ánh nắng mặt trời...
Những giấc mơ cứ vần xoay hoài hoài, cứ đung đưa làm cho giấc ngủ không tròn. Chỉ mong những điều đẹp đẽ sẽ thành hiện thực, chỉ mong những thứ xấu xa và buồn bã sẽ chẳng bao giờ trở lại nữa...
Điều cuối cùng, sau rất nhiều ngày tháng, tôi và Ocean đã làm bạn trở lại, tôi đỡ cảm thấy có lỗi hơn trước đây, ít nhất chúng tôi cũng đã nói chuyện như 2 người bạn, chứ không còn như giữa một người còn yêu và một người đã hết yêu rồi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét